Nhân loại
cách đây khoảng vài triệu năm sống trong Thời Kỳ Đồ Đá (Stone Age). Đánh
nhau chỉ ném đá, chắc chỉ bị thương và chết chẳng bao nhiêu. Rồi từ từ tiến lên
Thời Đại Đồ Đồng (Bronze Age). Mũi giáo, mũi tên được chế bằng đồng,
chắc đánh nhau chết khá nhiều. Rồi bắt đầu văn minh tiến vào Thời Kỳ Đồ Sắt (Iron
Age) gươm, đao, cung nỏ đều bằng sắt, đánh nhau chết khá bộn. Rồi Thời Kỳ
Tăm Tối ( Dark Ages) còn gọi là Thời Đại Trung Cổ, theo các sử gia
đó là “Thời kỳ của sự ngu dốt, man rợ và mê tín” ở Âu Châu. Rồi
càng văn minh hơn nữa chế ra thuốc nổ, bắt đầu có súng, lựu đạn, bom, mìn. Đệ I
Thế Chiến chết hơn 10 triệu người. Đệ II Thế Chiến chết khoảng 50 triệu người.
Chỉ riêng hai trái bom nguyên tử ném xuống Hiroshima và Nagasaki đã giết khoảng
100,000 người.
Rồi nhân
loại càng văn minh hơn nữa tiến vào thời đại điện tử (Electrical Age)
rồi siêu kỹ thuật (High Tech) và trí tuệ nhân tạo (Artificial
Intelligence) biến con người thành người máy chỉ cần bấm nút và có
thể hủy diệt trái đất trong chớp nhoáng. Báo chí Hoa Kỳ cho biết, một binh sĩ
ngồi ở căn cứ quân sự ở Tiểu Bang Florida có thể điều khiển máy bay không người
lái ở A Phú Hãn, phóng hỏa tiễn giết chết một người đang chạy dưới đất, dù
trong đêm tối.
Song song
với siêu kỹ thuật và trí tuệ nhân tạo, con người phát triển- đã và đang đi vào
một thời kỳ lạ lùng và thật kinh hoàng đó là Thời Kỳ Đổ Giả (Fraud Age)
do cái tâm điên đảo mà ra.
Ngày xưa cả
triệu năm và cho tới Thời Cách Mạng Kỹ Nghệ (Industrial Revolution) khoảng
năm 1820-1840 con người không có gian trá hay ít có gian trá. Hiện nay con
người đang ung dung ngụp lặn trong Thời Kỳ Đồ Giả và vui sướng với đồ giả. Cứ
thử nhìn vào xã hội mà xem có bao nhiêu thứ đồ giả và bao nhiêu con người gian
trá. Xin đơn cử vài thí dụ:
1)Trên thương trường có:
Vàng giả,
tiền giả, kim cương giả, đồng hồ giả, săng giả, thuốc giả, súng giả để đi ăn
cướp hay cho con nít chơi trong ngày lễ Con Ma. Giầy da, nệm da tưởng da thật,
khách mua vài năm sau trầy sướt mới biết đó là da làm bằng giấy.
2)Trong học đường, quan trường, xã hội có:
Bằng cấp giả dùng để thăng quan tiến chức, lừa
bịp bạn bè, đóng tuồng trí thức, vênh vang với đời. Ở hải ngoại này có quá
nhiều tiến sĩ (Ph.D của Mỹ), không biết trong đó có bao nhiêu “tiến sĩ giấy”
Thậm chí còn có bác sĩ giả từ Nam Hàn qua mở thẩm mỹ viện giải phẫu khơi khơi ở
Hà Nội, làm chết người rồi trốn mất.
3)Trong giao dịch có:
Dự án giả, công ty giả, giấy tờ giả mạo để
lường gạt, trốn thuế. Một căn nhà có thể bán cho hai người. Mướn xe hơi về làm
giấy tờ giả bán cho hai ba người.
4) Hệ thống thông tin, truyền thông, mạng xã
hội có:
Tin tức giả, tung tin bịa đặt tin để
lũng đoạn, triệt hạ hàng ngũ địch, mưu đồ chuyện xấu. Mỗi ngày trên thế giới có
cả triệu tin giả lan tràn trên Internet mà giới nghiên cứu Anh Quốc nói rằng nó
như những đợt sóng thần đè bẹp cả hệ thống truyền thông chân chính. Tâm lý con
người rất lạ. Dù biết đó là tin giả nhưng vẫn thích đọc và lan truyền vì nó hợp
với ý thích (khẩu vị) của mình. Hầu hết hình ảnh của các cô gái tung lên
facebook, youtube, twitter, tiktok đều là chỉnh sửa. Gái 30 biến thành 18. Đàn
bà 40 biến thành gái trẻ 20. Bà già 50, 60 biến thành gái 30. Tôi vì ngu độn
cho nên chẳng hiểu họ tung lên như vậy để làm gì?
5) Giữa quốc gia với quốc gia, con người với
con người có:
Đạo đức giả. Nói lời cao quý như bình đẳng, tự
do, dân chủ nhưng hành động như một đế quốc. Nói lời nhân nghĩa nhưng bên trong
hành động xấu xa. Khen nhưng trong bụng chê. Ghét thấu trời nhưng khi kẻ đó
chết cũng sùi sụt kiểu “nước mắt cá sấu”, toàn đóng bộ mặt giả nhân giả nghĩa .
Báo chí thế giới đưa lên hình ảnh Tổng Thống Obama, bà thủ tướng Bỉ và ông thủ
tướng Anh Cameron tham dự tang lễ cựu Tổng Thống Nam Phi Mandela, chẳng nhỏ lệ
sót thương gì hết mà chỉ đùa rỡn, rồi xúm lại chụp hình selfie mà trong nước
gọi là “chụp hình tự sướng”. Ba ông bà này đều là các siêu cường cho nên thế
giới không dám chỉ trích vì sợ bị đưa vào danh sách đen, cấm vận hay lật đổ.
6) Rồi đời sống hàng ngày có:
Giả ăn mày để sống bằng tiền của người bố thí.
Ăn mặc giả sư để xin tiền hay lường gạt người nhẹ dạ. Giả cảnh sát để đi ăn
cướp, tống tiền. Đưa hình giả, lý lịch giả, tài sản giả lên Facebook, Twitter,
Tiktok để lường gạt ái tình. Ở Nhật có một người đàn ông giả vờ yêu và hứa làm
đám cưới với tám bà để nhận quà tặng. Người ở trong nước nhưng đóng giả Việt
kiều để lường gạt. Hiện nay có nhiều đàn ông mua búp-bê tình dục làm bằng chất
dẻo để thỏa mãn sinh lý mà không cần đàn bà, không cần cưới vợ.
7) Rồi trong sân khấu ca hát:
Hát nhái bằng cách thu băng trước rồi ra
sân khấu nhép miệng. Khán giả tưởng hát thật nhưng là hát giả. Sáng tác nhạc
nhưng thật ra là nhạc thuổng từ những bản nhạc cũ mà chỉ sửa đi chút đỉnh. Nhạc
bây giờ cả trăm bản gọi là “sáng tác”, nhưng bản nào cũng giống bản nào.
8)Trong văn học:
Ăn cắp tác phẩm, ăn cắp luận án của người khác
rồi đem trình hoặc đem in và nói đó là của mình. Ngày nay ăn cắp sách vở của
người khác dễ lắm vì cái gì cũng có trên Internet. Chỉ cần download (đưa
xuống máy) rồi sửa chữa vài câu rồi đem in là xong, vừa có tiền vừa nổi
tiếng là “học giả”.
9) Nhà hàng, quán ăn có:
Tưởng là cua nhưng cua giả. Tưởng là thịt
nhưng thịt giả. Trông như yến mà thực ra là dao câu, thạch trắng. Nói là vi cá
nhưng vi cá giả. Bắp đem rang cháy đen làm cà phê giả. Sầu riêng vỏ xanh mướt
nhưng nhờ ngâm thuốc hóa học. Hàng hóa giả mạo, hàng nhái tràn lan trên thị
trường. Ai thích đổ rẻ sẽ mua phải đồ giả.
10) Còn trên thân thể đàn bà có bao nhiêu thứ
đồ giả?
-Tóc giả đủ kiểu, xanh đỏ trắng tím vàng, hung
hung, nâu, đen, râu ngô đều có.
- Lông mày cạo đi, xâm trổ để có lông mày đẹp
nhưng đó là lông mày giả.
- Mắt chớp chớp trông dễ thương nhưng đó là
lông mi giả.
- Môi cong cong, hay vều lên trông hấp dẫn,
gợi dục nhưng đó là môi đã nhờ bác sĩ cắt sửa.
- Vú bơm lên bằng silicon rồi có sú-chiêng
nâng lên trông vô cùng hấp dẫn. Nhưng đó là vú giả.
- Mông trông cong lên nhưng bên trong mặc quần
bó chẽn độn lên bằng một lớp cao su. Đó là mông giả.
-Móng tay, móng chân dài, màu thật đẹp nhưng
đó là móng tay giả.
-Tai, cổ, tay đeo đầy nữ trang nhưng đó là nữ
trang giả.
- Lùn thấp nhưng đi giày cao gót lên 10 phân,
tưởng là gái “chân dài”. Lấy rồi mới vỡ lẽ ra em lùn quá bèn nạp đơn ly dị. Cậu
trai nào muốn biết người yêu cao thật hay cao giả, chỉ cần mời đi tắm biển là
biết ngay.
- Thậm chí một số nam diễn viên sân khấu cũng
nhuộm tóc, căng da mặt, sửa mí mắt để làm cho trẻ lại. Một sự trẻ trung giả
tạo. Xin nhớ, già cũng có cái đẹp của già. Cây kiểng/cây cảnh càng già càng giá
trị. Đồ cổ càng lâu càng giá trị. Nhiều tư tưởng mới ồn ào xuất hiện rồi chết
ngỏm. Còn tư tưởng cũ cách đây vài ngàn năm vẫn là “Khuôn vàng thước ngọc”.
Thời thuộc địa Pháp, mặc đồ Tây mới là văn minh. Khăn đóng áo dài bị chê là “Xã
xệ Lý toét”. Bây giờ lại trở thành quốc phục. Con trai, con gái hãnh diện mặc
“quốc phục” trong ngày lễ cưới.
Chuyện “gái nhà lành giả” cũng tạo cười đau
khóc hận. Gặp một cô mặt mày đẹp đẽ là nữ tiếp viên hàng không. Hỏi em yêu ai
chưa? Em nói em là con gái nhà lành, chưa yêu ai. Lấy rồi mới vỡ lẽ ra em đã
từng là gái gọi (Call Girl). Ra tòa xin ly hôn được không? Trong nước
thì tôi không biết. Nhưng Luật Gia Đình của của Pháp mô phỏng theo Luật Cổ La
Mã quy định rằng: “Trong tình yêu tha hồ lừa dối” (Dans le marriage il
trompe qui peut”. Nếu người đó nói mình là đại gia, khi lấy rồi mới vỡ lẽ
ra đó chỉ là gã lêu lổng không nghề nghiệp… thì không thể nạp đơn ly dị. Khi
hai người yêu nhau, người đàn bà cho tình nhân trẻ 50,000 đô-la. Lấy rồi,
bất hòa đòi lại tiền thì không được. Anh chàng Việt kiều hứa với người yêu là
cưới xong anh xong anh sẽ cho em trai của em số tiền lớn để làm ăn. Lấy rồi
không có gì hết mới biết mình bị lường gạt. Làm đơn ly hôn với lý do này không
được. Gặp người con gái đi guốc cao, tưởng là “chân dài”.Về nhà té ra em lùn
quá thì không được nạp đơn ly dị với lý do này. Gặp anh chàng hào hoa mang lon
đại úy. Lấy rồi mới vỡ lẽ ra anh ta chỉ là trung sĩ…thì không thể nạp đơn xin
ly dị. Cho nên muốn lấy ai thì phải “điều tra” cho cặn kẽ kẻo lấy phải đồ giả.
Và nhất là chớ tin lời “hứa”. Các cụ ngày xưa nói, “Lấy vợ xem tông (tông
tích, lý lịch, nguồn gốc) lấy chồng xem giống.” Cái gì chân thật dù nghèo
cũng tốt. Hứa lèo, hứa cho cố mạng chắc chắn là đồ giả.
Tôi không hiểu tại sao con người càng văn minh
và kỹ thuật càng tiến lên lại càng gian trá và sống vui, ngụp lặn trong gian
trá và giả dối? Tất cả những giả dối này không phải do Trời hay Thần Linh xui
khiến mà do cái tâm quay đảo, do tham-dục của con người.
Trong Kinh Viên Giác (*), Đức Phật dạy ngài Di
Lặc Bồ Tát rằng, “Chúng sinh do gốc tham dục cho nên mới phát huy ra vô minh.”
Đức Phật dạy ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát rằng, “Tất cả chúng sinh từ trước đến
nay theo các món điên đảo cũng như người mê lầm, bốn phương đều quay đổi.”
Thật đúng như vậy. Tất cả chúng ta đều vì vô
minh mà tưởng rằng cái Tôi, cái Ngã hay
con người này có thật cho nên yêu mến cái tôi. Từ yêu mến cái tôi mà tìm cách
phụng sự nó bằng cách đắp lên người, đeo lên mình những gì giả dối để
thỏa mãn xác thân và hy vọng được người ta thèm khát, ngưỡng mộ. Cho nên tất cả
những ai thấy Cái Tôi không thật hoặc không yêu chuộng
thân mình quá đáng thì không bao giờ đắp lên người những đồ giả. Chúng ta thử
nhìn xem, các ni cô, các sơ (soeur/sister) có bao giờ cạo lông mày, đeo lông mi
giả, đi giày cao gót, nâng mông, sửa ngực, trát phấn bôi son không?
Xã hội càng văn minh con người càng sống trong
ảo tưởng. Ảo tưởng về giá trị, về vẻ đẹp, ảo tưởng về sự sang cả, tăm tiếng và
giàu có. Mà muốn có sự sang cả thì phải bồi đắp cho thân hình. Vì mình không có
giá trị cho nên phải khoác lên mình giá trị giả tạo. Trí thức chưa đủ cho nên
phải dùng bằng cấp giả. Tình yêu chưa có, chưa đủ để người ta tin cho nên phải
lường gạt và hứa nhăng hứa cuội. Vì mặc cảm xấu cho nên phải sửa sang sắc đẹp.
Tất cả đều sống trong giả dối chỉ vì ảo tưởng về giá trị.
Còn tất cả những ai sống bằng đạo đức họ có
lường gạt, gian dối người khác không? Những người sống trong đạo đức không cần
phải làm những gì vĩ đại mà chỉ cần “Sống với những gì mình thật có”.
Sống với những gì mình thật có chính là đạo đức:
- Mình nghèo thì cứ nói mình nghèo. Nghèo
không phải là cái tội và nghèo không có nghĩa là hèn và chớ làm điều xằng bậy
như lường gạt, gian trá. Biết bao nhiêu người lúc nhỏ nghèo sau trở thành
tỷ phú. Là con người, điều đáng sợ nhất không phải là nghèo mà là
không có nghị lực và trí tuệ.
- Mình học không cao hoặc không được học thì
cứ nói thật, đừng dùng bằng cấp giả. Cứ kiên trì và từ từ học lên rồi cũng như
người ta. Kiến thức, bằng cấp tuy quý nhưng đạo đức lại quý hơn.
- Mình xấu thì cứ nhận mình xấu có sao đâu.
Nhiều người xấu nhưng tài năng và đức độ rất cao. Tôi đã từng thấy nhiều bà
nhiểu cô không đẹp lắm nhưng lấy được chồng rất sang. Hầu hết vợ của các tổng
thống, thủ tướng trên thế giới đều là các bà có sắc đẹp trung bình. Vậy xin chớ
mặc cảm vì vẻ đẹp của mình. Cụ Mạc Đĩnh Chi là người xấu mà lưu danh thiên cổ.
Ô. Yến Anh người thấp bé mà thông minh tuyệt đỉnh sau làm tể tướng nước Tề.
Biết bao kẻ có khuôn mặt khả ái mà làm điều xằng bậy và cuộc đời ba chìm bảy nổi.
Hầu hết những cô gái bán dâm ở khắp mọi nơi trên thế giới đều có khuôn mặt đẹp.
Vậy thì đẻ con gái đẹp chớ vội mừng. Đẻ con gái xấu chớ vội buồn.
- Giáo sĩ, tu sĩ rao giảng về những gì không
thể làm được, không tưởng… cũng là lừa mị, gian dối. Do đó Đức Phật dạy chúng
ta phải thực hành Bát Chánh Đạo trong đó có Chánh Ngữ tức nói lời chân thật,
nói lời có thể kiểm chứng, không nói lời hoang tưởng. Tất cả các tà giáo đều
nói lời hoang đường lừa mị. Ngày nay tà giáo lan tràn khá nhiều mà một số đông
cũng vẫn cứ lao đầu theo tà giáo chỉ vì lời hứa hẹn “Cứ cầu nguyện đi, cái gì
cũng có”.
Trong rất nhiều pháp hội Đức Phật đều dạy
rằng: Tâm chúng sinh vốn hư dối cho nên tất cả những gì đang hiện ra trước mắt
đây đều do cái tâm giả dối ấy sinh ra mà chư Tổ gọi là “Nhất thiết duy tâm
tạo”. Tâm bất chính cho nên đẻ ra việc làm giả dối. Tâm hư dối cho nên yêu điều
giả dối và phổ biến những gì giả dối. Tâm chân thật hay chân tâm thì
làm và yêu những gì chân thật. Cho nên muốn giã từ Thời Kỳ Đồ Giả thì chỉ còn
cách tu tâm. Ngoài việc tu tâm thì chẳng có pháp đối trị nào
khác.
Thời Kỳ Đồ Giả đang tung hoành và thống trị
loài người nhưng loài người lại vui thích với nó. Nếu không chịu tu tâm ngay từ
bây giờ, với đà tiến lên như thế này, không biết nhân loại sẽ đi về đâu? Dường
như nhân loại đã mất cả phương hướng vì đang chìm đắm trong cơn mê dài. Đó là
cơn mê Danh Vọng, Quyền Lực, Tiền Tài, Sắc Đẹp và Lạc Thú.
Thiện
Quả Đào Văn Bình
(*) Kinh Viên Giác bản
dịch của Cụ Thích Huyền Cơ năm 1952