Tôi đã bị bệnh đau lưng hành hạ từ hơn hai mươi năm nay nhưng không dám giải phẫu, cứ rán mà chịu đựng vì sợ rủi ro có bề gì nằm xuội lơ một chỗ thì khổ hơn là chết. Nhưng mới gần đây việc đi đứng rất khó khăn, dây thần kinh bị chèn ép gây đau đớn và nhiều khi tê cứng hai bên chân không xê dịch được.
Sau khi chụp MRI, chiếu theo kết quả, bác sĩ gia đình bảo nếu không mổ thì một hai năm nữa cũng phải ngồi xe lăn vì sẽ không đi đứng nữa được. Nghe vậy bất đắc dĩ tôi phải mạo hiểm tìm gặp bác sĩ chuyên khoa thần kinh để xem họ định liệu ra sao. Ông neurosurgeon bảo với tình trạng này, sau khi đã ba lần chích steroid và thường xuyên đi chiropractor mà không thuyên giảm thì chỉ còn cách giải phẫu mới mong thoát khỏi viễn ảnh xe lăn. Ông bảo về suy nghĩ lại, nếu quyết định mổ thì gặp lại tuần sau để sắp xếp ngày giờ. Đến nước này thì tôi nhận thấy chỉ có chấp nhận mổ thôi chớ không còn chọn lựa nào khác. Và ngày 2/3 vừa qua tôi đã vào bệnh viện để mổ cột sống, Lumbar Laminectomy ("phẫu thuật cắt cung sau đốt sống thắt lưng) là quy trình giải ép thần kinh phổ biến, trong đó bác sĩ cắt bỏ một phần hoặc toàn bộ mảnh xương (lamina) phía sau đốt sống vùng thắt lưng. Mục đích là mở rộng ống sống, giảm áp lực chèn ép lên rễ thần kinh hoặc tủy sống do hẹp ống sống, thoái hóa hoặc thoát vị đĩa đệm gây ra, từ đó giảm đau chân và lưng" Bệnh viện Đa khoa MEDLATEC +5).
Quen với nề nếp mẹ hiền vợ thảo, trước khi vào bệnh viện, tôi làm vài món ăn mà ông xã tôi thích rồi chia ra từng phần nhỏ cất vào ngăn đá để sẵn như tḥịt kho tiêu, gà xào sả ớt, thịt kho hột vịt, một keo dưa chua, một hộp canh cải bắp và vài miếng bánh chưng để ông xã ở nhà có cái mà ăn bởi vì ông đã 87 tuổi, lại mù một bên mắt, không lái xe đã ba năm rồi thì làm sao ra ngoài ăn cho được.
Cuộc phẫu thuật kéo dài hai tiếng rưởi, sau đó ra phòng hồi sức rồi về phòng nằm. Tưởng rằng vết mổ sẽ làm đau nhức lắm hay ít ra cũng lấn cấn khiến mình ngủ không được, thức cũng không yên nhưng tuyệt nhiên tôi không cảm thấy gì cả, chỉ có cảm giác say sóng buồn nôn vì ảnh hưởng thuốc mê. Tôi bỏ ăn chiều đó vì biết ăn vào sẽ nôn ra, kinh nghiệm những lần mổ trước cho tôi biết vậy. Suốt đêm đó tôi chỉ uống nước cầm chừng cho tới sáng cũng không ăn sáng luôn.
Sáng sớm hôm sau, bác sĩ lại xem vết mổ, nói tốt, hỏi tôi có đau không. Tôi nói không đau chỉ thấy khó chịu vì vẫn chưa hết buồn nôn. Sau đó cô phisiotherapist tới thăm, hỏi tôi đứng dậy được không. Tôi nói chắc được và ngồi dậy xuống giường.
Cô hỏi tiếp vậy thử bước đi xem sao. Tôi cũng đi được vài bước. Cô nói vậy là tốt quá, ca mổ rất thành công, có thể về nhà.
Lúc đó con gái tôi đã vào tới, nghe vậy nó kêu lên, mới mổ chiều hôm qua mà bữa nay cho về, má tôi còn chưa ăn được, về rồi có chuyện gì thì làm sao. Ít ra cũng phải nằm lại vài ngày để theo dõi coi có bị biến chứng gì không chớ.
Trưa đó, người ta đem lunch đến, con gái bắt tôi phải rán ăn chút xíu cho lại sức chớ hai ngày rồi không ăn làm sao hồi phục nổi. Tôi nghe lời nó ăn vài muỗng, uống chút nước trái cây. Vậy mà khoảng hai tiếng đồng hồ sau, tôi nôn thốc nôn tháo tới mật xanh. Một cô y tá đem cho tôi viên thuốc chống ói và nói nôn ra được thì sẽ khỏe lại và ăn được luôn. Tình trạng này ít ai tránh khỏi sau khi giải phẫu do phản ứng của thuốc gây mê.
Con gái đỡ tôi dậy vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng súc miệng cho tỉnh táo rồi đưa về giường nằm nghỉ sau khi cho uống một ly nước thật ấm. Tôi thiu thiu ngủ một chút, thức dậy thấy khỏe hẳn, không còn bị choáng voáng buồn nôn nữa.
Nhưng sau ca mổ và hai ngày không ăn, cơ thể tôi đã suy yếu hoàn toàn. Nằm trong chăn kín mà bỗng dưng tôi phát lãnh, cả thân người run lên không gượng được như vừa bị trúng gió. Gọi y tá tới cho họ biết tình trang của mình, họ đo huyết áp và nhiệt độ, thấy vẫn bình thường nên họ chỉ đắp cho tôi thêm một lớp chăn. Tôi hỏi họ có Vaporub oinment để thoa cho ấm không nhưng có vẻ như họ không hiểu cái kiểu lạnh không phải ngoài tay chân mà từ trong người lạnh ra. Thời may, hai vợ chồng cậu em vào thăm, tôi nhờ thằng em chạy bay về nhà lấy cho tôi chai dầu gió. Sau hơn một tiếng đồng hồ cậu ta mới trở lại thì đã hết giờ thăm, cậu ta chỉ kịp đưa tôi chai dầu gió rồi chở vợ về. Có chai dầu trong tay, tôi thoa lên ngực, lên cổ, hai bên thái dương, hai bên đầu gối và nhờ cô y tá lấy cho một ly nước thật ấm. Uống nước ấm xong, nằm xuống kéo chăn lên tận cổ, khoảng nửa giờ sau thì dầu ấm có hiệu nghiệm giúp tôi bớt run và dần dần qua khỏi cơn ớn lạnh suýt làm tôi ngã quỵ. Nếu không có cậu em về lấy chai dầu, tôi thật không biết sẽ ra sao trong đêm đó. Đông Tây không thể nào hiểu nhau ở chỗ trúng gió trúng mưa chỉ cần dùng dầu xoa ấm cạo gió là mười phần hết bảy còn ba ngay lập tức, mà chỉ có thể gặp nhau ở chỗ mấy viên thuốc cảm chung chung nhưng chậm hiệu quả hơn xoa dầu.
Qua ngày thứ ba, tôi bắt đầu ăn lại nhưng không ăn nhiều vì thức ăn nhà thương không hợp gout với tôi tuy biết rằng rất đầy đủ dinh dưỡng. Ăn không được nhiều cũng không lo đói vì ngày nào nhà thương cũng cung cấp sáu cử ăn, sáng trưa chiều và giữa những bữa ăn chánh thì có tea time trà bánh.
Ngày thứ tư, cũng như mấy ngày trước, ăn sáng xong, y tá lại thay drap giường gối rồi giúp bệnh nhân tắm rửa họăc lau mình. Khoảng 10 giờ, phisiotherapist tới hướng dẫn tôi đi đứng, nằm ngồi và quan sát từng bước đi của tôi cũng như lên xuống cầu thang với chiếc gậy "Hồng Thất Công".
Ngày thứ năm, tôi được các bác sĩ chứng cho về với đầy đủ lời dặn dò khuyên bảo. Và con gái tôi cũng đã liên lạc được với văn phòng xã hội giúp người già neo đơn đến dọn dẹp clean up nhà cửa mỗi tuần 3 tiếng đồng hồ trong vòng 6 tuần. Như vậy là quá tốt cho tôi trong những ngày chưa bình phục hẳn để có thể sinh hoạt lại bình thường.
Để có được peace of mind trong cuộc giải phẫu này, con gái tôi chọn bác sĩ tư và yêu cầu được chính ông đứng ra mổ với chi phí cho riêng ông là 10 700 dollars, bác sĩ gây mê là 4510.
Mổ thì self-funded nhưng bệnh viện thì công. Mấy năm trước tôi có đóng bảo hiểm tư cho tiền nằm bệnh viện nhưng sau mấy năm hao tốn quá mà không mổ xẻ gì nên bỏ ngang mất hơn ba chục ngàn. Bây giờ thì xin nằm nhà thương công cho đỡ tốn kém, đáng lẽ không phải đóng tiền nhưng vì mình có khả năng self-funded cho nên họ yêu cầu trả cho họ 490 dollars mỗi ngày chớ không được free như những người khác. Thôi thì cũng được đi, miễn mình được bác sĩ tư đứng ra mổ không qua thực tập sinh là tốt rồi.
Ở phòng chung với những bệnh nhân khác, tuy có hơi phiền nhưng bù lại thì thấy vui nhiều hơn khi ngày ngày tôi có dịp "coi show", chứng kiến những màn "đón người mới" như hồi ở trại tị nạn trên đảo Bidong khá thú vi.
Giường của tôi nằm ở đầu phòng, nhà tắm và toilet nằm ở đầu dãy cho nên ai vô ra gì tôi cũng biết. Đêm đầu, phòng tôi chỉ có hai người, tôi là người đầu tiên. Hai tiếng sau thì có bệnh nhân mới được đưa tới nằm đối diện với giường tôi. Bà này người Đại Hàn, người vừa tới thì tiếng nói cũng ồn ào theo luôn. Con gái tôi hỏi thăm thì ra bà này cũng cùng bệnh như tôi, mổ sau tôi một tiếng, cũng do ông bác sĩ tôi chọn. Bà bệnh này có vẻ hơi kẻ cả, phàn nàn liên miên với giọng Đại Hàn ngang ngang gàn gàn nghe rất khó chịu. Bà em đi theo thì tỏ ra chìu chuộng dỗ dành không ngớt.
Khoảng 9 giờ đêm, có một ca mổ khẩn cấp được trực thăng chở từ vùng quê Kara cách Sydney khỏang 400 cây số lên bệnh viện Concord Sydney để giải phẩu sạn thận. Cô bệnh nhân này là người thứ ba được đưa vào phòng tôi.
Đêm đầu tiên là một đêm không ngủ. Vì chưa bước xuống giường được để đi toilet nên trong đêm, cả ba bệnh nhân chúng tôi đều phải bấm chuông gọi y tá giúp, chưa kể những khi họ tới đánh thức để đo huyết áp và nhiệt độ.
Sáng lại, bà Đại Hàn em vào thăm chị mang theo đồ ăn, thế là đài phát thanh tiếng nói Đại Hàn bắt đầu hoạt động tối đa khiến con gái tôi nghe phát bực mình. Bà em nói với con gái tôi, họ đang chờ người bên nhà thương tư nào đó tới rước bà chị vì bà chị muốn nằm phòng riêng chớ không thích chung đụng với ai. Tôi không hiểu nếu dời bệnh viện khác thì nhóm bác sĩ mổ làm sao thăm bệnh mỗi ngày cho bà ta vì ông bác sĩ mổ của tôi ngoài làm bệnh viện tư ở North Sydney thì chỉ làm và dạy thực tập cho các neurosurgeon tương lai ở nhà thương Concord thôi. Nhưng đó là chuyện của họ, chắc họ phải biết mà.
Thank God, xế trưa đó hai chị em bà Đại Hàn "rời đảo", nhân viên vệ sinh vừa dọn dẹp thay drap giường gối mới thì chiều lại có bệnh nhân mới lấp vào chỗ trống. Cô này cũng dân da trắng, không biết di dân hay Úc rặt nhưng khi chồng cô vào thăm, họ nói với nhau chỉ đủ nghe như tiếng thì thầm chớ không ồn à̀o như dân Châu Á.
Sáng ngày thứ ba, khi hai cô bệnh nhân da trắng hơi khoe khỏe thì ba cái miệng nói tiếng Anh là cô gái đến từ country tên Molly, cô ở Sydney tên Alice và con gái tôi bắt đầu chit chat, trao đổi thông tin sôi nổi. Thì ra Molly bị sạn thận cấp tính, nhà thương dưới quê không dám mổ phải vận chuyển bằng Air Ambulance lên Sydney giải phẫu. Molly làm hairdresser có hai đứa con 5 và 9 tuổi. Còn Alice thì đang có bầu ba tháng nhưng phát hiện bị ung thư gì đó nên cũng phải mổ khẩn cấp.
Xế trưa ngày thứ ba, ba má Alice lại rước cô về nhà tịnh dưỡng. Đứa con lớn 2 tuổi của Alice thì được giao cho ba nó giữ riêng vì thằng nhỏ quậy quá sợ má nó không nghỉ ngơi được. Rồi trong ngày đó, Molly cũng được Air Ambulance tới chở về quê.





Cảm ơn Chị, bài viết Chị hay quá sức.
ReplyDeleteCám ơn bạn Anonymous quá khen. Ý tôi là muốn chia sẻ kinh nghiệm vừa trải qua, những gì tôi biết về cuộc giải phẫu này với tất cả bạn đọc.
DeleteTK
Good morning Bà chị Tố Kim,
ReplyDeleteThanks God...thật là quá tuyệt vời !! cãm ơn Thượng Đế / Bề Trên...
chị Tố Kim đã qua cơn bĩ cực,,, wow !!
Đọc hết phần tường trình sau năm ngày trong bệnh viện, mới thấy được sự may mắn của một cư dân xứ Miệt Dưới ngày nay...như thế nào .
Vô cùng cãm tạ chị Tố Kim đã cố gắng kể lại tất cả chi tiết cho bà con & bè bạn thông hiểu về v/ đề y tế cũng như sự quan trọng của điều kiện kinh tế ( money!!) chi phối trên xứ Tư bản..
Giả sử nếu người đàn bà cựu dân Tỵ nạn nầy còn ngoan cường(còn kẹt lại - sống ở thành Hồ)
Hổng biết mạng sống sẽ đi dìa đâu ??!!@! Giờ nầy Tố Kim đang ở đâu ?? Móc bọc hay bán lông vịt..??
Hài hước chút cho bà chị Kim cười trong ngày về với gia đình chồng con...
Sau cùng kính chúc chị Tố Kim sẽ sớm bình phục để cùng gặp gở...bạn bè trên Blog Người Phương Nam.
Thân kính
Cám ơn anh Hùng. Ở xứ Úc mình, nhà thương công cũng tốt và đầy đủ như nhà thương tư.
DeleteTuy nhiên nếu mình đi nhà công thì phải theo waiting list. Muốn mổ bệnh gì cũng phải chờ từ 3- 6 tháng và được free hết từ bác sĩ giải phẫu tới bác sĩ gây mê. Còn nếu muốn bác sĩ riêng của mình thì vị bác sĩ đó phải có làm ở bệnh viện đó mới được và phải trả chi phí mổ và gây mê khoảng 15 ngàn tùy chứng bệnh.
Xin cám ơn lời chúc lành của anh Hùng.
Tk
Cám ơn bài viết của chị.
ReplyDeleteRất vui khi biết tin mừng này. Chúc chị vui khỏe
Mai Khánh Thư
Cám ơn anh Mai Khánh Thư. Tôi cũng không ngờ mình may mắn được hồi phục sau một tuần giải phẫu.
DeleteTK
Rất mừng khi biết chị đã hồi phục, kính chúc chị luôn vui khỏe và thân tâm an lạc ❤️
ReplyDeleteCám ơn lời chúc của bạn.
DeleteTK
Chị Kim thân, rất mừng được tin chị mổ xẻ thàng công và mau chóng bình phục để còn lên mạng vui với bà con. Bây giờ ngành y tế tiến bộ quá mức, mổ xẻ như chơi. Tôi có kể với chị là có người bạn ở Mỹ phải bắt vít bự dài thòn ở sóng lưng mà sau đó vẫn hoạt động như thường. Tuy vậy chắc chị cũng phải thận trọng trong việc đi đứng. Bon rétablissement. NdP
ReplyDeleteCám ơn anh Phước nhắc nhở.
DeleteTôi sẽ cẩn thận để còn tiếp tục làm blog vui với bạn bè.
TK
Tôi biết bà chị sẽ trở về đây vì bà đã hứa dù trong im lặng, wellcome home. Phục chị có một trí nhớ thần sầu Mỹ nó gọi là máy photocopy. VT
ReplyDeleteCám ơn người cóp nhặt thời cuộc đồng hương ST.
DeleteTK
Đọc bài chị TKim kể thật chi tiết, chị là 1 phụ nữ đảm đang, làm đồ ăn cho anh đầy đủ trước khi vào nhà thương, chị can đảm trải qua việc giải phẫu, đi đứng ngon lành, rất giỏi đó! Mừng chị khỏi bệnh nhen, em có người bạn sau khi mổ cột sống, chị này khỏe mạnh, đi lại nhảy nhót ngon lành lắm 0 đau đớn gì hết, bởi vậy mới biết y khoa ngày càng tiến bộ, mình lo sợ như 0 thôi! Chị nằm nhà thương 0 ngủ nổi nên để ý chung quanh mọi người, thấy chị kể mà tức cười vì ai chị cũng biết rành rọt! Cầu xin cho chị TKim về nhà thật khỏe như xưa, và mãi mãi đi đứng ngon lành 0 còn lo lắng nữa nhé, thương mến, emNH
ReplyDeleteCám ơn Ngọc Huyền lời chúc tốt đẹp.
DeleteTK
Khi biết chị đã hồi phục, kính chúc chị luôn vui khỏe .Thanks God been there with you. God bless you my sister NPN.
ReplyDeleteThank you brother (sister)?
DeleteRất vui mừng được biết Tố Kim đã xuất viện sau khi giải phẫu sương sống và đã về nhà với gia đình.
ReplyDeleteTố Kim đã trở lại phong đô xưa với bài tường trình viết về kinh nghiệm đã trải qua về giải phẫu này, để chia sẻ với tất cả mọi người.
Rất than mến
Nguyen Thuong Vu
Mừng Tố Kim đã được giải phẫu thành công, bình phục, và về nhà.
ReplyDeleteMổ xương sống lúc nào cũng có nguy cơ bị liệt, được an lành là vui rồi.
Bài viết của Tố Kim kể chuyện rất rõ, kể cả chuyện dùng dầu gió. Đúng là người Việt Nam.
Trước khi đi mổ mà còn lo làm đồ ăn cho ông xã thì thật đáng phục.
Bình.
Mừng chị Tố Kim đã phục hồi
ReplyDeleteMổ "đau cột sông" rất êm suôi
Nay về họp mặt trên trang mạng
Thân hữu hay tin nở nụ cười
Chúc người bạn quý khỏe vui
NTL
Chị Tố Kim thương mến.
ReplyDeleteEm rất vui mừng khi hay tin chị đã được giải phẫu thành công. Lại viết trở lại nữa.
Y học ngày nay rất tốt phải không chị,
Tạ ơn trên che chở cho chị phục hồi sớm như vậy.
Khuya rồi, em chúc chị ngủ ngon nha.
Em cũng đi ngủ đây.
Em Oanh
Nghe tin chị bình phųc tốt đẹp mừng quá, cảm ơn Trời👍👏🌹🌹🌹❤️❤️❤️.
ReplyDeleteGiữ gìn sức khỏe chị nhé.
NT
Chúc mừng TK, tôi cũng bị vấn đề đau cột sống Lumbar đã lâu, không dám mổ vì họ nói thành công 50/50 . Còn đi lại được rồi chịu khó vận động và tập tành thì cũng đỡ. Con người cũng như chiếc xe cũ sẽ hư hao với thời gian xử dụng, cần bảo trì tốt thì còn tạm xài được!!!
ReplyDeleteQuá phục, vừa qua một cuộc giải phẫu cột sống mà đã viết tường thuật chi tiết những sự việc xẩy ra ở xung quanh một cách dí dỏm , đầy Hỉ Nộ Ái Ố . Cám ơn TK và chúc speedy recovering.
Hãn.
Nhận được email của cô tôi mừng quá
ReplyDeleteCô khỏi rehap có nghĩa là nhẹ lắm Vậy là vui rồi Hôm bữa cô báo tin nghe lo quá
Hcd
Chúc mừng chị Tố Kim đã có một cuộc giải phẫu quan trọng nhưng thành công. Mong chị mau chóng hồi phục và sinh hoạt bình thường.
ReplyDeleteTrần Văn Khang
Cám ơn chị Tố Kim chia sẻ bài viết chi tiết về việc giải phẫu cũng như chuyện đời thường tình trong bệnh viện, vui và dí dỏm quá. Rất vui mừng Mổ thành công mỹ mãn để đưa chị Tố Kim của em trở về sinh hoạt với con chữ như thường lệ với Blog NPN rất nổi tiếng bốn phương. Chị cứ tịnh dưỡng cho thật tốt nhé. Kính sức khỏe chị, người mẹ hiền vợ đảm luôn chu toàn việc gia chánh , vạn sự an lành ạ
ReplyDeleteHồng Thúy
Mừng cho Tố Kim đã giải phẩu cột sống thành công. Đọc tin em đi bệnh viện, chị SL cũng hơi lo bây giờ thở phào an tâm rồi. Em là bà nội trợ giỏi trước khi đi bệnh việ mà lo nấu thức ăn cho ông xã bỏ tủ lạnh ăn dần.
ReplyDeleteEm cứ an tâm dưỡng sức nhé. Sức khỏe là quan trọng nhất nha em.
Love,
Sươn gLam
Hey .. Người Lối Xóm
ReplyDeleteHôm nay tui cũng may mắn nhờ cái email cá nhân .. có kèm theo .. màn trình diễn TUI ĐI NHÀ THƯƠNG chứ thường thi Blog NPN .. tui bị trù .. không bao giờ vô email của tui
Vừa ăn .. vừa đọc .. phun pháo .. do .. cười
TUI ĐI NHÀ THƯƠNG
Mà tui tưởng
TUI VỪA XUỐNG NÚI
Truyện kể có thật .. nhưng y chang .. phim kiếm hiệp ..
đọc đến đâu .. cảnh hiện ra đến đó .. vui nhộn
Tui nghe Kim cứ e ngại .. tui rà hết các người quen .. ai mỗ cột sống .. tui đều phỏng vấn .. họ nói không Rehab gì cả .. Bà Blaken nói tao mỗ xong dìa nhà nằm 1 ngày rồi đứng lên lo cho con 11 đứa .. bây giờ bà 96 tuổi vẫn … bình an
Kim à chắc nhà ngươi ít bị mỗ xẻ nên Kim lo .. Chứ tui thì cơ thể bị họ banh tùm lum .. đụng đụng 1 tí là họ kêu lên .. giường …. Mỗ
Bệnh viện ở Út rất có hậu .. chứ bên này .. nặng lắm thì cho ở lại 2 đêm .. còn ngáp ngáp .. sáng hôm sau là nó đuổi như đuổi tà
Túm lại
Chúc mừng bạn vàng
Bạn là cục vàng từ thuở bé
Nên lúc nào cũng .. sang
Nằm viện
Đầy đủ người thân bên cạnh
Còn tui .. thuộc ANH HÙNG SONG HIỆP ..một mình
Lên … giường … mỗ
Một mình lên taxi
Một mình mở cửa
Một mình nấu mì gói cho nhanh
Ăn đở đói
Rồi thì thầm
Tạ Ơn Chúa
Ngài vẫn bên cạnh con
Amen
…
Oki .. một lần nữa chúc bạn lối xóm … bình an phần đời còn lại ..
vui khỏe hạnh phúc
Oki … okay !!
Cám ơn bạn hàng xóm ở VN mà bây giờ mới biết.
DeleteTui không vội mừng đâu, còn nhiều bệnh lắm đang sắp hàng.
Về bệnh của Điệp, Điệp phải đi bác sĩ chuyên khoa để họ định bệnh mới chính xác chớ bác sĩ chỉnh hình làm sao biết phải chữa cách nào. Nếu bà không chụp MRI được thì cho họ biết để coi họ tính sao nghe Điệp.
TK