Tuesday, October 8, 2013

Thẹn

 
Ai sang đây cũng phải thích ứng với cuộc sống tại chỗ, ban đầu mua cái gì cũng quy ra tiền đồng VN, ăn trái chuối muốn nghẹn họng, nuốt vào nghe chan chát, người ta nói ăn chuối nhuận trường, nhưng cái gía quy đổi trong chớp nhoáng khiến trái chuối vón lại, nằm ỳ trong ruột tượng không tài nào «nhuận” được. Dư âm những ngày khắc khổ đọng lại, lắng sâu trong tâm tưởng, hội chứng đêm Sàigòn ngày Cali còn bàn bạc đâu đó, phải mất vài tháng hoặc cả năm sau dân ta mới hoàn hồn. Giời ạ thiên đàng hạ giới xem ra vẫn chưa phải là thiên đàng, ngoài chuyện đi đứng ăn ở, không phải trình báo địa phương, tự do suy tư làm việc ... cuộc sống bắt đầu từ con số không. Học chữ, học nghề, tìm việc làm, chuyện nhỏ, đã sống với Sàigòn đoạt cúp (cúp điện, nước, gạo, thịt ...và cúp tự do), chừng đó việc ăn nhầm gì, cái làm cho thiên đàng ta vừa bước vào khiến ta hụt hẫng là “hậu sự” còn lại bên nhà, nhiêu khê lắm. Cái “rờ mọt” nơi chôn nhau cắt rốn nặng hay nhẹ tùy vào hoàn cảnh từng người, ơn trời biển công cha nghĩa mẹ làm sao đong đếm được, bố mẹ mất đi rồi vẫn còn anh em, các cháu…
 
Chị đến Mỹ mới vài năm mẹ mất, những năm đầu vất vả, chị có gửi về cho cụ được bao nhiêu đâu, mấy khúc vải, vài túi nho khô, kẹo chocolat ... cụ gọi các cháu vào chia gần hết phần quà, chỉ nhai vài hạt nho nhìn các cháu mà vui. Chị giống cụ ở chỗ yêu đến mù quáng, cả đời cụ khổ vì anh hai, nát rượu vô công rỗi nghề, lúc còn sống cụ đong từng lon gạo đưa sang nhà anh để vợ anh nấu cơm, tiền chị gởi về cụ nhín ra một ít rót vào túi anh, mặc dù anh có công ăn việc làm và phần viện trợ của anh. Đâu đã hết nợ, ngoài anh hai,còn hai cô em với đàn cháu năm đứa, cô Hà góa bụa “single mom”, cô Ngà ba đời chồng  bốn đứa con, ba ông việt kiều tại chỗ “tàng hình” biệt tâm nên bên nhà hay gọi qua bất tử để xin tiền đóng học phí cho các cháu.

Chuyện gởi tiền về VN, chuyện dài không đoạn kết, hệ thống chuyển tiền nhanh như chớp xuất hiện để giúp người “hoạn nạn” bên nhà, lệ phí hai hay ba phần trăm, nhấc điện thoại lên, gác điện thoại xuống là bên đó có người đến tận nhà giao tiền ngay. Ôi tiền ân tình, tiền “nghĩa vụ” đối với lương tâm, tiền viện trợ không bồi hoàn, thiên hình vạn trạng, có người ác mồm bảo đó là tiền “hụi chết”, tiền gì thì tiền cũng chỉ là cái vỏ bọc tình cảm của “kẻ ở miền xa” luôn hướng về quê nhà.

Hơn chục năm nay chị chuyên tâm lo cho tương lai thằng cu Thuận, tội nghiệp mồ côi cha, chị chu cấp hàng tháng để hai mẹ con cô Hà có cuộc sống thoải mái. Sau khi đậu tú tài, học phí của cu Thuận tăng theo hệ số bình phương, đại học tư bên nhà thu học phí theo tiêu chuẩn “nước ngoài”, tính theo gía dollar, tiền sinh sống, tiền ăn chơi... chi phí trọn gói 2 trong 1 của hai mẹ con cô Hà tính ra vài ngàn một năm.

Ngán nhất là mấy cú điện thoại của cô Ngà, toàn là những “cú sốc” bạc ngàn, thua canh bạc tứ sắc, cô cầm béng nó tờ hộ khẩu, thằng út của cô vừa lên sáu không vào mẫu giáo được vì thiếu hộ khẩu, tiền chuộc hai ngàn dollars. Chị sợ cháu mình mù chữ, đành gởi về số tiền theo yêu cầu, vậy là ngân sách viện trợ năm nay “vượt chỉ tiêu”. Buồn quá chị trộm nghĩ, có thể Chúa phạt chị từ  lâu đã “xù tiền” đóng góp giúp nhà thờ trang trải chi phí điện nước tu sửa phòng ốc, đúng là nghĩ quẫn, Chúa nhân từ đời nào lại phạt người tốt bụng như chị.

Xét cho cùng trong thánh kinh cũng như trong kinh phật, bên nào cũng bảo người ta làm việc thiện để tích đức, nhưng trong kinh sử chưa có đoạn nào dạy chúng ta chỉ làm việc thiện trong gia đình mình thôi, như trường hợp của chị. Nếu ai cũng làm phúc trong “nội thất” như chị, mấy cái hội từ thiện như chữ thập đỏ, viện mồ côi ... đã lăn cổ chết từ lâu rồi, bởi vậy đạo với đời tuy gần ... mà xa.

Bên nhà khen chị viện trợ như thế phúc đức gấp vạn lần đi hành hương thánh địa erusalem, hay sang Ấn Độ lội sông Gange, hoặc đi mấy vòng cái tháp La Mecque tận bên xứ Ả Rập.

Hơn hai mươi năm là cư dân Cali, chị chưa đi đâu xa ngoài cái chợ Little Sàigòn mỗi lần xuống Los chơi, nhìn cái bảng Hollywood xa xa trên đồi mát lòng mát dạ vô cùng, điều đó nhắc nhở chị đang ở trên đất Mỹ, dù chị có phải cày hai jobs, bên này hơn bên nhà ở chổ ai có nhu cầu kiếm tiền tha hồ “cày”. Trong giấc ngủ chị thấy cái bảng Hollywood sáng rực một góc mơ, sáng ra chị tiên tiếc, gía chị vào thử Hollywood Studio xem sao, trăng sao gì, vào đấy lại tốn tiền, tiền đó để gửi về VN giúp anh em.

Tội nghiệp chị chưa biết Đà Lạt, Nha Trang, Cần Thơ, Sa Đéc ra sao, vì mỗi lần về thăm nhà anh em thi nhau “gặp nạn”, người ốm trầm trọng, hay bị mất của, kẻ tróc mái nhà, số tiền mang về bao giờ cũng thiếu hụt. Quay về thiên đàng xứ mẽo, chị làm over time bù vào lỗ trũng anh em bên nhà đục khoét để thử sức làm việc của chị.

Bạn bè khoe đi chơi đó đây, như đi Cruise, tour Âu Châu... chị rùng mình, thiên hạ ăn gì mà gan đến thế, chị chịu thua, chị ngại tiêu tiền cho riêng mình lắm, chị tuổi tuất, nhưng cầm tinh con trâu, cày từ VN sang tới Mỹ, bên ni chị cày bạo hơn bên nớ, tội nghiệp VN nghèo quá làm gì có ruộng mà cày như xứ Mỹ bao la này.

Ở đây chị mới đi đến cầu Golden Gate, bạn bè xúi lắm chị lấy hết can đảm đi biển cho biết với người ta, mà biết cái gì, chỉ thấy biển mênh mong, giá cái túi tiền của chị cũng bao la như thế chị không phải lo âu. Có người bảo biển là thơ, là nguồn cảm hứng, là bạn tâm tình, chị có thấy gì đâu ngoài sóng vỗ chập chùng khiến lòng chị chao đảo như những lần có tin “cần được giúp đỡ khẩn cấp” từ bên nhà gọi sang.

Chị tính non tính gìa với mớ tiền kiếm được, hốt hụi chót, cộng thêm khoản trợ cấp hai đứa con, chị có một khoảng “dự phòng” đáng kể, khoản này không dành cho gia đình chị, mà ưu tiên phòng khi bên nhà anh em “gặp nạn” nhưng chị là người “lãnh đạn”. Bên này chị đi làm có bảo hiểm y tế, có chuyện bất trắc dựa vào tiêu chuẩn “low income” mà hưởng, bên nhà người ta không đi làm, làm gì có bảo hiểm nên chị phải lo trước.

Đôi khi thấy bạn bè, giúp nhà thờ, cúng dường, đóng góp vào những tổ chức từ thiện, chị cũng ngại, ăn cơm xứ Mỹ đến mòn răng, hưởng sái phúc lợi xã hội cũng nhiều mà chưa dám bỏ ra vài đồng dư thừa đóng góp.

Nhớ lời cha xứ nói với chị bữa trước, nếu anh em bên nhà còn khó khăn thì con cứ giúp họ, Chúa làm sao trách người tốt lành như con. Giời ạ, anh em chị còn khó khăn vì chưa quen đi làm để kiếm sống chứ đâu phải họ lao lực cực nhọc mà không đủ ăn, họ thuộc “giai cấp bóc lột” cái đứa “lao động” đến vô sản như chị đấy. Các con của chị lắc đầu ngao ngán chứng kiến cảnh vợ chồng chị cắn đắn nhau vì những “cơn bão tình tiền” từ bên kia đại dương thổi qua. Tưởng mất job, đói ăn, nợ đòi nên gia đình chị điêu đứng, ai dè điệp khúc “tình là tiền” của anh em của chị lại có ảnh hưởng chết người đến hòa bình nhà chị đến thế.

Một hôm xem thiên phóng sự về những thuyền nhân ngày xưa đói rét, đau ốm, khi được đưa sang Mỹ, người bản xứ, những người xa lạ, đã tiếp đón và sẵn sàng chia cơm sẻ áo với chúng ta, chính quyền tạo cơ hội để giúp chúng ta hội nhập, đến hôm nay cộng đồng dân ta đã lớn mạnh về mọi phương diện.

Cơn bão Katrina quét qua xóm nghèo, nhà tróc nốc, người trắng tay, cuộc sống bấp bênh trên con sông chợt đến trong thành phố, hao hao xóm nhà sàn bên cầu Trương Minh Giảng ngày xưa... xứ Mỹ cũng có người nghèo chứ đâu riêng gì VN. Người ta nghèo vì không có việc làm, vì thu nhập ít ... còn anh em của chị nghèo vì không ai chịu đi làm, nhà có sẳn, vài trăm dollars chi phí mỗi tháng đủ sống, đi du lịch tính thêm, tội khổ gì phải đi làm.

Bỗng chị cảm thấy hổ thẹn, nước Mỹ cưu mang gia đình chị mấy chục năm nay chị chưa đền đáp ngày nào, lẽ nào chị quên câu châm ngôn của ông cha ta, “ăn trái nhớ kẻ trồng cây”. Đành rằng chị có đóng thuế, nhưng tiền đó cũng đưa vào quỹ phúc lợi xã hội, các con của chị cũng đang thừa hưởng chứ có vào túi riêng ai đâu. Chị đã quên rồi sao, những lớp ESL, accounting sơ cấp, chị ghi tên học để lãnh tiền, sau khi thất nghiệp, có xứ nào hào hiệp tạo cơ hội cho mình học hỏi, còn cho thêm “tiền dằn bóp», chị đã giúp ích gì cho xã hội,cho cộng đồng ?

Đêm nay chị suy tư khó ngủ, chị ngồi lên, bật chiếc đèn ngủ, ghi vào sổ tay, khoản tiền sẽ chi cho những cơ quan từ thiện mà chị đã lãng quên từ bao nhiêu năm qua. Cái “trật tự ngược” việt kiều nuôi “việt lười” hình như đang làm chị bâng khuâng, chị làm sao giáo dục được các con nếu chúng thấy hai thế hệ bên nhà chỉ ngồi hưởng thụ, làm việc kiếm tiền là một khái niệm xa vời không có trong cuộc sống của họ.

Cái khó là phải nói làm sao để anh em bên nớ hiểu, xứ Mỹ giàu sang cũng do đôi tay lao động của con người vun đắp, bên ni đâu có khoảng “trợ cấp vô cớ” vì tình gia đình, dù muộn cũng đến lúc để họ phải sống với sức lao động của họ. Vì khi thế hệ “chạy giặc” của chị qua đời, họ sẽ trắng tay, chị không thể dạy các con của chị cố tìm nhiều tiền để gửi về VN nuôi bác, nuôi cô và anh em họ hàng bên đó, lỡ chúng nó hỏi, thế người bên đó bị cái gì mà không làm việc được, câu hỏi “sốc óc” đầy ẩn số chắc chắn sẽ làm chị trăn trở không tìm nổi câu trả lời.

Tạ ơn thượng đế trong đêm tăm tối đã dẫn đưa chị về đường ngay nẻo chính để chị không còn hổ thẹn với chính mình, muộn vẫn hơn không, gần sáu mươi tuổi, chị mới nhận ra chân lý.

Tạ ơn nước Mỹ đã cho chị cơ hội kiếm tiền bao nhiêu năm nay, đủ cơm ăn áo mặc, nhà cửa đàng hoàng, êm ấm với chồng con, chị chưa bao giờ mở lòng chia sẻ với những tai ương xảy ra chung quanh mình.

Nhưng mùa Tạ Ơn năm nay giúp chị nhận ra trên đời này không chỉ có gia đình bé nhỏ của chị, đại gia đình anh em của chị bên VN, mà còn cả nhân gian sống bên cạnh chị nữa.

Chị như lạc từ một hoang đảo trở về, phố xá đầy áp tình người, ân tình với xứ Mỹ chan chứa đã bảo bọc cộng đồng tỵ nạn chúng ta hơn ba mươi năm nay, trong đó có gia đình chị. Chung quanh chị người ta chung tay góp công góp của chia sẻ với đồng loại, chị còn ngại gì mà chưa nhập cuộc.

Chả biết xưng tội làm sao với cha xứ, bảo con chưa yêu xứ Mỹ, cha sẽ nói, tội đó không có trong 10 ĐIỀU RĂN của đạo công giáo, nói gì để cha hiểu chị thực sự sám hối, từ bỏ cái rờ mọt “đục nước béo cò” bên nớ để hòa nhập vào cuộc sống chung bên ni. Từ đây đến cuối đời, chị có khối cơ hội để chuộc lỗi, việc đầu tiên chị có thể làm ngay từ bây giờ, góm tiền tu sửa nhà thờ, giúp đỡ viện mồ côi, nạn nhân bị thiên tai, hoặc mua vé đi xem ca nhạc ủng hộ các hội đoàn thiện nguyện, trước mua vui sau làm nghĩa, vui chơi với đời còn được tiếng thơm sao chị không nghĩ ra nhỉ.

*Goodbye Sàigòn, welcome to the USA*, sau bao nhiêu năm định cư và lãnh nhận phúc lợi xã hội, lần đầu tiên chị bước vào xứ Mỹ với hành trang mới cáu.

Người Mỹ gốc Việt, chị sẽ cố quên “cái góc Sàigòn níu kéo” để cắm sào trên đất Mỹ, bắt đầu chia sẻ buồn vui với mọi người và đón nhận một mùa  Thanksgiving thật ý nghĩa.

Đoàn Thị   ;-))

Lý Luận Tình Yêu

Người ta nói,,,                                               

♥ Người ta nói :
. Chia tay không phải là hết, nhưng tất cả đã chấm hết khi chia tay.

♥ Người ta nói :
. Chia tay rồi vẫn có thể làm bạn.
. Nhưng mấy ai làm được điều đó.
. Tình bạn có thể trở thành tình yêu, ngược lại thì còn phải suy nghĩ.

♥ Người ta nói :
. Chỉ cần người hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc. Dối lòng, vì hạnh phúc của tôi là có người.

♥ Người ta nói :
. Vì yêu có thể làm tất cả. Vậy vì yêu có thể dâng tình yêu cho người khác không ?
. Vì yêu người tôi sẽ từ bỏ mọi thứ.
. Nhưng thứ người đang từ bỏ là tôi.


♥ Người ta nói :
. Mỗi ngày tôi luôn nhắc bản thân phải quên người. Lầm rồi, khi tôi "nhắc" là khi tôi "nhớ" người.

♥ Người ta nói :
. Không gì chia cách được chúng tôi! Thật ra người đang lo sợ về sự chia ly.
. Tôi sẽ yêu người mãi mãi. Nhưng mãi mãi người không yêu mình tôi.

♥ Người ta nói :
. Khoảng cách và thời gian không là gì khi yêu nhau.
. Nhưng đã có khoảng cách xuất hiện trong thời gian ta đang yêu.

♥ Người ta nói :
. Tôi luôn luôn bên người. Người có thể bên tôi 24/24 không?
. Hãy tin tôi, tôi hứa! Người có bao nhiêu % tự tin về lời hứa?
. Lời hứa chẳng qua chỉ là một lời nói, mà nói thì ai chẳng nói được.

♥ Người ta nói :
. Tình yêu giúp con người ta mạnh mẽ hơn. Thật ra tình yêu là nguyên nhân chính của sự yếu đuối, nhu nhược, tự ti.

♥ Người ta nói:
. Trong tình yêu, kẻ ở lại là kẻ chiến thắng. Nhưng kẻ ra đi mới là kẻ mạnh


           


Hi ! Hai sưu tầm & minh họa

Monday, October 7, 2013

Kỷ Niệm Về Món Đậu Bắp Xào Kiểu Thái

Mỗi năm vào mùa Easter, trời vào thu mát dịu, gia đình chúng tôi thường lái xe đi về miền thôn dã, nơi mà ba mươi  năm về trước khi mới tới Úc, chúng tôi đã được một nhóm người nơi đó bảo trợ định cư.  

Ở đó, chúng tôi có quen nhiều gia đình người bảo trợ Úc nhưng thân nhứt là gia đình bà Thái Lan. Bà này có ông chồng Úc gốc Na Uy, khi xưa là thuyền trưởng một thương thuyền. Ông tên Ken, còn bà tên Jeannie. Hai người gặp nhau khi ông thuyền trưởng này cặp bến Thái Lan. Ông cưới và bảo lãnh bà qua Úc, rồi dừng bước giang hồ lập nghiệp ở vùng quê yên tịnh khỉ ho cò gáy tên Wauchope này cả chục năm trước khi chúng tôi được bảo trợ tới. 

Tuy hai ông bà không đứng tên trong nhóm bảo trợ nhưng khi nghe nói có người Việt Nam đến, Jeannie mừng lắm, bà tìm tới nhà làm quen với chúng tôi vì bà nghĩ rằng chúng tôi là người Việt Nam, láng giềng với cố quốc của bà khi xưa nên chắc ít nhiều gì cũng gần gũi về tập quán và ẩm thực hơn là những người Úc thâm căn cố đế nơi này. Đó là nguyên nhân vì sao chúng tôi thân thiết và mỗi khi về thăm quê, chúng tôi lại ghé ở trọ nhà Ken và Jeannie.


Hơn nữa, ở nhà hai ông bà này, chúng tôi tin chắc rằng sẽ được tiếp đãi bằng thức ăn Thái Lan, những món ăn tương tợ như món ăn VN mà hằng ngày chúng tôi ăn ở nhà, có khác chăng là đồ ăn Thái món nào cũng cay xé họng, từ gỏi đu đủ đâm với tôm khô trộn nước mắm chanh ớt tỏi cho tới món mắm ruốc chấm dành cho rau sống hay những món đồ xào đồ chiên. 

Ông Ken từ khi làm rể Thái Lan thì đã được bà vợ tập cho ăn ớt như sáo, tới nổi chúng tôi theo không kịp, ăn món nào cũng nước mắt nước mũi rớt lộp độp. Vậy mà ông Ken còn nói chưa đủ cay, phải cắt riêng một chén ớt để ăn cặp thêm.

Jeannie trồng đủ thứ rau củ trái cây miền nhiệt đới,  nhưng tiếc vì không hạp phong thổ mấy nên không thu họach được nhiều. Trồng được thứ gì thì ăn thứ đó. Có rau muống thì ăn rau muống, gặp mùa đậu đũa thì ăn đậu đũa, nếu đậu đũa không đủ xào thì hái thêm đậu rồng xào chung. Có xòai sống, xoài chín hay đu đủ xanh, đu đủ vàng gì cũng có cách ăn ráo. Xanh thì trộn gỏi, chín vàng thì để ăn tráng miệng. Những thứ rau trái này và thực phẩm Á châu, ngòai siêu thị Úc làm gì có bán, nhứt là ở một vùng quê tòan dân Úc rặt.  

Do đó mỗi lần có dịp xuống thăm, chúng tôi chở cho hai ông bà hai thùng nước mắm mực, mấy keo mắm ruốc và một số thực phẩm Á Châu như bún, mì, hủ tíu, tôm khô sản xuất từ Thái cho hai ông bà dùng được một thời gian dài, ít nữa cũng được nửa năm. 

Trong những món ăn của Jeannie, chúng tôi "chấm" nhứt là  món thịt gà xào với đậu bắp và rau quế. Nhớ bữa chiều đó, sau khi đi chơi về, Jeannie rủ tôi ra vườn hái đậu bắp để làm cơm chiều. Jeannie hỏi tôi ở VN có ăn đậu này không. Tôi  nói cây gì bên Thái có là bên VN cũng có, đậu bắp là món ăn  bình dân của dân chúng tôi, có thể biến chế nhiều cách ăn ngon lắm. Jeannie nói vậy để bữa nay tôi nấu món này theo kiểu Thái  cho chị ăn thử coi sao. 



Muốn làm món gì, Jeannie cũng lôi cái cối đá ra đâm ớt đâm tỏi trước tiên. Thấy Jeannie bỏ ớt vô thấy mà phát sợ biết thế nào một hồi ăn cũng "khóc ròng". Xong món đậu bắp, Jeannie còn làm thêm món xòai  hườm hườm xào chua chua ngọt ngọt với thịt bò. Sợ cay quá ăn không nổi, tôi phải chiên thêm trứng omelette với củ hành, nấm rơm và jambon cho thằng rể tây ăn phụ thêm, vì "trình độ" ăn ớt của nó còn quá kém cõi, cứ vừa ăn vừa ực nước không ngừng.    

Mỗi lần về quê trở lại Sydney là tôi học được vài món của bà Thái Lan nhưng món "tủ" vẫn là món đậu bắp xào gà, tỏi ớt rau quế mà tôi thấy ngon và dễ làm nhứt và do đó tôi đã cho vào danh sách thực đơn gia đình.

   Người Phương Nam   

Đậu Bắp Xào Kiểu Thái


Đâu bắp có nhiều cách chế biến để thành món ngon mà đa số các bà nội trợ đều đã biết như đậu bắp nấu canh chua, đậu bắp xào tép, xào tỏi, xào tôm khô hay nấu chay với các lọai rau củ khác. Đơn giản nhứt là hấp chín, rưới chút mỡ tỏi, khi ăn chấm xì dầu hoặc nước mắm nguyên chất. 

Trong mục recipe hôm nay, xin giới thiệu đến qúy vị món đậu bắp xào kiểu Thái. Món này mình đã thử qua ở nhà một bà bạn người Thái chánh gốc Thái. Cũng đơn giản thôi nhưng nhờ có thêm thịt gà và vài thứ gia vị như rau quế, tỏi, ớt nên hương vị đặc biệt, khác lạ hơn những kiểu biến chế thông thường.


Vật Liệu :
- 500 grs gà thigh filet
- 1kg đậu bắp
- 4 tép tỏi 
- Vài cọng rau quế VN (đừng dùng quế Ý (Italian basil) làm mất ngon món ăn thuần túy Á Châu của mình).  
- 1 trái ớt sừng trâu 
- Dầu ăn
- Muối, đường, nước mắm

Cách làm :
Đập tỏi dập dập bỏ vào chảo phi cho thơm, xào gà chín xúc ra dĩa để qua một bên. Đậu bắp, nếu to trái thì cắt đôi hoặc xắt xéo, nhỏ trái thì để nguyên, xào với dầu ăn, chế chút nước sôi cho mau chín, cho 2 muỗng cà phê muối, 1 muỗng cà phê đường, 2 muỗng cà phê nước mắm (món này cần nêm nước mắm thay vì muối không mới đậm đà). Khi đậu bắp chín tới, hòa thịt gà vô và cho ớt, rau quế vào đảo sơ rồi tắt lửa, nhắc khỏi bếp ngay. Càng để lâu trên bếp trái đậu càng bị úa vàng không ngon mắt.


Về món ăn này, mình cũng có một câu chuyện nhỏ xin kể cho các bạn. Nếu có hứng thú xin mời đọc trong mục " Góp Nhặt Bên Đường" 

Bon appétit !
 
    Người Phương Nam

Sunday, October 6, 2013

Vợ Chồng Mới Cưới - Hài Trấn Thành - Hay Nhất - Mới Nhất 2013

Mời qúy vị thư giãn với kịch vui đáng cười 

Lời Hay Ý Đẹp - PPS Bùi Phương

Mời thưởng thức tiếng kèn Saxaphone và suy ngẫm lời hay ý đẹp qua PPS Bùi Phương



Về Phương Trời Cũ (Chương 14)

Chương 14

Kể từ xa lìa sách vở, Như Kim vào đời với nghề thu ngân, những tờ giấy bạc cùng sổ sách chi thu hằng ngày giờ đây là bổn phận thay cho sách vở học trò khi xưa. Ngày hai buổi đi làm, tiếp xúc với khách hàng đủ mọi tầng lớp, cô đã học hỏi được nhiều điều hay lạ mới mẻ mà khi xưa cô không hề học được ở nhà trường.  Cô cảm thấy phấn khởi yêu đời, cuộc đời có lẽ nhờ thế mà vui tươi và có ý nghĩa hơn, thời gian có lẽ nhờ thế mà bớt cô đọng trĩu sầu.  Ngày tháng trôi qua như bóng câu qua cửa, đã gần hai năm rồi cô với chàng không gặp mặt, thăm nhau chỉ bằng giấy trắng mực xanh, bằng những cánh thơ khuyến khích, an ủi vỗ về.



Kể từ chàng đi, đi tìm con đường tiến thân theo đòi bút nghiên kinh sử, ngày đêm chàng quyết chí dồi mài những mong sớm chiếm bảng vàng vinh quy.  Kể từ chàng đi, xa nhau đã ba năm dài đăng đẳng.  Ba năm xa cách, cả hai đã viết đã gởi cho nhau biết mấy thơ tình, tình thơ ấy đã gói ghém biết bao là tình là  mộng.  Nhưng nếu đã là mộng và mộng nếu chưa thành hình thì ắt có ngày mộng sẽ vỡ tan.

Đã hơn hai tháng không nhận được thơ chàng, cô bồn chồn lo lắng, trông đứng trông ngồi ăn ngủ chẳng yên.  Trong lá thơ cuối cùng vừa rồi, chàng có nói là chàng đang bận học thi nhưng tính đến nay thì việc thi cử của chàng chắc hẳn đã xong xuôi, thế thì chàng đâu còn bận gì mà không viết cho cô để cô phải mỏi lòng trông ngóng.  Cô hoang mang đoán mò lung tung, không biết chàng có ngả bệnh thình lình hay bất ngờ bị tai nạn, hoặc vả lại xảy ra chuyện bất bình xung đột với những kẻ bề trên cậy thế lạm quyền.  Và không thể kéo dài mãi sự lo âu, cô đã gởi cho chàng liên tục hai lá thơ những mong được thấu rõ sự tình.  Nhưng rồi cô đợi mãi, một tháng nữa lại qua đi, chàng vẫn biệt vô âm tín, không một lời hồi đáp thơ cô.  Cô nôn nóng tuyệt vọng khổ sầu tưởng chừng có thể phát điên hay hóa đá.  Rồi cuối cùng cho đến một ngày, điều cô muốn biết đã được biết, điều cô vẫn thấp thỏm lo âu đã biến thành sự thật, đám mây đen vần vũ từ lâu vẫn lăm le chực chờ giờ đây đã đổ ào mưa xuống làm tắt ngấm đi bao ước mộng tương phùng đang rực sáng, bao ý niệm lạc quan về cuộc đời vừa le lói nhóm dậy trong cô.

Con người, nói về vận mệnh, nếu không ai có thể thoát khỏi một chu kỳ đại hạn trong đời, một tháng xấu trong năm mà một ngày buồn trong tháng thì ngày hôm ấy chính là đại hạn, là tháng xấu, là ngày buồn của cô.  Hôm ấy, khi đi làm về cô được má trao lại lá thơ  vừa nhận được của chàng.  Cô xé vội bì thơ với đôi tay run rẩy, với trái tim hồi hộp và linh cảm chẳng lành.  Má có lẽ cũng nóng muốn biết chuyện gì nên vẫn đứng nán lại chờ theo dõi. Chàng viết :

“Em yêu,
Mấy tháng qua anh không viết thơ cho em là vì anh đang bận lòng suy nghĩ… Nay thì anh đã nghĩ thông nghĩ suốt, anh muốn nói với em đôi lời sau cuối tạ từ.
Em ơi!  Chúa phán rằng “Lúa chín đầy đồng mà thiếu thợ gặt”, nghĩa vụ của anh chưa tròn, anh muốn tiếp lại công trình suýt bỏ dở của anh, anh muốn đi làm lại người thợ xưa của Chúa đi gặt cho nốt cánh đồng.  Xin em hãy tha thứ cho anh đã bao năm để em đợi chờ dệt mộng rồi giờ đây lại nhẫn tâm nói với em những lời vĩnh quyết đau buồn.  Anh biết rằng lòng em sẽ nát tan như chính lòng anh đang tan nát nhưng xin em hãy cố nén lòng đau cùng anh hy sinh mối duyên tình này để anh theo chân Chúa đi cho tròn sứ mạng thiêng liêng.  Thư từ hình ảnh và kỷ niệm ngày nào của đôi ta, em hãy thiêu hủy bôi xóa đi cho tâm tư được nhẹ nhàng, cho lòng thôi vướng bận.  Em hãy quên anh, xem anh là kẻ bạc tình, hãy ghét anh coi anh như một kẻ thù để em đừng đau khổ, để anh yên lòng dứt áo ra đi.
Mai đây dù xa em ở phương trời nào, dù chẳng cùng em chung đường chung lối, anh vẫn nhớ vẫn yêu và vẫn hằng cầu nguyện cho em, người vợ tinh thần yêu dấu suốt đời không nguôi…”

Mắt cô tối sầm nhòa lệ, lả chả tuôn rơi theo từng dòng chữ oan nghiệt biệt tình.  Cô buông rơi lá thư, cảm thấy như đất trời sụp đổ trước mắt, sụp đổ tan tành đi ngôi nhà lý tưởng trong mộng mà cô vừa đổ móng xây nền.  Trời ơi!  Sao mãi đến bây giờ chàng mới nghĩ thông nghĩ suốt, sao mãi đến bây giờ chàng mới chọn xong một con đường.  Lúc xưa không phải chính miệng chàng đã nói chàng đã lựa chọn, đã quyết định xong rồi hay sao.  Lúc xưa cô đã cẩn thận lo xa khuyên nhủ chàng nhưng chàng một mực không nghe, bảo chàng suy nghĩ lại thì chàng bảo đã nghĩ kỹ lắm rồi. Vậy mà bây giờ chàng lại có thể đổi ý trở mặt như trở bàn tay, đem cái lý tưởng mơ hồ kia ra viện cớ để biện minh bào chữa cho sự bội ước vong thề.  Lý tưởng ấy cho dù là một lý tưởng thiêng liêng đáng ca ngợi tôn thờ, con đường ấy cho dù là một con đường cao đẹp được thần thánh hóa đến đâu đi nữa nhưng đối với cô giờ đây chỉ là một con đường cùng hắc ám lầm lẫn mà chính chàng đã bao lần toan chùn bước tháo lui.  Con đường ấy biết có dẫn chàng đến cửa thiên đàng hay không nhưng hiện tại đã đưa cô xuống chín tầng địa ngục đây rồi.  Chàng đã quên hay sao, chàng và cô cũng có chung một cánh đồng, hai người đã cùng xạ cùng cấy, cùng chăm sóc ngắm nhìn cánh đồng của mình từ khi những hạt giống được gieo xuống cho đến lúc nẩy mầm thành mạ, và từ lúc mạ non biến thành một đồng lúa bát ngát xanh tươi.  Rồi giờ đây những cây lúa phì nhiêu đó sắp  trổ đòng đòng đang chờ chàng về gặt nhưng sao chàng lại bỏ mặt quay lưng đi gặt lúa đồng người.

Thật là phi lý viễn vông, chuyện nhà không lo, đi lo chuyện bàng quan bao đồng! “Ai ngờ chim trời vỗ cánh tung bay, người đi để nhớ cho đời, làm sao tôi đến bên người!  Bao giờ mây hồng đưa bước anh sang hay từ đây tôi dở dang, tình hỡi chôn vào thiên thu”. Bản nhạc mang tên “Trăm nhớ ngàn thương”  của nhạc sĩ Lam Phương hát cho đoạn cuối một chuyện tình từ chiếc radio bất chợt vang lên nghe sao như chính lòng cô đang thổn thức.  “Ai ngờ”, không ai ngờ thật, cuộc tình từ buổi đầu đã êm đẹp không bảo táp phong ba sao cuối cùng lại ly tan đổ vỡ, vỡ tan một cách hết sức vô lý bất ngờ.  Phải chăng vì quá êm đềm, vì không sóng gió nên người ta dễ chán dễ nhàm.  Phải chăng cái gì dễ đến thì dễ đi, cái gì dễ có dễ được thì người ta coi thường không biết quý.

Má cúi xuống nhặt lá thơ của chàng lên đọc vội vã rồi buông tiếng thở dài đến bên cô dỗ dành an ủi :
          - Thôi đừng buồn con, người ta đi tu chớ có phải phụ tình phụ nghĩa gì đâu, mình đâu thể nào trách người ta được.
Cô nghẹn ngào nói trong nước mắt :
          - Má tin là người ta muốn ở lại nhà dòng hay sao?  Theo con thì người ta đã có đối tượng mới muốn bỏ rơi con mà không biết làm sao nên mới bày chuyện nói cho nghe cao thượng như vậy để con tin.
Má vội bào chữa cho chàng :
          - Không lẽ nào đâu.  Má thấy chàng ta thương con lắm mà, lẽ nào lại thay lòng đổi dạ như thế con.
          - Thương con mà bỏ con đi nửa chừng ngang xương vậy sao?
          - Thì có lẽ chàng ta suy nghĩ lại, hoặc được bạn bè ngăn cản khuyên nhủ sao đó, đã thấu triệt được cái triết lý “tu là cội phúc, tình là dây oan” nên mới quyết định đi tu cho trọn lời khấn nguyện đó mà. Dù sao cũng là một việc làm đáng khen ngợi con à!.
Cô chẳng biết nói gì thêm nữa, lặng lẽ khóc. Má lại tiếp tục khuyên lơn :
          - Đừng buồn nữa con để người ta đi cho yên lòng.  Con có khóc bao nhiêu thì người ta cũng không về với con nữa rồi.  Chuyện qua rồi con đừng thèm nghĩ đến nữa, cứ coi như ngủ nằm chiêm bao, thức dậy là quên hết mọi sự.  Người ta đã yên phận thì bây giờ phần con, con phải tự lo, mai mốt con phải có chồng.

Nghe má nói cô càng thêm mủi lòng chạy vụt lên căn gác nhỏ, giang san mộng mị của cô để khóc cho thật thỏa lòng bỏ mặc má đứng đó với tiếng thở dài xót thương.

Hai năm cách mặt phải chăng đã khiến chàng đổi dạ thay lòng.  Chồng thư cao ngất của chàng cô vẫn hằng ấp yêu gìn giữ, quý như hơi thở lẽ sống của chính mình.  Một trăm hai chục lá thư đến thì cũng chừng ấy thư đi.  Bấy nhiêu tình thư dấu ái đó không đủ nhắc nhở, giữ cho lòng chàng đừng phai nhạt hay sao?  Những viên đá cuội nõn nà, kỷ niệm lần cuối bên nhau vẫn còn đây chờ chàng trở lại.  Ngày ấy chàng nói rằng chàng sẽ về cho tóc thôi buồn, cho đá thôi đau… nhưng giờ đây chàng đã nuốt lời, chàng đã không về nữa thì  cô còn giữ nữa làm gì, hãy hóa kiếp cho xong, cho đá kia về với cát bụi để muôn đời thôi đau.
  
Cô ném qua cửa sổ những viên đá tình phụ nghe tim mình cũng rụng rơi theo.  Mái tóc dài cô đã từng săm soi chải chuốt để chờ đợi một người thì nay mai cô cũng sẽ cắt đi, người đi đã chẳng nhớ trở về thì tóc này cô còn để hẹn thề với ai.  Nếu ngày xưa mắt chàng đừng tha thiết, nếu năm xưa ra đi chàng đừng ước hẹn, đừng bảo cô chờ thì giờ đây cô đâu lâm cảnh thất tình vỡ mộng thương đau!

Cho tôi hóa đá vô tri giác
Để chẳng đau buồn khóc dở dang,
Để đừng oán trách người vong bạc,
Để thôi thương nhớ kẻ phụ phàng…


*************


Rồi từ đó… không còn nữa những tình thư luyến ái, từ đó thôi hết đợi hết chờ, hết rồi chuyện lứa đôi sum họp, hết rồi mộng đẹp ngày xanh.  Chàng đã ra đi, từ đó như bóng chim tăm cá mịt mù, như diều đã đứt dây, như chiếc bong bóng đã rời tay con trẻ cao bay để cô hụt hẫng nhìn theo tiếc nuối khổ sầu.

“Nuối tiếc xa xôi ngày xưa anh nói vẫn yêu em ngàn năm, vẫn đợi em trọn đời nhưng nay hết rồi… Tình mình nay chết như lá úa thu rơi, đường trần mồ côi tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình, tuy đã xa nhau rồi nhưng không bao giờ quên anh.”

Dĩa nhạc chàng tặng cô đã lâu bây giờ nghe lại mới thấm thía tủi hờn làm sao!  Lúc xưa khi tặng cô bản nhạc này có lẽ chàng không hề nghĩ đến có ngày chàng sẽ làm kẻ phụ bạc.  Mỉa mai thay! Bản nhạc mang tựa đề “Không bao giờ quên anh” mà  chàng bảo cô quên thì bao giờ quên cho được, kỷ niệm bao giờ cho phai dấu, thương nhớ bao giờ cho nguôi!  Chàng đã quên hay sao, nhà dòng đối với chàng bạc bẽo vô tình, xem chàng như một viên bột trong tay mặc tình mà vo tròn bóp méo, như một quả bóng dưới chân mặc sức mà đá tới đá lui bất cứ nơi nào.  Chàng đã quên rồi sao những bè phái bất công, những miệng người lòng rắn, những tủi cực đọa đày.  Chàng đã được bù đắp ban thưởng gì đâu mà giờ đây còn quyến luyến ở lại, còn rộng lượng hy sinh, hy sinh luôn cả mối tình đẹp như thơ như mộng mà bao năm chàng với cô đã cùng nhau xây đắp chắt chiu giữ gìn. 

Nhưng thôi, lúc xưa chính cô cũng đã từng nhắc nhở khuyên lơn thì giờ đây cũng nên để cho chàng ra đi toại nguyện, oán trách chàng làm gì cho tội, tội người mà cũng tội mình.  Dù không chắc sự thật là thế, dù vẫn nghi ngờ một bí ẩn gì bên trong nhưng cô cũng ép lòng tin lời chàng như tin Chúa rằng chàng thật lòng muốn tiếp lại con đường “theo chân thầy” mà chàng đã đi dang dở để cô còn giữ được mãi mãi trong tim hình ảnh cao đẹp về chàng, người tình kính yêu mà từ đây cô không còn đến được gần bên nữa rồi!  Nhưng biết đâu như thế mà lại hay, không đến  gần được thì cứ đứng xa xa, từ xa mà nhìn thì “mờ mờ nhân ảnh” không tỏ không tường, huyền huyền ảo ảo bao giờ cũng đẹp còn hơn là đến gần rồi vỡ mộng.  Và nếu thế thì đối với chàng, cô cũng sẽ là một nhân ảnh, một bóng dáng mỹ miều trong lòng chàng mãi mãi, một bóng dáng yêu kiều của những ngày đầu e ấp trao duyên…

Từ sau ngày nhận được lá thư đoạn tuyệt của chàng, cô đã lặng lẽ âm thầm chấp nhận, không một lá thư gởi đến chàng để trách hờn hay gạn hỏi.  Cô định một ngày nào đó sẽ đi gặp chàng tận mặt để hỏi cho rõ trắng đen sự tình và thăm chàng lần cuối trước khi cam lòng vĩnh biệt chia tay. 

Thế rồi, vào một chiều tháng chạp cuối năm, cô đã tìm đến chàng.  Nhưng khi đến nơi rồi cô lại ngập ngừng do dự, đứng lặng ngoài cổng đắn đo.  Cổng tu viện không khép nhưng lòng người thì đã khép chặt còn đâu.  Những chiếc áo chùng đen kín thấp thoáng bên trong kia như một thách thức đuổi xô chối từ khiến cô ngại ngùng chùn bước chân lại.  Ngày xưa, chiếc áo ấy đã cho cô một ấn tượng đe dọa cách ngăn thì giờ đây nó đã thật sự và vẫn thừa uy quyền để ngăn cách, gặp nhau trong cảnh trạng này chỉ bẽ bàng cho đôi lứa, chỉ thêm vướng bận cho người và tủi lòng mình hơn.  Gặp nhau nữa mà chi, người đã muốn quay lưng, ta còn nắm níu làm gì.  Ngày xưa tưởng đâu ta với người nặng duyên nặng nợ, ai ngờ chưa gì đã lỡ nợ lỡ duyên!  Trót đã vô duyên thì đối diện cũng bất tương phùng. Thôi đành vĩnh biệt tình ơi !

Giữa tranh tối tranh sáng của một ngày sắp tàn, cô não nề quay bước.  Thành phố náo nhiệt chen chúc xe người, đèn đường quanh đây  cũng vừa bật sáng mà cô tưởng chừng đang đi giữa sa mạc đêm đen.  Chiều vừa xuống đây thôi nhưng nắng thì hình như đã tắt từ lâu rồi, từ buổi chiều sau cuối mặn nồng bên nhau, bên dòng sông Fatima thơ mộng ngắm bóng hoàng hôn năm nào…

 Người đà ngoảnh mặt thôi đành
Cho dù gặp lại cũng thành cố nhân
Chiều xưa nắng tắt ngày tàn
Tình theo vạt nắng phai tàn còn đâu
Tưởng rằng vàng đá bền lâu
Tưởng rằng duyên nợ  tròn câu bạc đầu
Nào hay tan tác bể dâu
Nào hay hư ảo chiêm bao bàng hoàng
Chiều nay quay bước bẽ bàng
Còn mơ chi nữa nắng vàng chiều xưa !!

Saturday, October 5, 2013

Nếu...Thì




Nếu một ngày nào đó những điều tốt đẹp chợt tắt trước mắt bạn...

Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời mưa… 

Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn… 
Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc… 
Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt… 
Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn… 
Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn… 

Nếu bạn khóc… 

Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn. 
Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt. 
Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa. 
Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc. 
Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió ấm áp của mùa hạ. 
Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu lưỡi bạn. 
Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới. 
Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.

Turn that frown upside  down

Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình. 

Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn.
[IMG]
 
Have Good time !

Hi! Hai sưu tầm & minh họa

Friday, October 4, 2013

Chuyện Bình Thường

Tôi có một ông bạn hiện ở Sài Gòn, vùng Tân Định. Chúng tôi thường liên lạc với nhau bằng email, dĩ nhiên là những trao đổi đã được " cân nhắc " kỹ để tránh " đụng chạm phiền phức ".

Gần đây, tôi gởi ông ta tấm hình nầy, lượm trên internet 



Và hỏi ổng nghĩ sao ? Ổng trả lời : 

        - Ồ ! …Khoá xe vào chân để yên tâm ngủ trưa cho … ngon lành là chuyện bình thường ở xứ nầy, đâu có gì lạ ! Bồ coi, như tôi bây giờ, trên xe đạp lúc nào cũng có ba ( 3 ) cái khoá : một cái để khoá bánh trước vô sườn xe, một cái để khoá bánh sau vô sườn xe, còn cái thứ ba là để khoá sườn xe vô cột điện. Vậy là an toàn ! Không làm vậy, nghĩa là chỉ khoá một bánh xe vô cột điện là chúng nó tháo lấy bánh xe còn lại, có khi lấy luôn cái sườn xe nữa ! Chuyện bình thường mà bồ ! Có gan, bồ về đây chơi sẽ thấy toàn là chuyện bình thường hết ! 

Ở cuối email, ổng viết một câu làm tôi thật xúc động : 

        - Chỉ có bọn nầy, vì sống quen trong cái " môi trường  bình thường " đó, là có thể đã trở thành … bất bình thường thôi ! Mình biến thành " bất bình thường " mà mình không biết ! Đó, cũng là " chuyện bình thường " , bồ à !

Đọc đến đó, tôi nghe thương ông bạn của tôi vô cùng : ổng đã nén cái đau của ổng để khỏi  thốt ra một lời than cho thân phận !

Thời gian sau, ổng gởi tôi một tấm hình trong email ổng viết : 

        - Tấm hình nầy chụp ở Ấn Độ . Người chủ xe đạp cởi đôi dép da để vào chùa lạy Phật , sợ mất dép nên … khoá đôi dép vào bánh xe đạp ! Đó là chuyện bình thường ở Ấn Độ. Nếu là ở xứ mình, làm như vậy là " bất bình thường ", bởi vì chuyện bình thường ở đây là khi thằng cha đó lạy Phật xong bước ra sẽ không còn thấy xe đạp và đôi dép da nữa !

Rồi ổng kết : " Bồ thấy không ? Chuyện bình thường ở mỗi xứ mỗi khác ! Ở xứ mình cái khác đó rất … độc đáo cho nên nhiều khách du lịch, sau khi biết Việt Nam, đã nói Việt Nam không giống ai hết !

Đây là hình ổng gởi :


Ông bạn tôi " khơi " chuyện bình thường làm tôi nhớ lại những hính ảnh lâu nay tôi thấy trên internet mà vẫn tự hỏi : " Sao có thể như vậy được ? ". Thì ra ở quê hương tôi " Nó đã như vậy được " nên mới gọi là " Chuyện bình thường " !
Đây : hãy coi Sài Gòn cứ sau cơn mưa " hơi lớn hơi lâu " là ngập lụt. Mà loại " mưa hơi lớn hơi lâu " tới mùa là … có mặt " liền tù tỳ ", nghĩa là thành phố cứ nay ngập mai lụt dài dài . Vậy mà chẳng thấy dân chúng đi biểu tình đòi hỏi chánh quyền phải " khai thông " cống rãnh ! Rối thì cứ tự nhiên lội nước đi sanh hoạt, đem lưới ra lưới cá giữa lòng đường  y như ngoài sông rạch, còn trên đầu vẫn có biểu ngữ " Có nước sạch là có sức khoẻ ", đám cưới  vẫn rước dâu bằng xe ba bánh, có ướt chút chút cũng không sao – ngày lành tháng tốt mà ! - Riết rồi trở thành " Chuyện bình thường ", chẳng có gì phải bận tâm hết!

Không biết chừng nào người dân xứ tôi làm một chuyện … động Trời - gọi là " Chuyện Bất Bình Thường " – nghĩa là cùng đứng lên đòi hỏi nhà cầm quyền phải làm thế nầy, phải làm thế nọ … để cuộc sống của người dân được " nâng cấp " như ở các nước … bình thường khác ?

Hỏi , tức là … không trả lời ! Than ôi ! …
Đây : vài hình ảnh " Chuyện Bình Thường " lượm trên internet :





Tiểu Tử

Những Sắc Hoa Huy Hòang Và Rực Rỡ - PPS Hy Văn

Mời click vào link dưới đây để xem một PPS tuyệt đẹp của Hy Văn
  
http://xa.yimg.com/kq/groups/75140933/1652156390/name/1-The%20Splendor.pps

Sưu tầm

Thursday, October 3, 2013

Nét Đẹp Đời Linh Mục


Cuộc sống quanh ta với biết bao là nét đẹp. Nét đẹp của hoa cỏ đồng nội. Nét đẹp của trăng sao, cá nước chim trời. Nét đẹp của những cánh đồng mênh mông bát ngát, hay nét đẹp của những dòng sông hiền hòa, trĩu nặng phù sa. Nét đẹp của thiên nhiên và nét đẹp của con người. Đó là nét đẹp của trí tuệ, nét đẹp về hình thể, nét đẹp của lòng nhân ái bao dung, nét đẹp trong những lời thơ, tiếng hát v.v… Thế nên, một nhạc sĩ đã từng viết: “Cuộc đời quanh ta có biết bao là nét đẹp.” Vậy những nét đẹp của đời linh mục là gì? Tại sao đời linh mục lại có những nét đẹp như thế?

Trong một bài viết đã lâu, linh mục Anthony Đào Quang Chính, OP, có đề cập đến 6 niềm vui sướng và 5 niềm khổ đau trong đời linh mục: “Cái sướng thứ nhất là được gọi bằng “cha”; thứ hai là được bài hát nào đó ca tụng rằng: Chúa chọn con lên hàng khanh tướng; thứ ba là nghe tội người khác; thứ tư là ngồi chỗ kính trọng; thứ năm là không bị lo lay-off, nghĩa là thất nghiệp; và thứ sáu là cha nói một tiếng bằng chúng con nói mười tiếng.” Suy cho cùng, những niềm vui sướng ấy chỉ dừng lại ở khía cạnh hình thức bên ngoài mà thôi. Những niềm vui sướng ấy không nói lên những nét đẹp nơi căn tính và sứ vụ của người linh mục. Căn tính sâu xa của đời linh mục đó chính là nét đẹp của tâm linh, nét đẹp của sẻ chia, nét đẹp của tha thứ, và nét đẹp của hy sinh.

Nét đẹp của tâm linh

Linh mục là con người của cầu nguyện, là thầy dạy về cầu nguyện. Là con người của cầu nguyện, linh mục nguyện gẫm, suy niệm Lời Chúa, giảng dạy Lời Chúa, viếng Chúa, Chầu Thánh Thể và dâng Thánh lễ mỗi ngày. Đó là những nét đẹp tâm linh trong đời linh mục.

Mỗi lần nguyện gẫm, linh mục có thời gian nhìn lại chính mình, nhìn lại mối tương quan giữa mình với Thiên Chúa, hay mối tương quan giữa mình với giáo dân. Mỗi lần suy niệm hay giảng dạy Lời Chúa, linh mục phải là người để Lời Chúa soi sáng, dẫn đường để rao giảng những lời của an ủi yêu thương, những lời của sự thật và sự sống. Mỗi lần viếng Chúa, chầu Thánh Thể, linh mục quỳ gối thinh lặng, cầu nguyện và chiêm ngắm Thánh Thể là bí tích của tình yêu, một tình yêu cao trọng, một tình yêu đến cùng mà Chúa Giêsu, vị linh mục thượng phẩm đời đời đã dành cho nhân loại. Mỗi lần dâng Thánh lễ là mỗi lần linh mục hiệp cùng hy tế của Chúa Giêsu trên thập giá, để dâng cả những suy nghĩ, dự định, ước muốn; dâng cả những lỗi lầm, bất xứng trong đời linh mục lên cho Thiên Chúa Cha, để cầu nguyện cho bản thân, nhất là cầu nguyện cho những đau khổ của đoàn chiên mà Chúa trao phó.

Nét đẹp của sẻ chia

Nhiều bổn đạo đau khổ, tuyệt vọng bởi những biến cố đau thương giữa đời thường. Họ tìm đến nhờ linh mục cho những lời khuyên, giúp lời cầu nguyện để vượt qua những khó khăn và thử thách. Đau khổ về tinh thần lẫn vật chất. Nhiều bà con vướng vào cảnh nợ nần, hoặc quá nghèo tìm đến với linh mục, nói thật những đau khổ ấy với linh mục, họ hy vọng được ngài sẻ chia. Có cha mẹ nào lại không thương những đứa con đang hoạn nạn, nghèo túng của mình. Vì vậy, người linh mục luôn đồng cảm với những nỗi thống khổ của nhiều bổn đạo trong giáo xứ mà ngài coi sóc. Cha giúp lời cầu nguyện. Cha thăm viếng động viên. Thậm chí cha giúp một chút tiền để họ vượt qua khủng hoảng và bế tắc. Vì vậy, linh mục là người “bị ăn”, là tấm bánh được bẻ ra để phân phát cho những ai đang đói khát.

Nhiều linh mục tổ chức mời đoàn bác sĩ ở thành phố về nhiều giáo xứ tỉnh lẻ ở thôn quê để khám bệnh, phát thuốc miễn phí cho bà con giáo dân. Nhiều linh mục tổ chức những đợt phát quà cho bà con giáo dân nghèo mỗi dịp Giáng sinh hay Tết đến. Nhiều linh mục tổ chức những đợt phát học bổng cho các em thiếu nhi có hoàn cảnh khó khăn nhưng chăm chỉ học hành. Gia đình nào có tang chế, linh mục đến hiệp dâng Thánh lễ, cầu nguyện và chia sẻ sự mất mát lớn lao. Đó là những nét đẹp của sẻ chia và yêu thương trong đời linh mục.

Nét đẹp của tha thứ

Theo gương Chúa Giêsu, người linh mục là con người của tha thứ. Ngài tha thứ cho những bổn đạo nói xấu, chỉ trích, lên án mình. Ngài tha thứ cho nhiều hối nhân nơi tòa giải tội. Ngài tha thứ cho những lầm lỗi, thiếu sót cho bà con đang làm việc trong các hội đoàn. Đó là nét đẹp của lòng bao dung. Vì yêu thương con cái nên cha mẹ sẵn sàng tha thứ, không chấp nhất những lỗi lầm, khuyết điểm của con. Vì yêu thương đoàn chiên nên người linh mục luôn đón nhận tất cả vào vòng tay nhân ái của người mục tử nhân lành.

Vì vậy, nơi nét đẹp của tha thứ, mỗi Kitô hữu chúng ta còn khám phá ra nơi khuôn mặt của mỗi linh mục sự hiền lành và phúc hậu. Nét đẹp ấy đã giúp nhiều hối nhân lấy lại niềm tin yêu và cậy trông vào Thiên Chúa. Cả thế giới vô cùng cảm kích trước nghĩa cử Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tới một nhà tù, thăm hỏi và tha thứ cho người thanh niên bắn những phát súng để ám sát ngài. Phải chăng đó là nghĩa cử xuất phát từ những gì Chúa Giêsu đã dạy và đã sống?

Nét đẹp của hy sinh

Làm linh mục đòi hỏi phải có sự hy sinh. Hy sinh thời gian, sức khỏe; hy sinh những phút thư giãn của bản thân để phục vụ nhu cầu tâm linh của nhiều bà con bổn đạo; hy sinh sống đời độc thân không có vợ con để dành trọn thời gian và công việc cho việc phục vụ Giáo hội và mọi người. Bởi vậy, nét đẹp của hy sinh được kết nên bởi những từ bỏ trong đời linh mục. Người linh mục đúng nghĩa phải là một con người của sự từ bỏ của cải vật chất, từ bỏ những quyến luyến của tình cảm, của đam mê xác thịt, hay từ bỏ những cám dỗ quyền lực, danh vọng để sống đơn sơ, thanh thoát và dấn thân cho sứ vụ mục tử.

Tình yêu đòi hỏi phải có hy sinh. Hy sinh càng nhiều tình yêu càng có ý nghĩa và đúng nghĩa. Tuy nhiên, ngày nay, tâm lý tự nhiên ai cũng sợ hy sinh và từ bỏ. Người linh mục sợ hy sinh vì thấy lòng mình chưa thật sự từ bỏ dứt khoát những lôi cuốn của sự đời. Người linh mục sợ cô đơn vì động lực dấn thân vì lòng yêu mến Chúa, yêu mến Giáo hội chưa thật sự mạnh mẽ. Vì vậy, tận trong sâu thẳm cõi lòng, nhiều linh mục vẫn chân nhận rằng mình cảm thấy cô đơn và đấu tranh với những phân mảnh trái ngược nhau diễn ra trong tâm hồn như trong “Lời Kinh Chiều Chúa nhật”, Linh mục Michel Quoit đã viết:

“Lạy Chúa, chiều nay chiều Chúa nhật, một mình con quỳ đây đối diện với ngọn đèn chầu, đối diện với Thánh Thể Chúa. Giờ này, nhiều gia đình đang sum họp ăn uống, cười nói vui vẻ bên nhau, còn con thì lặng lẽ âm thầm cầu nguyện với Chúa. Con bắt tay nhiều người nhưng không giữ lại một bàn tay nào cho riêng mình. Con tiếp xúc với nhiều trẻ con, nâng niu và vui đùa với chúng. Nhưng lạy Chúa, đó là những đứa trẻ của người khác chứ không phải là của con. Con giơ tay ban phép lành xá tội cho nhiều người, nhưng những tội đời của con thì chỉ có Chúa mới hiểu mà thôi… Lạy Chúa, làm linh mục có những phút giây cô đơn rất thật như thế, nhưng con tin rằng những phút giây ấy là cơ hội để con trắc nghiệm lại động lực ơn gọi dấn thân trong sứ vụ đời mình.”

Tóm lại, trong cuộc đời này cái gì cũng đều có hai mặt. Đời linh mục cũng vậy. Nhiều bậc cha mẹ muốn con đi tu làm linh mục cho sướng cái thân, ra đời lăn lộn kiếm tiền, vất vả khổ cực lắm! Nhưng họ đâu biết rằng, đằng sau những hào nhoáng, sung sướng bên ngoài ấy, người linh mục hằng ngày phải chiến đấu với bản thân, chiến đấu trong lời kinh, nguyện cầu. Làm linh mục có nhiều cái sướng nhưng khổ đau cũng không phải là ít, thậm chí khổ nhiều hơn sướng. Thế nhưng, nhờ những nét đẹp tâm linh, nét đẹp của sẻ chia, nét đẹp của tha thứ, hy sinh mà người linh mục có thêm động lực tình yêu để sống trọn vẹn trong ơn gọi. Những nét đẹp đời linh mục cho thấy Tin Mừng của Chúa Giêsu là Tin Mừng của niềm vui, của niềm tin yêu và hy vọng cho thế giới hôm nay.

Sưu tầm 

Gửi Người Em Gái Phương Xa