1. Chơi thể thao
Nhiều bữa không ngủ được,
nằm nghĩ toàn mấy chuyện tào lao. Ví dụ như những năm sau 1975, cơm không
có mà ăn; ăn toàn bo bo với khoai mì, thức ăn toàn cá ươn và rau héo. Lúc đó chỉ
mong có bát cơm trắng, bữa cơm có thịt. Giải trí thì chỉ quanh quẩn mấy bài ca
cách mạng; thể thao thì chỉ loanh quanh bóng đá, bóng chuyền.
Thời mở cửa, tiền bạc khá
hơn, đời sống được nâng cao, bắt đầu xuất hiện phong trào chơi “Tennis.” Thật ra trước 75, ở miền
Nam, “Tennis” cũng là bộ môn có khá nhiều người chơi, nhưng toàn là tướng
tá, nhà giàu, công chức cấp cao vì sân “Tennis” không nhiều mà dụng cụ thì giá rất đắt.
Từ cuối thập niên 80,
phong trào chơi “Tennis" nở rộ; sân “Tennis” mở ra nhiều; Vợt, banh, giày, vớ, áo quần được nhập về; và “Tennis” lúc đó là thú chơi của
người có tiền, nhất là cán bộ. Ra đường mà mặc bộ đồ đánh “Tennis” trắng, giày hiệu Adidas, Nike... với vợt hiệu Wilson,
Head… chính hãng là quý tộc rồi.
Vẫn biết đó là môn thể
thao để mang lại sức khoẻ. Thế nhưng lắm người đến với bộ môn này để khoe khoang.
Thời đó là thú chơi trưởng giả, có “đẳng
cấp” cao trong xã hội.
Ngồi đâu cũng nghe bàn về
“Tennis,”
thể hiện đẳng cấp. Dần dà, khi phong trào “Golf” du nhập vào, nhiều sân
“Golf “xây
lên, 18, 36 lỗ đều có đủ. Người ta lấy luôn đất sân bay làm sân “Golf.” Từ đó “Tennis” thành trò chơi bình
dân, ít vốn, không còn được nhắc đến nhiều nữa.
Từ đấy “Golf” mới là quý tộc, là đẳng
cấp, là dân chơi thứ thiệt. Đi vào thế giới của trưởng giả, của trọc phú,
của doanh nhân, của cán bộ đều bàn chuyện “Golf”; và giá cả của các món
đồ phục vụ thú chơi này với giá cao ngất ngưỡng.
“Tennis” xuống
giá. “Golf” lên giá.
Giá trị của "đẳng cấp" đã thay đổi.
2. Chuyện ăn chay / ăn thịt
Một thời người ta mong có
miếng thịt mỡ để có chất béo, để rán, để chiên. Mong có miếng thịt nạc để có
thêm chất đạm.
Đến khi mở cửa, thức ăn
tràn trề, thích gì có đấy, chỉ sợ không có tiền thì lại rộ lên phong trào ăn
chay.
Doanh nhân bạc tỷ cũng ăn
chay; nghệ sĩ, người mẫu cũng ăn chay; tu cũng chay mà không tu cũng
chay. Tiệm cơm chay mở ra tràn ngập, bình dân có, sang chảnh có. Đi đâu
cũng nghe bàn chuyện ăn rau cỏ. Vào nhà hàng sang trọng, giá cả trên trời cũng
chỉ gọi món rau trộn. Ăn chay trở thành phong trào, trở thành mốt thời thượng.
Ngược với ăn chay lại có
một xu hướng kiếm ăn thịt thú rừng. Thú càng hiếm càng quý, càng được săn
đuổi. Thưởng thức thịt rừng là một thú vui quý tộc. Ăn những món ăn bình thường
là tầm thường, phải tay gấu, óc khỉ, mật rắn, chồn hương, tê tê... rồi sừng
tê, mật gấu, cao hổ, nhung hươu mới là dân chơi thứ thiệt.
Chay hay mặn… Cán bộ
ta toàn là dân chơi thứ thiệt!
3. Chuyện cúng bái / mê muội
Từ chuyện ăn chay lại dẫn
đến chuyện tu hành. Xã hội càng tàn bạo, khát máu, bạo lực, lừa lọc, dối
trá, láo toét thì người nói chuyện tu hành, kinh kệ càng nhiều. Chùa chiền
mọc lên như nấm.
Thằng du đãng giết người
cướp của, bà cho vay nặng lãi, chứa gái, buôn ma tuý, cán bộ tham nhũng, cướp đất
của dân ngày rằm, mồng một, lễ, vía... đều mang tiền, dâng hương, vàng mã cúng
lạy Phật. Họ cầu chức, cầu tiền, làm ăn phát đạt. Họ cầu giàu càng giàu
thêm, ghế càng cao thêm, chức tước bổng lộc càng nhiều hơn.
Bởi có chức là có tiền,
có nhà to, có đô la, hột xoàn, vàng ký.
4. Chuyện tu theo phong
trào
Chưa bao giờ mà câu “A-Di-Đà-Phật” lại xuất hiện
nhiều trên cửa miệng dân gian nhiều đến thế. Nó tràn đầy trong các mạng
xã hội, đầy dẫy trong các “comment.” Tự hỏi họ có hiểu câu ấy muốn nói điều gì, ẩn chứa tư
tưởng gì, chắc hẳn chẳng mấy người hiểu.
Họ bắt con chim đang sống
tự do trên trời, con cá đang sống hạnh phúc dưới nước nhốt vào lồng, vào chậu,
giam đói, chết khát rồi đúng giờ, đúng ngày đem thả ra gọi là phóng sinh.
Sát sinh chứ phóng sinh nỗi gì?
Tu theo phong trào, đọc
kinh ê a theo phong trào, dạy người khác đạo lý, tín điều cũng theo phong
trào. Trở thành một xã hội cuồng tín và mê muội. Một thời loạn
tăng, loạn pháp…
Một số không ít thầy tu
thuyết pháp toàn nói chuyện vớ vẩn, phản khoa học, công kích, nói xấu các tôn
giáo khác. Xu nịnh người giàu, coi thường kẻ nghèo, cứ bước vào chùa là
thấy rõ. Chùa thành doanh nghiệp, thầy tu thành doanh nhân, loạn xà
ngầu cả lên.
5. Phong trào từ thiện
Bản chất của việc từ thiện
là sự chia sẻ, là chuyện tốt, Nhưng làm từ thiện mà khoe khoang cho tất thảy mọi
người, mà tự hào xem đó là công trạng thì chưa hiểu hết nghĩa bố thí của nhà Phật.
Vật để cho là mối liên kết
giữa người cho và kẻ nhận. Vật này trước tiên hết phải thuộc về người cho sở hữu,
nghĩa là nó là vật của người cho (chứ
không phải là lấy của người, hay của công rồi đem cho!).
Cho một vật không phải của
mình thời không thành nghĩa bố thí được. Sau khi cho, vật ấy trở thành vật của
người nhận, và người cho không còn quyền hạn gì đối với vật ấy nữa. Cho
như thế có nghĩa là "xả bỏ" các sở hữu của mình, “xả bỏ” những gì mà mình có.
Còn cho rồi mà vẫn cầu
ân, kể lể thì đó chỉ là làm cho cái tôi của mình chứ chẳng phải vì tha nhân.
6. Chuyện chơi lan, chơi
"Bonsai" đột biến
Chơi lan, chơi “bonsai” là thú vui tao nhã. Nhưng rồi người ta không dừng lại
đó, đưa tới chuyện phá rừng, cưa cây đem về trưng bày trong vườn nhà.
Cây trăm năm trong rừng
già biến thành chậu “bonsai” cho lớp người nhà giàu mới. Cây lan biến hoá thành đột biến
giá cả trăm tỷ đồng.
Những thú chơi thanh lịch
ngàn năm biến thành những trò cờ bạc, lọc lừa.
7. Phong trào lạ - Mặc
quân phục lính Mỹ, lính VNCH và hát nhạc lính miền Nam.
Có một hiện tượng khó mà
cắt nghĩa được là hiện nay ở miền Bắc có phong trào mặc quân phục lính Mỹ, lính
Việt Nam Cộng Hoà, hát nhạc lính miền Nam rất rầm rộ.
Họ tụ tập thành hội đoàn
rất đông, có tổ chức đàng hoàng dù ngày xưa chửi Mỹ, hô hào “Đánh cho Mỹ cút, Nguỵ nhào!”
Nam thanh, nữ tú đủ cả. Mỗi lần họ tập họp nhìn y như cả tiểu đoàn quân đội
VNCH đang chuẩn bị hành quân diệt cộng!
Nhìn mặt họ hân hoan,
sung sướng, tự hào, thoả mãn mới chết người!
Thế là sao nhỉ?
8. Chuyện Phản quốc (?)
Cũng một thời, người ta
toàn nói chuyện yêu nước thương dân, lòng ái quốc, nghĩa đồng bào. Những
gia đình vượt biên bị niêm phong với dấu đỏ lòm là phản quốc.
Giờ thì ngồi đâu cũng nói
chuyện Mỹ, chuyện Pháp, chuyện Anh. Người Việt ngày xưa trốn chạy, vượt
biên giờ trở thành "khúc ruột ngàn
dặm."
Con cán bộ từ cấp trung đến
cấp cao đều du học Mỹ. Nhiều cán bộ chưa về hưu đã có thẻ xanh lận túi, chờ đến
giờ là vọt qua Mỹ.
Thế mới thấy trên đời này
mọi giá trị chẳng có chi là vĩnh cửu.
9. Chuyện giàu sang
Trong tiếng Việt chữ giàu
đi với chữ sang.
Nhưng thời nay, giàu tiền
thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy. Đốt đuốc cũng khó tìm ra.
Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong trí tuệ, trong ngôn ngữ
thể hiện, trong điệu đi, cách nói, kiểu cười.
Chẳng phải chơi “Golf” mà sang. Cũng chẳng phải
có cây hoa quý đắt tiền mà sang. Cũng chẳng phải tiền muôn, bạc tỷ mà
sang.
Chẳng phải có chút sắc đẹp,
có chút địa vị xã hội, có hột xoàn cả ký, có nhiều người xu nịnh tiền hô hậu ủng
mà sang…
Hết biết!
22.4.2021
Đỗ Duy Ngọc



No comments:
Post a Comment