Saturday, September 4, 2021

Tôi Đã Từng Ngu - Trần Bảo Quốc


Không phải cứ kẻ thắng là hùng và người thua là hèn.

Tôi đã từng ngu như thế để phán đoán vội vàng với một nạn nhân của cuộc chiến tranh Việt Nam. 

Khi đó tôi vừa đến Mỹ được 1 năm, và tôi quen ông, một Trung tá Việt Nam Cộng Hoà, dù tuổi tác chênh lệch rất xa nhưng chúng tôi nhanh chóng thành đôi bạn. Một ngày kia trong lúc tranh luận thật hăng say, tôi đã từng ngu để nói với ông: “Chóp bu Việt Nam Cộng Hoà là đám hèn nhát, bất tài và bỏ chạy mất dép vất dân chúng ở lại chịu khổ.”

Sau khi tôi nói, ông ngồi sững ra nhìn tôi, bất giác một hàng nước mắt lăn khỏi mắt ông và tình bạn giữa chúng tôi chấm dứt.

 Tôi lớn lên trong mái trường XHCN cho dù tôi ham học, ham đọc  90% sách tôi đọc lúc đó là do nhà nước xuất bản. Bất cứ nơi nào cũng chỉ nhìn thấy nói về sự bất tài và hèn của chóp bu Việt Nam Cộng Hoà mà thôi. Điều đó vô hình chung như một dấu ấn ghi vĩnh viễn trong lòng tôi. Tôi sang Mỹ dấu ấn đó không hề thay đổi, nên tôi từng ngu như thế! 

Rồi một ngày kia ngồi trong thư viện bất chợt tôi nhìn thấy quyển hồi ký của ông Henry Kissinger, tôi tò mò đọc và vỡ ra. Tôi đi khắp nơi lục tìm sách để đọc. Tôi tìm hiểu từng trận đánh ác liệt, từng chiến dịch trước 1975 và tôi hiểu.

Tôi bị lừa, tôi vô tình bị cộng sản lừa.

 Tôi là một thằng ngu mà cứ tưởng mình khôn. Sự thật Việt Nam Cộng Hoà đã chiến đấu hết sức ngoan cường trong một hoàn cảnh hết sức cay đắng nghiệt ngã. Họ đã chiến đấu đến khi chả còn gì để hy vọng. 

Henry Kissinger nói: “Tôi vô cùng khâm phục sự kiên nhẫn chịu đựng nhịn nhục của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông ấy bất chấp mọi sự từ chối từ phía Mỹ, bất chấp tất cả mọi sự tuyệt vọng, đã kiên trì đến cùng cho việc đòi người Mỹ phải thực hiện giao ước tài chính với quân đội Việt Nam Cộng Hoà. Họ đã chiến đấu dù biết chắc chắn rằng đã không còn gì hết họ vẫn chiến đấu.” 

Điều đó được nói bởi kẻ bán đứng Việt Nam Cộng Hoà đó, không phải kẻ bênh vực Việt Nam Cộng Hoà đâu. 

Ngược lại Henry Kissinger bày tỏ thái độ hết sức khinh bỉ với các nhà ngoại giao Bắc Việt. Ông cho rằng: “họ đầy thủ đoạn bẩn thỉu đáng khinh.” 

Rồi tôi tìm hiểu ngân sách của CS và biết chỉ riêng Trung Cộng đã viện trợ cho Bắc Việt hơn 800 tỷ USD. Đó là lý do Trung Cộng hận Việt Cộng tận xương tủy khi bị VC đá đít chạy theo Liên Xô. Ngân sách quân sự của Miền Bắc vượt xa lắc so với Miền Nam.

Rồi tôi tìm hiểu kỹ thuật quân sự mới vỡ ra rằng. Quân đội Miền Bắc được trang bị những vũ khí hiện đại bậc nhất và quân đội Miền Nam chỉ có đa phần là vũ khí hạng hai. Ví dụ như xe tăng T-54 là đỉnh của lúc bấy giờ trong khi M-41 của Việt Nam Cộng Hoà được xem là tạp nham, Mỹ đóng vội bán rẻ chứ không hề xài.

Vậy mà các bạn biết không trong trận xa chiến gần như là duy nhất và lớn nhất khi tăng chạm tăng tại Hạ Lào dù trong tình thế bất lợi, đơn vị tăng M-41 của Việt Nam Cộng Hoà đã đánh thắng đơn vị tăng T-54 của cộng sản, giúp giảm bớt sự thiệt hại cho Việt Nam Cộng Hoà trong chiến dịch này.

Tại Quảng Trị trong trận phục kích M-41 Việt Nam Cộng Hoà đã tiêu diệt hoàn toàn đoàn tăng T-54/55 của CSVN. 

Tôi từng đọc những bài nghiên cứu về tăng thiết giáp của Lục quân Hoa Kỳ và họ tỏ ra kính phục sự gan dạ và sáng tạo của lính tăng Việt Nam Cộng Hoà dù phải đối đầu kẻ địch mạnh hơn. 

Thế đấy, Việt Nam Cộng Hoà có một lớp thối nát thật. Nhưng cơ bản từ Tổng Thống đến quân nhân họ đã cố gắng hết sức rồi. Họ thua do thế cuộc cay đắng.

Hạng Võ thua cuộc mất cả sinh mạng nhưng người đời chưa có ai chê Hạng Võ hèn cả. 

Hai Bà Trưng thua trận phải tự sát nhưng Hai Bà là bậc vĩ nhân anh hùng. 

Không cứ phải kẻ thắng là hùng và người thua là hèn. Điều ngược lại đã xảy ra trong cuộc chiến nửa thế kỷ trước ở VN. 

Vậy mà có thời tôi đã từng ngu như thế!

 

Trần Bảo Quốc

https://www.hocviencsqg-vnch.org/t%C3%B4i%C4%91%C3%A3t%E1%BB%ABngngu

Bao Giờ Hết Dịch - Đỗ Công Luận

Những Điều Cần Biết Về Sức Khoẻ - BS. Hồ Ngọc Minh


Qua nhiều năm tháng, chúng ta thu thập được khá nhiều kiến thức về các “tập tục” hay thói quen được tin là tốt cho sức khoẻ. Một số khiến thức được truyền miệng từ thế hệ trước sang qua thế hệ sau, gọi là kiến thức “dân gian”. Ở thời đại Internet và mạng xã hội, kiến thức “dân gian” và kiến thức “khoa học” về sức khoẻ, lẫn lộn với nhau, Những quan niệm, tập tục, thói quen về sức khoẻ cần phải được định nghĩa lại cho đúng. Một số niềm tin huyễn hoặc nầy đã được tác giả đề cập qua nhiều bài viết trước đây. 

Giải độc và tẩy rửa cơ thể

Những luận cứ về giải độc và tẩy rửa nội tạng của cơ thể là vô căn cứ. Gần đây rất nhiều người trong giới thượng lưu Mỹ,  các “ngôi sao” điện ảnh, gọi là celebrities và nhiều công ty sản xuất thực phẩm đã không ngừng cổ xuý cho ý tưởng dùng một số nước trái cây, sinh tố, trà, hay bột dược thảo để tẩy uế, để tẩy độc ra khỏi cơ thể.

Ý tưởng sạch sẽ và mạnh khoẻ, không có độc tố thoạt nghe rất ư là hấp dẫn và quyến rũ, nhưng, thật ra cơ thể của chúng ta đã thường xuyên giải độc từng phút từng giây nhờ vào năm cơ phận chính, lá gan, hai trái thận, đường ruột, lá phổi, và lớp da, trong đó lá gan và trái thận đóng phần quan trọng nhất. Bạn không cần làm một điều gì khác, có chăng chỉ tạo thêm việc cho cơ thể phải… giải độc vì những thứ lằng nhằng nầy.

Để tiết kiệm tiền, nên uống nước lạnh để giúp cơ thể giải độc là đủ.

Uống nước trái cây, nước rau cải

Ở đây muốn nói đến loại “máy sinh tố juicer” chỉ vắt nước trái cây nhưng bỏ chất xơ. Thật ra, chất xơ mới là thành phần chính có lợi cho sức khoẻ, giúp ta no lâu, giảm cholesterol, giảm lượng đường trong máu. Nước juice trái lại chỉ chứa nhiều đường trong đó. Tốt hơn hết là ăn và nhai trái cây, rau cải tươi. 

Nước juice trái cây chứa nhiều đường. Tốt hơn hết là ăn và nhai trái cây, rau cải tươi.

Uống nước lạnh có vắt chanh để giải độc và điều hoà độ pH

Hiểu theo thuyết âm dương, ngũ hành, hay hiểu theo sự cân bằng giữa nồng độ acid và kiềm, các tế bào trong cơ thể bao giờ cũng ở mức độ bão hòa, không nóng không lạnh, không âm không dương, không acid hay kiềm tính quá độ. Một cơ thể khỏe mạnh, là một cơ thể không bị mất cân bằng đi xa quá điểm trung hoà, thí dụ như nồng độ acid pH hơi kiềm một chút chẳng hạn.

Nước chanh không thay đổi độ pH, của cơ thể. Chỉ cần nước lạnh là đủ. Có chút chanh để dễ uống nước, nhưng không nhất thiết phải có để giải độc. 

Uống thuốc vitamin C để trị cảm cúm 

Lý thuyết uống vitamin C để trị cảm cúm được đề xuất bởi khoa học gia từng lãnh giải Nobel, Linus Pauling, nhưng không có một nghiên cứu nào chứng minh điều ấy. Có chăng, uống nhiều vitamin C lại tăng oxidant free radicals chứ không giảm đi so với ăn trái cây. Khi cảm thì nên uống nước nhiều, và ăn cam tươi.

Uống nhiều thuốc bổ, antioxidants

Khoảng 40% dân Mỹ, rất trung kiên, uống thuốc bổ mỗi ngày. Tuy nhiên nghiên cứu mới năm 2013, cho thấy không có một bằng chứng nào chứng tỏ uống thuốc bổ, thậm chí đa sinh tố multivitamin, có thể giúp chống bệnh tật như đau tim hay ung thư, hay làm cho ta khỏe hơn cả.

Thuốc antioxidants cũng thế. Mặc dù một số thức ăn như trái cây, có chứa antioxidants giúp đỡ cho cơ thể, nhưng uống thuốc thì, ngược lại, có thể làm tăng nguy cơ bị ung thư, vì chính thuốc làm tăng oxidants do phản ứng dây chuyền. 

Uống thuốc bổ biotin để bớt rụng tóc và tốt móng tay

Đúng, là những người thiếu chất biotin thì sẽ rụng tóc và móng tay dễ bị gãy. Nhưng, tình trạng thiếu biotin chỉ xảy ra khi chúng ta bị đói dài hạn, lâu ngày. Ở Mỹ, không dễ gì bị đói như ở những nơi bị chiến tranh như Phi Châu hay Syria. Uống thuốc bổ chỉ mắc công cho cơ thể phải, giải độc mà thôi.

Sợ ăn bột ngọt

Rất nhiều websites của Mỹ, đả phá, cho rằng bột ngọt là chất độc. Thật ra không có một bằng chứng ngộ độc bột ngọt nào xảy ra cả. Theo những nghiên cứu mới, một số người than phiền bị bị nhức đầu, nôn mửa, tức ngực, hồi hộp vì ăn bột ngọt, trên thực tế họ chỉ ăn đường mà không biết. Dĩ nhiên, cũng không nên nấu nướng quá nhiều bột ngọt, không tốt, nhưng một tí để thêm hương vị cũng chẳng sao. 

Súc rửa âm đạo 

Hiện nay ở các hiệu thuốc Tây đều có bán các loại thuốc, nước để súc rửa âm đạo. Thật ra, môi trường âm đạo luôn luôn được tự động giữ sạch. Càng súc với rửa, càng làm xáo trộn môi trường ấy, dễ đưa đến bệnh nhiễm trùng. 

Súc rửa ruột già

Có nhiều người tin rằng phải bơm nước, có khi “tưới vòi” cả 15 gallons, để tẩy rửa ruột già. Thật ra, đường ruột của chúng ta làm việc rất đắc lực để tẩy uế hằng ngày. Xịt nước với áp suất cao vào ruột già, chỉ làm cho ta dễ bị lủng ruột, hại thận mà thôi.

Xem nhiều hình ảnh trên mạng xã hội, Instagram về xuống cân

Không thiếu gì những hình ảnh được “ chia sẻ” trên mạng lưới xã hội khoe thân thể gọn, đẹp, eo thon này nọ. Mạng xã hội có thể giúp ta động viên tinh thần trong thời gian ngắn, nhưng sự đua tranh cuối cùng sẽ làm tổn thương về tâm thần, mất tự tin, gây bệnh trầm cảm, vì nghĩ là mình không thể đạt được một thân hình đẹp như người trên mạng.

Người Mỹ có câu “If it ain’t broke, don’t fix it.” và “Keep it simple” có nghĩa là, nếu không hư thì đừng có sửa, và hãy giữ mọi thứ đơn giản. Càng đơn giản càng tốt khi nói đến sức khoẻ.

 

B.S Hồ Ngọc Minh

3 Màn Nhào Lộn Hay Nhất Của Chương Trình America's Got Talent: The Champions 2020

Những Cái Nhất Ở Việt Nam

 

1- Người thính tai nhất VN là nhạc sỹ Trần Hoàn :”Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh... "

2- Người điếc nhất là anh Kim Đồng :" Đùng Đùng Đùng, Đoàng Đoàng Đoàng anh cứ đi.." và Người con gái Sông La :" Em dõi theo từng ngày, đếm từng loạt bom rơi, cho bom nổ bên tai, em vẫn đứng giữa trời"

3- Người tinh mắt nhất VN là nhạc sỹ Xuân Hồng : " Cao cao bên cửa sổ, có hai người hôn nhau"

4- Giải ảo giác và mù màu nhất là
nhà thơ Viễn Phương :" Thấy một mặt trời trong Lăng rất đỏ"

5- Tay dài nhất VN là nhạc sỹ Trịnh Công Sơn :”Từ Bắc vô Nam nối liền cánh tay"

6- Cây có rễ dài nhất là cây Kơ Nia vì ở Tây Nguyên mà " Uống nước nguồn miền Bắc"

7- Người bán hàng xạo nhất là nhà thơ Hàn Mạc Tử : " Ai mua Trăng tôi bán Trăng cho"

8- Người đàn ông có giới tính linh hoạt nhất là ông Thọ vì có sữa, ông còn dụ dỗ Cô gái Hà Lan đưa sữa về VN.

9- Người đầu tiên có ý tưởng triển khai Giờ trái đất chính là cụ Ngô Tất Tố vì từ đầu thế kỷ 20 cụ đã khuyên mọi người phải " Tắt Đèn".

10- Người vô cảm, lãnh cảm nhất là ca sỹ Mỹ Tâm vì " Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề tiếc nuối"

11- Thần đồng ngoại ngữ là em bé trong thơ Tố Hữu vì " Tiếng gọi đầu đời con gọi Xít Ta Lin"

12-Người Phụ nữ nặng nhất VN là " Chị Hai 5 tấn quê ở Thái Bình " trong bài hát "Hai chị em" của nhạc sỹ Hoàng Vân.

13- Người thức lâu nhất là nhạc sỹ Hoàng Hiệp : 20 năm không đêm nào ngủ được ( trong NGỌN ĐÈN ĐỨNG GÁC)

14- Người gầy nhất thế giới là Từ Hải :” vai năm tấc rộng, thân mười thước cao ".

15- Người sinh con nhiều nhất là Lạc Long Quân và bà Âu Cơ (100 trứng )

16- Người dùng đồ giả đầu tiên là An Dương Vương(nỏ thần)

17- Người kỹ sư đầu tiên chế tạo thuyền bằng vầng trăng là Nhạc sỹ An Thuyên: "Cắt nửa vầng trăng Tôi làm con đò nhỏ".

18- Người kìm hãm được sự sung sướng đầu tiên của Việt Nam đó là truyện “ Tắt lửa lòng “của Nguyễn Công Hoan.

19- Cái áo dài trắng nhất Việt Nam là của  nhà thơ Hàn mạc Tử , “ Áo em trắng quá nhìn không ra ...”

20- Người VN nhiều tay nhất là cô giáo Tày “ Tay đóng bàn, tay đóng ghế, tay cầm sách, tay cầm đàn...”

 21- Người đếm được mưa giỏi nhất VN là nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu :”Đêm nghe tiếng mưa rơi đếm mấy triệu hạt rồi...” trong bài “ Ở hai đầu nỗi nhớ.”

Sưu tầm      

Thế Giới Đảo Điên - Minh Lương

Thằng Tâm - Nguoiviettudo

Hình minh họa 

Tôi được tha về năm 86 . Kiếm không ra việc làm nên cứ đi tới đi lui, uống cà phê hút thuốc lá vặt. May mà má dọn cái bàn bày bán cơm tấm , trong nhà đứa em bày thêm cà phê thuốc lá nên dù không đi làm cũng chưa đến nỗi nặng nề sinh kế.

Trong trại mà ở không kiểu này VC gọi là "chây lười lao động" nghĩa đen miền Nam : làm biếng

Tôi không làm biếng, có tìm kiếm cũng chẳng nơi nào muốn thuê mướn mình . Tôi bèn lợi dụng thời gian này đọc sách báo (ba còn dấu lại , nhất là sách song ngữ) để trau dồi thêm Anh Văn . Thời giờ còn lại tôi xách xe đạp lang thang những ngã đường .

Một hôm đạp gần đến tượng đài TQLC củ trên đường Tự Do (cũng củ) tôi thấy có hai hình thù nhỏ xíu ôm nhau nằm ngủ chèo queo dưới táng cây to . Trời còn sớm , người qua lại chưa nhiều , nắng cũng chưa cao nên hai " đứa nhỏ" (tôi đoán thế) vẫn mê mêt vì CA còn bận uống cà phê, chưa tập trung đi đuổi đường . Thỉnh thoảng tôi cũng đạp xe ngang qua  mà đâu gặp hai đứa bé vô gia cư này ở đây . Thấy dễ thương nên tôi đến gần hơn quan sát: mẹ ơi !!! quả đúng là hai nhóc tì , thằng lớn khoảng mưới tuổi, còn đứa nhỏ là một con chó con chừng ba tháng!

Tôi ngồi cách xa  ba thước, đốt điếu thuốc rồi canh  giấc ngủ cho hai đứa . Có lẽ cả hai đang mệt mỏi dữ lắm nên say ngủ quên cả trời đất. Coi đồng hồ tay khoảng tiếng sau , tôi thấy trễ quá  giờ người ta chuẩn bị đi làm đông nên lay chân nhóc tì :

- Cháu ơi dậy đi !!

Thằng bé choàng mở mắt, ngơ ngác nhìn chung quanh , nét mặt rất sợ hãi . Chừng nhận ra tôi không phải là CA , nó có vẽ yên tâm quay qua ôm con chó .

- Cháu tên gì , bao nhiêu tuổi , ba má đâu sao lại lang thang ở đây một mình vậy ?

- Dạ con tên Tâm , em con tênTi-vừa nói vừa chỉ vào con cún đang ư ử nhỏng nhẻo trong tay -

- Rồi sao lại ở đây ?

- Má biểu chị Hai dẫn tụi con trốn đi truớc , vài bửa yên viết thư cho má...

- Vậy chi Hai tên gì?  sao không ở đây coi chừng hai đứa con ?

-  Chị Hai Tiên , tuần trước chị Hai đang ngủ với hai đứa con thì giữa đêm có mấy ông bịt miệng đem đi đâu mất .

- Ủa vậy là con và con Ti đã ở đây hơn tuần rồi à? má đâu?

- Dạ con không biết...nghe nói chổ đó người ta gọi là Kinh Tế Mới Đồn Ông Mập ( chắc nó muốn nói Bù Gia Mập ?)

-  Rồi chị Hai có trở lại kiếm hai đứa chưa ?

- Dạ chưa...cho nên con cứ ở đây chờ, lở chỉ về còn biết hai đứa con ở đâu mà kiếm.

Nghiến răng , nhắm mắt cố ngăn tiếng chửi thề , tôi thở dài đau đớn . Đày đoạ sáu năm lao đông khổ sai như mình chẵng là cái đinh gì so với đau khổ của toàn miền Nam . Chẳng hạn như lúc này đây có một bà mẹ ở BGMập nôn nóng mong tin trốn bình an , có một người chị lãnh nhiệm vụ lo cho hai "em" trốn KTM , giữa đêm không nhà không cửa , bị buôn người bắt cóc giờ chị môt nơi em một ngã không biết sống chết ra sao.

- Chú ơi chú có sao không sao mặt chú đỏ  vậy ? Tâm hốt hoảng hỏi

Nó đâu biết  nếu mà  tôi  tìm ra bọn này tôi rất sẵn sàng thí mạng giết chúng rồi tự sát (để khỏi bị bắt trở lại lao tù CS)

- Hôm bữa tới nay hai đứa ăn uống làm sao ?

-  Dạ có bà Ngoại bán cơm gánh thương cho con cơm , con ăn chia với con Ti  nó ăn ít lắm nên không lo . Tắm thì vài ngày ra máy nước công viên . ....

- Rồi quần áo...

- Bà ngoại cho con đủ hết . Bà ngoại còn nói về ở với bà cho vui . Bà nuôi hết không lo . Con cũng muốn lắm mà không dám , sợ chị Hai hay má tìm tới chổ lại không gặp . Bà ngoai mới cho con mấy tờ vé số nói ngồi gần bà bán cho vui kiếm chút tiền lo cho hai anh em . Đói thì tới gánh bà ngoại , đắt cỡ nào bà luôn dành cho hai anh em một dĩa không phải trả tiền . Bà nói biết má ở đâu để bà xin hai đứa tụi con về nuôi chính thức . Nhưng con thương má thương chị Hai con cũng thương bà ngoại .Thí dụ bà ngoại kiếm được má, chị Hai và bằng lòng nuôi hết nhà thì con chịu liền...

Đúng là con nít. Đời đâu dễ tính toán vậy con...

Chợt có tiếng gọi xa xa:

- Tâm à, Tâm....

- Bà Ngoại, bà Ngoại.....

Tâm vui mừng reo lên , con Ti cũng ư ử phụ hoạ . Tôi nhìn ra đằng sau , một bà trung niên miền Nam quang gánh hai đầu hơi khói nghi ngút nhìn tôi nghi ngại . Tôi gật đầu chào :

- Dạ chào bà con thấy hoàn cảnh cháu nên ghé thăm hỏi vậy thôi....

Mắt bà lúc đó mới dịu lại.

- Chào cậu, mới bây lớn mà phải chịu đựng hết chuyện này tới chuyện kia . Nghe mà nước mắt bụm lại không kịp. Tui có dẫn nó ra phường làm đơn tố cáo bọn bắt cóc mà tới nay có nghe trả lời trả vốn gì đâu. Tâm, ngoại có đem cho hai đứa con hai bịch chè chuối nè. Ăn đi rồi ngoại cho con chục tờ vé số bày bán bên cạnh ngoại cho vui . Hết hay không gì ngoại cũng "trả lương công nhân " cho hai anh em có chút tiền mua kẹo ...

Rồi bà nháy mắt nhẹ với tôi " bày đặt chuyện cho tụi nó đở chán "

Tôi nhẫm tính còn  trong bóp định kiếm bạn uống cà phê sáng . Tôi móc ra đưa cho bà ngoại .:

- Con còn ít tiền , ngoại giữ dùm con mà lo cho hai đứa nhỏ...

Tuần sau đó hầu như ngày nào tôi cũng ghé thăm cái gia đình nhỏ gồm hai bà cháu và con cún . Tôi xin phép bà ngoại chở Tâm và con Ti về nhà chơi , cho nó thưởng thức món " com trứng chiên" độc đáo của một " bà ngoại " khác . Má tôi thương nó quá nên cứ nhỏ to ngon ngọt kêu về ở chung nhà . m không chịu, nổi lo lớn nhất của nó là sợ chị Hai trở lại tìm mà không gặp .

Một thời gian sau tôi lu bu nhiều chuyện , nhất là chuyện tìm kiếm đương vượt biên , tôi hết còn  thăm thằng nhỏ. Ba tháng sau tôi ghé trở lại chổ củ thì vẫn vậy, bà bán cơm ,hai cháu bày vài tớ vé số. Hôm đó có chút tiền tôi mua cho " gia đình " ký kem hộp. Chị Hai - và nhất là má Tâm vẫn  biền biệt không có tin tức gì hết . Nhưng Tâm quả là sắt đá " Má , chị Hai sẽ tìm tới đây " . Tôi không muốn làm cho nó thất vọng nhưng thực sự chuyện đó coi như xong rồi . Thôi thì giúp được chút nào trong tầm tay mình thì cứ giúp.

Nhìn hai đứa nhỏ rất ngộ nghĩnh , thằng bé loắt choắt đi trước lôi nhẹ sợi dây quàng cổ con chó nhỏ cứ ư ủ nhỏng nhẻo . Tâm không bao giờ đánh Ti, co chuyện gì thì hai đứa ôm nhau rồi nó rù rì gì vào tai con chó . Cả lúc đi vệ sinh hai đứa cũng đi với nhau . Ti bây giờ cũng gần bốn tháng rồi , lớn rồi , mặt thôi chứ còn thân mình có chút xíu giông chó nhật . Nhiều khi buồn đời mà nhìn thấy hai đứa nó , lại yêu đời trở lại . Tôi vẫn đi lễ và cầu xin cho gia đình bất hạnh này được đoàn tụ , ước gì ngày nào đó nhìn thấy mẹ con chị em quay quần bên nhau . Lúc đó tôi sẽ mạnh dạn xin má nó cho tôi đở đầu nó về vấn đề hoc tập . Mà chắc cũng không đến lượt tôi, hai đứa nhỏ dễ thương quá mà .

Tôi không thấy hai đứa tụi nó tắm rửa nhưng chắc phải có vì ngồi gần không thấy mùi hôi . Đặc biệt là con Ti , giống chó  Nhật dễ có mùi . Thấy tôi là nó ư ử, đuôi vẫy lia lịa giật giây ra khỏi tai Tâm chạy xấn tới nhảy vào lòng , lưỡi nó liếm hết mặt tay....tôi vuốt đầu nó cho nó cái bánh . Nó cứ ư ử như thể muốn chào mà dĩ nhiên không thể mở miệng thành lời  . Tôi đoán nếu nói được chắc sẽ là " Thưa ba mạnh giỏi ?"

Rồi tôi đi buôn chợ trời , buôn thuốc tây nghĩa là bất cứ gì đẻ ra tiền . Thời đó làm sao mỗi ngày sáng có cà phê thuốc hút ngày ăn hai bữa là quá cha thiên hạ rối không đòi hỏi gì thêm . Chưa có gia đình sáng nào cũng tụ tập một đám " chây lười lao động " hy vọng hôm nay sẽ vô mánh lớn . Thời gian này xãy ra một chuyện mà tôi cũng không biết nên khóc hay cười . Có một cái quán cà phê vĩa hè do mấy chị em làm với nhau. Đứa em gái khoảng mười bảy mười tám rất dễ thương , hôm mới gặp là tôi bị " Hồn lỡ sa vào đôi mắt em " rồi . Ngày nào tôi cũng ngồi chầu mấy tiếng đồng hồ chỉ với ly cà phê sữa đá và mấy điếu thuốc lẻ. Mới đầu tôi thấy hai chị nàng có vẽ khó chịu nhưng rồi quán cũng chẵng đông , thôi thì có một khứa ngồi đuổi ruồi coi cũng được nên hai bà êm re. Tình cảm cua tôi cũng chẵng đi đến đâu ngoại trừ lâu lâu sạo sự bê dùm vào bếp ly tách để rửa . Vài cái liếc mắt, vài nụ cười nhưng chưa tỏ tình gì cả mặc dù tình trong như đã mặt ngoài còn e. Nàng đối với tôi như thế nào tôi cũng không biết...

Cuôi cùng tôi nghĩ trước sau gì thì cũng đi tới kết cuộc, không thể như thế này mãi . Đễ thêm can đãm hôm đó tôi rủ thêm thằng bạn thân đi tới quán nàng  . Sau khi yên vị và hút hết điếu thuốc đầu tiên tôi lấy hết can đãm  nói với thằng bạn :

- Mày ở đây chờ tao chút nha

Rồi tôi đi thẳng đến bên nàng - lúc đó quá cũng vắng- hỏi

- T. anh hỏi em một câu được hay không ?

- Có chuyện gì vậy ? nàng hỏi hơi bị bất ngờ.

- Em làm ơn cho anh biết em yêu anh không ?

- KHÔNG !! nàng quay quắt đi vô.

Trời đất đổ sụp dưới chân , tôi trở lại bàn thằng bạn.

-May biết tao vừa làm gi không ? tao tỏ tình với cô em chủ quán

Thằng bạn suýt sặt cà phê ngước nhìn tôi cười.

-Vậy mà tao tưởng mầy đi trả tiền.

Sau này tôi mới biết dù họ  yêu mình cở nào cũng không ai trả lời có trong trường hợp đó . Cha nội ơi cha nội còn phải học nhiều về nghệ thuật tán gái .

Một hôm ngồi chờ mánh trước ly cà phê (cà phê chổ khác) có hai thằng nhóc cứ cà rà trước mặt , mời mua vé số . " Chú Thành phố nè chú, hay Đồng Nai toàn số đẹp không à... tôi mua hai tờ móc tiền ra trả, hai thằng nhỏ bỏ đi. Khi tính tiền cà phê tôi mới ta hoả ra là cái ví có tiền vốn đã không cánh mà bay . Khôn thiệt , nó chờ mình trả tiền vé số rồi mới chôm nên mình không nghi ngờ gì.

************* 

Mất bóp giấy tờ buồn quá không còn muốn đi đâu . Có cái xe Suzuki tàng tàng cũng đâu dám chạy . Cả hai tuần sau đó cứ ở nhà ăn hại. Một hôm cuồng cẳng và cũng buồn quá bèn xách chiếc xe đạp chạy vòng vòng, cuối cùng lại trở về nơi mấy bà cháu . Lúc đó khoảng bảy giờ sáng người ta đi đường chưa đông . Từ xa tôi thấy  thằng Tâm và con Ti vân còn đang ôm nhau ngủ . Một điều lạ là trên trán Tâm mang một vết băng dài, chừng như mới bị té nặng . Tôi hốt hoảng ngừng xe lay nó dậy. Ti nhận ra tôi đầu tiên dù hơn ba tuần chưa ghé lại , nó  ư ử, nhảy chồm chồm và liếm mặt không kịp thở . Tâm chòang mắt nó la lên rôi ôm chầm lấy tôi mà khóc:

- Chú về rồi , chú về rồi, con biết thế  nào chú  cũng trở lại đây mà

- Chuyện gì vậy Tâm, con bị té hả?

- Không con đâu bị té, hôm bửa có hai thằng lớn giang hồ tới ăm cơm bà ngoại . Chừng trả tiền con thấy tụi nó lôi ra cái bóp có thẻ hình của chú . Con la lên chụp cái bóp, tui nó đấm con, xô đồ bà ngọại vụt bỏ chạy . Có mấy  người rượt theo mà không bắt được. Con cứ chờ chú trở lại trả cho chú

Vừa nói Tâm vừa đưa cái bóp cho tôi. Còn ai trồng khoai đất này nữa, nhân vật hình sự từng bị từ chối tình yêu đang ngước mắt nhìn tôi từ tấm thẻ căn cước . Hết còn nói được gì luôn!!!

Trời đất ơi!


Nguoiviettudo

Tiếng Việt... cộng

Nhà nước VN hứa sẽ không cho dịch Covid -19  xâm nhập vào vùng kín của dân chúng. Chỉ cho chúng ăn vào phổi nhưng vùng kín thì không.


Lượm trên mạng

Friday, September 3, 2021

Tản Mạn Về Virus Corona - TS. BS. Nguyễn Đỗ Ngọc Linh

Đại dịch coronavirus đã diễn ra liên tiếp trong 2 năm nay nhưng con người vẫn chưa thực sự hiểu về nó.

Lúc đầu thì các bác sỹ và các nhà khoa học cho rằng coronavirus gây nhiễm trùng hô hấp thì cũng giống như cúm, chỉ phải đeo khẩu trang khi có triệu chứng để tránh lây cho người khác, thay vào đó rửa tay thường xuyên là quan trọng nhất. Sau đó cũng chính các nhà khoa học lại nói rằng khẩu trang và giãn cách là quan trọng nhất trong phòng Covid?!?

Lúc đầu thì các bác sỹ cho rằng cũng giống như cúm, chỉ những người già, có bệnh lý nền, người suy giảm miễn dịch thì mới có nguy cơ tử vong, người trẻ, hệ miễn dịch tốt thì có mắc cũng chỉ như cúm mùa thôi. Nhưng rồi họ cũng không thể giải thích được tại sao vẫn có rất nhiều ca bệnh trẻ tuổi, khỏe mạnh cũng bị mắc, suy hô hấp nặng và tử vong. Họ nhận thấy rằng virus không phân biệt già trẻ, bệnh lý nền hay không, cũng không phân biệt giàu nghèo, nổi tiếng hay không nổi tiếng, ai cũng có thể bị.

Chúng ta thấy virus xuất hiện khắp nơi, bất cứ chỗ nào. Cho dù người ta đổ cho toàn cầu hóa, mọi người di chuyển máy bay dễ dàng nên có thể lây từ châu lục này sang châu lục khác, nhưng không hoàn toàn như vậy.

Thực tế thì virus bình thường không thể di chuyển nhanh và xa đến thế, thường thì ổ dịch cũng cần thời gian ủ bệnh rồi mới có thể lây lan ra chỗ khác. Mà như vậy thì nếu 1 thành phố hay 1 quốc gia bị bệnh thì các thành phố và các nước xung quanh phải bị lây trước chứ? Tại sao cùng lúc xuất hiện ở Châu Á, Châu Âu, Châu Mỹ …?

Các nhà khoa học cho rằng virus lây qua giọt bắn, tiếp xúc, nên yêu cầu sát trùng đủ thứ và giãn cách. Họ phân loại F0, F1, F2,… những người tiếp xúc với F0 thì được gọi là F1 và bị cách ly rồi truy vết.

Nhưng dần dần trong quá trình chống dịch, họ đều thấy nhiều trường hợp rất lạ kỳ, người cùng một nhà, nhưng người này bị người kia không bị: chồng dương tính, vợ vẫn âm tính, mẹ dương tính, con 8 tháng tuổi đang bú mẹ lại âm tính. Nhiều người giải thích bây giờ âm tính vì bệnh chưa phát thôi, vài hôm nữa dương ngay ý mà. Nhưng cũng không phải. Người dương tính vẫn là dương tính mà người âm tính vẫn là âm tính. Có những người chẳng đi đâu, chẳng tiếp xúc với ai, chỉ ngồi trong nhà cũng dương tính. Con Covid này hình như nó biết chọn người để…lây nhiễm? Nó không lây nhiễm theo cách mà các bác sỹ và các nhà khoa học từ trước đến nay vẫn hiểu về loài virus. Rồi đến gần đây thì họ lại bắt đầu thay đổi khái niệm, không phải cứ tiếp xúc với F0 là thành F1 ?!?

Vẫn chưa hết, cách đây không lâu, chúng ta vẫn cho rằng vaccine là cứu cánh duy nhất của đại dịch. Nhưng rồi bây giờ thì sao?

Số ca nhiễm Covid ở Mỹ tăng vọt trở lại mặc dù tỷ lệ tiêm chủng của Mỹ đạt rất nhanh trên 50% với Pfizer và Moderna. Tại Israel, số ca nhiễm nặng đang tăng gấp đôi sau mỗi 10 ngày mặc dù tỷ lệ và tốc độ tiêm vaccine của nước này thuộc hàng đầu thế giới. Khả năng lây nhiễm chủng Delta của người đã tiêm chủng đầy đủ cho người khác không thua kém gì từ người chưa tiêm. Điều đó làm dấy lên câu hỏi về tính hiệu quả của việc miễn dịch cộng đồng bằng vaccine mặc dù hiệu quả bảo vệ của vaccine khỏi tình trạng bệnh nặng vẫn cao.

Ngay cả chúng tôi, những người nghiên cứu về vi sinh vật, cũng hiểu rằng, tất cả những biện pháp của con người từ trước đến nay đều là chạy theo vi sinh vật. Các nhà khoa học có điều chế ra loại kháng sinh mới thì chỉ một thời gian ngắn sau là xuất hiện vi khuẩn đề kháng. Vaccine thì chưa hiệu quả nhiều với virus. Đặc biệt, cấu trúc của virus quá đơn giản nên cứ trung bình sau 106 lần nhân lên của virus là xuất hiện 1 đột biến mới. Như vậy thì hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng đều có chủng virus mới, chẳng qua là nó đã đủ trội lên để gây thành dịch do biến chủng mới hay chưa thôi.

Rõ ràng, cần phải bình tĩnh lại và nhìn nhận vấn đề.

Rõ ràng cái dịch bệnh này có điều gì đó mà giới hạn của khoa học hiện nay chưa thể lý giải được một cách cụ thể và chính xác về loài virus này.

Chính tôi, là một tiến sỹ, bác sỹ chuyên ngành vi sinh, nhưng tôi cũng thấy khó giải thích trước tình cảnh dịch bệnh trước mặt, nó khác nhiều so với những gì tôi được học, đã biết và đã từng nghiên cứu.

Tại thời điểm đợt dịch thứ nhất, phó trưởng khoa Y của đại học y khoa UCSF email cho tôi và nói rằng ông đang rất lo lắng vì không biết làm sao để bảo vệ nhân viên và sinh viên của ông trước đại dịch, chúc lành cho các bạn. Đại học Stanford, tượng đài y khoa của tôi cũng sụp đổ khi họ nói họ chẳng hiểu cái dịch này như thế nào. Cũng từ đó, tôi muốn tiếp cận nó theo hướng mới hơn là khoa học thuần tuý. Tôi cho rằng phải mở rộng trí óc hơn, cái nhìn phải lớn hơn, rộng hơn, dựa trên ba khía cạnh: khoa học tự nhiên, khoa học xã hội, và khoa học tâm linh thì mới hiểu được phần nào về đại dịch này.

Con người chủ yếu mới chỉ nhìn nhận đại dịch ở khía cạnh khoa học, có một số ít người nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học xã hội, và rất ít người hơn nữa nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học tâm linh. Trên mạng, trong sách, đã có quá nhiều người nhìn nhận đại dịch coronavirus ở góc nhìn khoa học, nên tôi không muốn viết về nó nữa, mà tôi muốn nhìn nhận nó ở khía cạnh khoa học xã hội và khoa học tâm linh.

Chẳng hạn, tại sao nếu nhìn vào số lượng người chết do Covid thì thực ra không bằng 1 trận chiến tranh. Thậm chí còn không bằng số người chết hàng năm vì tai nạn giao thông tại Việt Nam.

Tại sao người ta không sợ chiến tranh, không sợ tai nạn giao thông, mà lại hoảng loạn vì virus? Là vì chiến tranh người ta còn biết đánh ai, ai đánh, biết kẻ thù là ai, chiến lược thế nào, đánh từ đâu, phòng thủ thế nào. Nhưng virus thì không thấy đâu cả. Không biết đánh từ đâu, phòng thủ thế nào nên tâm lý con người, tâm lý xã hội, họ sợ và hoảng loạn. Từ đó mà tình hình dịch bệnh cứ nặng dần lên.

Một góc khác ở khía cạnh khoa học xã hội. Mọi người cứ hỏi làm sao để dập dịch, làm sao để chống lại Sars-CoV2. Nhưng riêng tôi, tôi thấy nó là sự cân bằng của Tạo Hóa mang lại. Người ta chỉ nói về tác hại của Covid mà rất ít người nhìn nhận khía cạnh tích cực của nó.


ĐẠI DỊCH NÀY DẠY CHO CHÚNG TA RẤT NHIỀU BÀI HỌC:

1. Khi phải đối diện với bệnh tật hay bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, cách tốt nhất là giữ sự bình thản. Chúng ta học cách sống chậm lại và có khoảng lặng và yên tịnh cho mình.

2. Con người cần phải học lại cái CĂN BẢN SỐNG. Tôi nhận thấy nhiều người trẻ trong cuộc sống xã hội đủ đầy hiện nay, vốn dĩ chưa từng trải qua thảm họa như chiến tranh, thiên tai, bệnh dịch, cũng chưa từng biết thiếu thốn là gì nên chỉ quan tâm đến những việc phù phiếm.

Ví dụ như đợt dịch thứ nhất, người ta đổ xô đi tranh cướp giấy toilet mà quên đi những nhu cầu tối thiểu khác của con người, họ thiếu căn bản sống, những kỹ năng sinh tồn tối thiểu.

Giãn cách xã hội khiến hàng quán không thể mở cửa, nhiều người vốn dĩ đã quen ăn hàng, không tự nấu ăn bao giờ, tự dưng cuộc sống bị đảo lộn. Họ than vãn rằng dịch buồn quá, chẳng làm được gì, chẳng được đi đâu. Họ cần tập lại từ việc đi chợ, nấu ăn, và lo cho người thân của mình đủ ăn. Họ cần học lại bài học về sự sinh tồn.

3. Con người cần hiểu ra rằng đừng có tham lam vật chất quá. Mà chúng ta cần học cách trân trọng thức ăn, nguồn nước, không phung phí, không bỏ thức ăn thừa mứa. Ví dụ trước kia chê ỏng chê eo món này ngon món kia dở, phải có cái này cái nọ mới chịu được. Bây giờ có miếng rau trong bát cơm đã thấy mừng, chịu thiếu thốn một tý thấy cũng không chết ai. Nhịn một tý, không đi chơi, không đi ăn, thiếu tiện nghi... vẫn sống tốt. Hãy tập trong sự thiếu thốn để biết ĐỦ.

4. Con người học được bài học về CƯ AN TƯ NGUY, nghĩa là lúc đang yên ổn, bình yên thì nên nghĩ tới lúc nguy nan. Chúng ta học được cách phải tiết kiệm, phải biết ăn dè, không tiêu hết những gì mình làm ra để dự phòng lúc nguy cấp.

5. Con người học được bài học về cách lưu trữ bảo quản: Có những điều trước đây con người không chịu làm nhưng bây giờ có dịch thì bắt đầu biết suy nghĩ hơn.

6. Chúng ta học ra được rằng, PHÚC HƯỞNG TẬN THÌ HỌA SẼ TỚI, đừng nên ăn tận, uống tận, hưởng tận. Chừa đường cho người thì trời mở đường cho mình.

7. Chúng ta học cách thích nghi, chấp nhận mọi biến động của cuộc sống. Cũng giống như biến thể Delta còn đang hoành hành, biến thể Lamda mới đã xuất hiện. Chúng ta không còn cách nào ngoài việc thích nghi với mọi nghịch cảnh.

8. Chúng ta hiểu rõ hơn chữ VÔ THƯỜNG, không có gì là bất biến trong cuộc đời này. Chúng ta cảm giác được sự sống chết rất mong manh xảy ra rất gần xung quanh mình. Chúng ta hiểu rõ rằng nên quan tâm, dành thời gian cho cha mẹ già nhiều hơn bởi có thể một biến động quét qua ta không còn kịp nói lời từ giã họ. Đại dịch xảy ra, cũng bộc lộ cái tình giữa con người với con người. Họ kỳ thị những người bị dương tính. Nghĩa tử là nghĩa tận, vậy mà người ta chỉ vì sợ con virus mà quên đi cái tình, cái nghĩa. Thấy tội cho những người ra đi đúng vào đợt dịch. Đám tang lạnh lẽo, lẻ loi, không người đưa tiễn.

Chúng ta cũng học cách nhường cơm xẻ áo và yêu thương những ai đang khó khăn hơn mình. Ta cũng nhận ra tình người tự nhiên vốn dĩ không nên hại nhau, không nên lợi dụng nhau, nên tôn trọng nhau.

9. Đại dịch làm giảm nạn tắc đường mà không một chính phủ nào trên thế giới làm nổi. Nhưng chúng ta cũng học được rằng khi hết dịch sẽ không bao giờ càm ràm nhăn nhó mỗi khi ra đường kẹt xe, nắng nóng.

10. Đại dịch đã làm giảm ô nhiễm môi trường: Môi trường đang ô nhiễm nghiêm trọng, có thể khiến trái đất diệt vong vì hiệu ứng nhà kính, vì sự nóng lên của trái đất, vì băng tan hai cực…Nếu chỉ hô hào kêu gọi mọi người bảo vệ môi trường thì sẽ chẳng ai làm.

Nhưng chỉ cần đại dịch Covid xảy ra, mọi người không ai ra đường, không xả khói, nhà máy ngừng sản xuất, hàng chục nghìn chuyến bay bị hủy, làm giảm hàng nghìn tấn CO2 thải ra môi trường. Chỉ số môi trường của Hà Nội và TPHCM chưa bao giờ chuyển sắc xanh như vậy.

Nếu nhìn từ Google Earth sẽ thấy có những khu vực cây cối mọc xanh trở lại vì không có sự tàn phá của con người.

Và như vậy, có phải virus corona đang cứu Trái đất khỏi nguy cơ diệt vong không? Đây là một khoảng lặng để con người nhận ra mình đã tàn phá tự nhiên như thế nào. Có thể sau đại dịch con người sẽ thay đổi.

11. Chúng ta học văn hóa xếp hàng và kiên nhẫn chờ đến lượt.

12. Chúng ta học cách hòa hợp với bạn đời, với con cái, với người thân khi ở gần nhau quá nhiều.

13. Chúng ta học cách tự sống ổn một mình, học cách sống cô đơn.

14. Chúng ta học cách thử thách sức chịu đựng của bản thân.

15. Chúng ta học cách tự chữa bệnh khi các bệnh viện đều quá tải.

Chắc hẳn các bạn cũng học được rất nhiều bài học sau dịch Covid này

* Các lời khuyên phòng bệnh COVID:

Ngoài các thuốc theo phác đồ của Bộ y tế và các phác đồ quốc tế, nên áp dụng các biện pháp không dùng thuốc để hỗ trợ:

- Ngồi thiền mỗi ngày có thể giúp cho chúng ta giữ được sự bình thản, tăng sức đề kháng, giảm stress và vì thế phòng ngừa phần nào những tác hại của virus.

- Tập thở tích cực: Ra ngoài sân thoáng (không nên ngồi trong phòng kín). Hít thở bằng miệng, mở miệng ra để thở. Hít vào thật sâu, hai tay giơ lên, cúi xuống thở ra hai tay đưa xuống, khi đến gần cuối thì thở ra, thì thở hắt mạnh ra để đẩy nốt phần khí cặn trong phổi ra.

- Súc miệng nước muối hàng ngày và tránh không để cho cổ họng bị khô.

- Tập thể dục mỗi ngày.

- Mở cửa để không khí lưu thông thông thoáng cho nơi ở.

- Trong trường hợp không may bị nhiễm virus, có thể xông các loại lá có tinh dầu: đun sôi lá sả, chanh, vỏ bưởi, hoa cứt lợn, lá bạc hà, lá tía tô… ngày 2 lần, nếu thấy khó thở thì có thể xông nhiều hơn 3-4 lần. Vùng miền nào có các loại lá có tinh dầu đều có thể dùng được hết. Khi nước đã sôi già, khi chuẩn bị xông, bỏ vài giọt dầu gió vào nồi và xông, khi đó hơi bốc lên cùng với dầu gió làm tăng hiệu quả xông. Hoặc chỉ đun nóng nước rồi cho dầu vào nếu không có cây lá tinh dầu.

- Ăn uống: Cố gắng tìm mọi cách ăn uống đầy đủ trong hoàn cảnh của mình. Một số gợi ý thêm:

o- Nước đậu đen

o- Nước lá tía tô giúp giải cảm rất tốt. Uống như trà, có thể thay nước lọc.

o- Nước gừng, chanh, sả, mật ong cũng rất tốt.

- Và cuối cùng, YẾU TỐ TINH THẦN LÀ QUAN TRỌNG NHẤT VÌ AI CŨNG HIỂU ĐẾN GIỜ NẦY KHÔNG CÓ THUỐC NÀO ĐỂ TRỊ COVID CẢ.

Yếu tố tinh thần và niềm tin sẽ là chất liệu cần thiết để được hồi phục. Người nào có tôn giáo thì nên cầu nguyện theo tôn giáo đó, còn ai không có tôn giáo thì bình tâm, ngồi hít thở đều đặn, không nên hoang mang.

Hãy sống lạc quan và tích cực để có thể vượt qua tất cả mọi khó khăn!

Nguồn: https://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/tan-man-ve-virus-corona-binh-tinh-va-nhin-nhan-van-de-qua-3-khia-canh-khoa-hoc-tu-nhien-khoa-hoc-xa-hoi-va-khoa-hoc-tam-linh.html

Niềm Đau Mất Bạn - Hàn Thiên Lương

Phi Công & Máy Bay Bà Già


Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.

Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.

Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”. Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”. Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. 

Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn giọng. Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.


Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.

Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: “Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh”. 

“Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ”, Khương đốp chát lại.

“Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi”, Hân phản bác.

Khương gân cổ cãi: “Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?”. “Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!”. “Vậy có rảnh để yêu không?”. “Không, chỉ rảnh để cưới thôi”. 

Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu, chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may…

Đột ngột, Khương lên tiếng: “Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới”.

Hân sa sầm nét mặt: “Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!”.

Khương vẫn kiên nhẫn: “Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết”.

Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!


Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”. Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: “Em đùa à?”.

“Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con”. Khương im lặng. Hân lại tiếp: “Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu”. 

Khương vẫn im lặng.

“Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông”. Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con. 

Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.

Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: “Mình cưới nhé!”. Hân tưởng mình nghe lầm: “Sao?”. Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: “Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới”. Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.  

Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: “Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân”.

Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: “Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng” và anh hôn cô thật nồng nàn. 


Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng. 

Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt “chiếu tướng” cô từ đầu đến chân mình. Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.

Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: “Cháu là người ở đâu?”. “Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ”.

“Sao cháu không đi theo họ?”.

“Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam”, Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.

“Cháu bao tuổi rồi?”.

Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh. 

Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: “Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ”.

Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: “Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả”. Khương thảng thốt: “Sao vậy mẹ?”.

Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà”.

Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được”.

“Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới”. Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này. 

Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: “Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi”. Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: “Thôi rồi”.

Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.

Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.

 

Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.

Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.

Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: “Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?”.

Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: “Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý”.

Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: “Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?”. Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: “Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?”. Hân mím chặt môi: “Bác muốn nói gì?”.

Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: “Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?”. 

Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: “Quyết định như vậy, bác nhé!”.

 

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. “Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?”, Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.

Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng. 

Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa… Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.

 

Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: “Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!”. Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. 

Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.

Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương. 

Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: “Đàn ông…” nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn. Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ “tuổi Dần”. Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi! 


Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương. 

Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.


Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ… 

Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.

Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách. 

Cô phục vụ ái ngại hỏi: “Chị không sao chứ?”. Hân lắc đầu, cố pha trò: “Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây”.

Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: “à, thì ra là chị” rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: “Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây”.

Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: “Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc”. 

“Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc”.


Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy. “Không thể như thế! Mình phải ra sân bay”, Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm. Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. “Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể”, Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ. 

Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: “Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?”.

Hân lắp bắp:”Anh… anh… không phải là anh…”. Khương mỉm cười dịu dàng: “Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào”.

“Anh biết hết rồi sao?”.

Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó”.

 

Lặng nhìn cuộc sống

Nguồn: FB Nguyễn Ngọc Bích.

Copy trên FB

Ra Đi Mùa Thu - Đỗ Công Luận