Saturday, March 1, 2025

Chuyện Một Vị Sư Ở Chùa Hương - Đào Văn Bình


Người ta truyn tng rng ti Nam Thiên Đ Nht Đng có mt v sư tu hành đc đo. Có lúc sư ngi thin c tháng, không ăn không ung, không lay đng đ th hin trí tu dũng mãnh ca ca Pht.

Có lúc ngài tng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh Viên Giáctiếng như sư t hng, vang vng c sơn lâm đ th thế gian có th nghe rõ li kinh, đ th hin lòng t bi ca Pht.

Có lúc đi đng, nm ngi gi nghiêm gii lut, tng đng tác, tng c ch đu gi gìn chính nim đ th hin tính trang nghiêm ca chư Pht.

Có lúc ngài th hin thành người chèo đò đưa khách thp phương hành hương, thnh thong nói vui mt vài câu Pht pháp làm tnh ng lòng người.

Có lúc ngài biến hóa thành mt cu bé lun qun bến đò, nhưng nói ra câu nào cũng khiến các c tm tc khen thm ti sao có người uyên thâm Pht pháp đến như vy. Phi chăng đây là Thin Tài Đng T tái sinh?

Có lúc ngài th hin thành mt cô gái xinh đp bán đ k nim Bến Đc. Người va đp va trang nghiêm, tính tình li l đ, hòa nhã, vui v. Khách hàng nào có tr giá cô cũng chng kèo nài. Thng hoc nếu có ai không đ tin cô cũng vui v bán đ to phúc duyên.

Nhng ai không có tin mà ham thích đ k nim như tượng Pht, chui B Đ cô cũng biếu không và mm cười nói Khi nào có tin ông/bà tr tôi cũng được khiến các c c tm tc khen thm phi chăng đây là Tiu Long N hóa hin?

Có lúc ngài th hin thành mt gã chuyên giết thú rng đ làm đ nhu, món ăn chơi khóai khu, bày bán ngay trước bến đò đ giáo hóa nhng k đang hành ngh sát sinh, tàn phá núi rng cây c và làm ô uế ca Thin.

Mt ngày kia khi sư đang ta thin thì mt người nhy vào, túm ly vai sư nói:

-Thy xem tôi có xu không? Tôi rt kh vì người đi nói tôi xu!

Đây là mt ông chân tay vn v, khng khiu, da nhăn nheo, tóc thô, mt to mt nh, tai nhn như tai dơi, răng khp khnh chìa ra ngòai, môi thâm và tr ra như cái lưỡi th hai trông ging như Qu D Xoa. Nghe hi vy sư hin t đáp:

-Có nhng người xu gp ngàn vn ln ông. Ông chng có chi gi là xu c.

Nghe nói thế ông xu kia vn hi:

-Thy th nói xem nhng người kia xu như thế nào?

Sư chm rãi đáp:

-Nhng k có tin ca nhưng không phng dưỡng cha m. Nhng k tham tài ph ngãi. Nhng k giàu nt đ đ vách nhưng không h b mt xu cu giúp người nghèo khó. Nhng k khích bác người đo hnh, khinh chê Tam Bo, đ k vi người x thân cu đi, vô tài nhưng li có máu ghen t.

Nhng k hay đâm thc, ngi lê đôi mách, thêu dt, ba đt tin đ gây chia r. Nhng k chuyên loan truyn tin xu, chê bai dè bu thành qa ca người khác. Nhng k ăn chơi đàng điếm, try lc làm băng hai xã hi, buôn bán, chuyn vn xì ke ma túy làm tiêu ma thế h tr. Nhng k lười biếng ăn bám xã hi, sng trên m hôi nuc mt ca k kháctt c nhng người này mi xuch ông có gì gi là xu đâu?

Nghe nói vy ông xu đó ly t sư ri lui ra. Khi bóng ông va khut thì mt người khác hung hăng bước vào. Ông này ai nhìn thy đu khiếp vía. Ông ta cao ln dnh dàng, mt sơn trng sơn đen vn vn như nhng tay đu vt Hoa K. Tóc ông ta dng đng và tua ta như nhng chiếc đinh nhn. Hai tai ông ta đeo lng lng hai chiếc còng st s tám. L mũi ông ta móc mt chiếc nanh heo rng. Mt ông ta đeo mt miếng da màu đen ging như nhng tên cướp bin cht mt. C ông ta xâm tr thành hình con cú. Hai vai ông ta quàng chéo hai vòng đn đi liên như nhng tay cướp hung bo vùng biên gii Hoa K - Mexico trong nhng phim Cao Bi. Ông ta ci trn, ngc xâm tr thành nhng con thy quái gm ghiếc. Hai cánh tay ông ta xâm hình hai con rn h mang mà hai bàn tay là hai cái ming ca con rn, cho nên khi ông ta đưa tay ra, ging như hai con rn mun m người ta. Ông ta không mc qun mà qun mt chiếc kh bng da beo. Hai bên đùi xâm hình hai cô gái lõa th trông ging như yêu tinh, thn n. Tay trái ông ta cm mt chiếc móc st, tay phi cm mt qu lu đn đã m cht sn. Ông ta đi giày bt cao c ca Mexico vi hai mũi giày có gn hai chiếc đinh ba, đá ai mt cái là lòi rut. Ging ông ta khàn khàn ging như ging ca Ngưu Ma Vương khiến đàn bà có thai gp ông sy thai, con nít gp ông ngã ra bt tnh. Ông ta bước ti trước mt sư, chìa cái móc st và qu lu đn ra, hi:

-Thy có thy tôi đáng s không?

Nghe ông hi vy, sư đim nhiên đáp:

-ng chng có chi đáng s c. Có ngàn vn người khác còn đáng s hơn ông.

Ông ta ngc nhiên, vn hi:

-Nhng người đó có gì mà đáng s hơn tôi? Thy nói th xem.

Sư đáp:

-Nhng k mt mũi đp đ, ăn mc sang trng, nói năng ngt ngào nhưng trong lòng cha đy âm mưu th đan lung gt hi người, k đó mi đáng s.

Nhng k hành tà đo, tôn th thn linh, ma qu nhưng nói ra tòan chuyn đo đc gi hình, biến người nghe thành nhng con cu non kh di, nhng âm binh đ sai khiến k đó mi đáng s. Nhng k qun tr nhng công ty ln, ming nói trung thành, tín nhim nhưng gian tham, lường gt khách hàng khiến c trăm ngàn người tán gia bi sn, k đó mi đáng s. Nhng k âm mưu thng tr nhân lai nhưng nói ra tòan chuyn đo đc, nhân nghĩa đ la m, k đó mi đáng s.

Nhng k đng sau lưng nhng thế lc đen ti, buôn bán nô l, đàn bà, tr em, đng đu nhng t chc trùm ma túy, kết thành bè đng Mafia, không chuyn hung ác nào mà không dám làm, nhng k đó mi đáng s. Nhng k dùng ngòi bút, din đàn như gươm súng đ đàn áp người cô thế, đu đc dư lun, bóp méo s tht, ph báng, vu oan giá ha người lương thin như thế mi đáng s. Còn như ông thì chng có gì đáng s c.

Nghe nói thế ông đáng s n chán nn lui ra. Khi ông va bước xung thm đá thì mt cô gái bước vào, ti trước mt sư, kiêu hãnh hi:

-Tôi là Hoa Hu Hòan Vũ. Thy có thy tôi đp không?

Sư nh nhàng đáp:

-Cô chng có chi đp c. Có c ngàn vn người còn đp hơn cô rt nhiu.

Nghe nói thế cô gái m tròn đôi mt, bc bi nói:

-Hoa hu hòan vũ là người đp nht trong nhng người đp ca thế gii. Thy nói th xem nhng người đp hơn tôi như thế nào?

Sư đáp:

-Gi gìn trang nghiêm gii hnh là thân đp. Ăn hin hòa, thy chung là nết đp. Thy người ta ngã mà nâng lên, đó là c ch đp. Thy người ta đói cho ăn, rách cho mc, nghèo túng mà giúp đ, đó là tm lòng đp. Phng dưỡng cha m già, chu cp người cô qu cô đc, tôn quý các bc hin thánh, cúng dường chư tăng ni đó là tâm hn đp.

Thy người ta lâm nguy, s hãi mà nói li an i giúp đ, đó là ngôn ng đp. Không mt tà nim ny sinh, đó là ý đp. Thy người ta u ti, không hiu biết mà khai m trí tu, cho hc hành ch nghĩa, đó là trí tu đp.

Phá v màn vô minh, hướng dn chúng sinh vào con đường an vui, gii thóat, đó là cái đp ti thng mà Tri Đế Thích phi tri hoa tán thán.

Tt c nhng cái đp này cn phi được phát bng tuyên dương, ghi vào s sách, lp bia ghi công, dng tượng đ chiêm ngưỡng. Còn cái đp ca cô là cái đp ca s ham mun, chiếm đat, xoay vn trong vòng sinh t luân hi, ngm cha kh đau, sm n ti tàn không có chi đáng tán dương c.

Khi sư nói hết li, cô Hoa Hu Hòan Vũ ru rĩ lui ra. Nghe nói sau cuc gp g này, sư chng gy trúc, c theo đường lên tri trong Đng Hương Tích mà đi ri biến mt, người đi mong mun gp li sư cũng chng được.

Người k: Đào Văn Bình

Khoan Dung Là Yêu Thương Chính Mình - Youtube Phan Ngọc Thuận

Tôi Sẽ Ủng Hộ Kamala Làm Tổng Thống Hơn Là Chọn Ông Trump Nếu...- Hao Duc Nguyễn


Tôi nghe phỏng vấn ông Elon Musk, ông Trump và phóng viên về một số vấn đề, và tiêu đề trên mạng để là ông Trump ngạc nhiên về lý do tại sao Elon Mush ủng hộ ông. Nhưng tôi nghĩ, ông Musk chưa nói hết ý. Mà cũng có thể là ông không muốn nói thẳng ra mọi chuyện. Vì đàng sau câu chuyện chắc  còn rất nhiều ẩn tình bên trong. 

Nhưng chuyện ổng, tôi nói chuyện tôi thôi cho dễ hiểu. 

Nếu tôi là người tự cho mình KHÔNG phải công dân Mỹ, và chuyện sống chết của đất nước tạm dung này không phải là điều tôi quan tâm , thì tôi sẽ ủng hộ bà Kamala Harris, hơn là ông Trump. 

Tôi vợ con không có, chó mèo không nuôi, không nghĩ gì hay suy tính chuyện về tương lai cho con cháu mình, thì chuyện ủng hộ bà Kamala có lợi cho tôi hơn ông Trump. Khỏi nhức đầu tranh đua đấu đá để gây thù chuốc oán.  

Nếu tôi muốn nhắm mắt làm ngơ trước mọi bất công xã hội, chuyện quan chức ăn tham nhũng và nợ công cao vời vợi. Thì chọn bà Kamala cuộc sống sẽ yên bình hơn. Miễn tôi sống ích kỷ cho bản thân thì không ai làm tôi chết đói được. 

Nếu, tôi không phải lo thằng Mễ nhà tôi bị bắt rồi không cắt cỏ cho nhà tôi nữa. Hay chuyện hùn hạp chuyển hàng từ Trung Quốc qua bán để làm giàu không bị ngăn trở. Thì bà Kamala sẽ ok hơn chứ.  

Dĩ nhiên, tôi muốn Putin phải trả giá cho tội ác của ông ấy. Tôi không muốn thấy ông ta thoát nạn 1 cách dễ dàng đến thế. Và bà Kamala dĩ nhiên theo đúng ý tôi muốn. 

NHƯNG, TÔI LÀM NGƯỢC LẠI VÌ TÔI LÀ ... CON NGƯỜI. 

Khi đi phát đồ ăn ngoài đường, tôi không chỉ phát cho người vô gia cư. Tôi phát cả cho những anh Mễ đang chực chờ công việc ngoài HD. Người ta hỏi, tôi nói:

- Họ đói hay khát nước mà bỏ về thì cả nhà họ, vợ con họ sẽ đói và khát. Tôi cho họ 1 bữa ăn, 1 chai nước. Chỉ cần họ gắng gượng đứng lại 1 tiếng thôi, biết đâu có công việc đưọc dăm chục, thì vợ con họ sẽ no. Tôi giúp 1 người, mà thật ra giúp cả nhà họ. 

Tôi sống 1 mình. Tương lai tôi không quan tâm. Nhưng tôi lo với nạn di dân tràn lan không kiểm soát nếu Kamala lên, đất nước này sẽ như Châu Âu. Tôi nghĩ bọn trẻ mai sau sẽ hứng chịu hàng triệu tội phạm trong đất nước này nếu mình dễ dãi. Tôi nghĩ đến chuyện họ đem máy bay qua Cuba chở người qua thoải mái. Tôi biết ông Biden cử người đến gặp tổng thống Venezuela đem tội phạm qua Mỹ để gây bất ổn... Tôi không thể kìm được mà phải vận động cho ông Trump. 


Có 1 chị lấy chồng Ukraina, cuồng Zelensky. Chị ta nhận tiền các mạnh thường quân bên Mỹ để giúp những người nghèo Ukraine và thậm chí mua drone cho lính Ukraine chống giặc. Sau chị không làm nữa, mua nhà mới. Nhiều người nói chị ta thế này thế kia. Tôi không tin. Tôi biết chị ta thực tâm giúp. Nhưng họ bỏ tiền thì họ có quyền nghi ngờ. Người không giúp cũng nghi ngờ theo. Rồi nặng nhẹ này nọ. Thì chuyện nhà nước để nhà nước lo. Việc gì chị ta phải lo?

Nếu Châu Âu giúp được, thì hãy để Châu Âu giúp Ukraine, sao Mỹ phải nhúng tay vào rồi khi không được thì họ lôi ra nói nọ kia? Mỹ có cách hành xử như cái chị kia. Giờ rảnh, chị đi Việt Nam chơi. Mỹ cũng vậy. Họ lo chuyện trong nước. 

Tôi thấy chuyện Ukraine bên trên (chính quyền) họ cân nhắc dữ lắm để đưa ra các quyết định cho chiến cuộc tại Ukraine, còn bên dưới (dân thường, thậm chí không phải dân Ukraine), thì chửi mắng, bàn tán, vẽ vời đủ thứ. Mà giả dụ bây giờ tôi đứng lên kêu gọi đóng góp tiền giúp Ukraine thì bảo đảm sẽ chẳng ai phụ tay vào. 

Người ta đánh võ mồm rất dễ. Người ta thương người bằng lời nói rất dễ. Nhưng để đồng cam cộng khổ để giúp đất nước hết những ung nhọt rồi thăng tiến thì đâu phải ai cũng chịu chung tay vào? 


Tôi thấy có anh phàn nàn thời ông Biden đi lấy thuốc tiểu đường có 6 đồng, giờ 80 đồng. Đoạn phỏng vấn cắt ghép, cốt để người ta nói ông Trump lên mọi thứ khó khăn. Mà không biết, các khoản chi tiêu này đang được cứu xét. Kẻ thù nhiều, nó dựa vào đó kiếm tiền thêm cho chắc. Không quan tâm medicare về sau sẽ trở lại bình thường. 

Tôi thấy họ phỏng vấn những nông dân phàn nàn đã lỡ bầu cho ông Trump để giờ họ không còn người phụ thu hoạch. Có anh nói: Lấy đâu ra người Mỹ chịu 7-9 đồng giờ để thu hoạch. Vậy bấy lâu nay họ bốc lột di dân mà dựa vào chiêu bài giúp công giúp việc. Ở Châu Âu, người ta nông nghiệp, cha con 2 người coi cả cánh đồng mấy chục mẫu ngon ơ vì dùng toàn máy móc. Mỹ vẫn dùng tay thu hoạch cam rồi dựa vào di dân lậu. Thay vì đầu tư, họ dùng bốc lột rồi đổ tội tổng thống trục xuất di dân mà làm giảm năng suất thu hoạch của nông nghiệp. 


Thời nhà Hán, có 1 người thổi kèn. Mà dàn kèn thì có hàng trăm người. Không ai biết anh ta không hề biết thổi. Nhưng đứng chung nhiều người nên anh ta chỉ đút kèn vào mồm và ... đứng im. Vua mới lên, kèn được phân ra thổi từng người 1. Nghe tin, anh ta trốn mất tiêu. Giờ nhân viên liên bang không chịu đi làm. Theo thống kê chỉ có 6% là thực tâm đổ công sức để hoàn thành công việc. Số còn lại thích thì làm, không thích thì đi chơi, đi bar, họp bạn. Có cô da màu hôm rồi lên tiktok nói mất việc ở IRS, nói chuyện xong anh kia comment: Chữ IRS cô ta còn nói trật kìa, vậy mà được tuyển dụng. 

Nhật ngày xưa ai đi làm là công ty giữ đến già. Nên họ làm năng suất ngày 1 giảm. Khi Nhật sửa luật có sa thải, bị phản đối ghê lắm. Mà bây giờ, nhờ thế mà khi khủng hoảng, Nhật không bị tình trạng phải nuôi công nhân dù không có việc làm.  

Ở Norway chẳng hạn, ông anh trước khi vào bưu điện làm là ổng làm trong kho vũ khí của chính phủ. Ai làm cho chính phủ ra mà xin bên ngoài làm là công ty họ không đuổi mình được. Nói ra thì bảo nói xấu, chứ ổng thích thì làm. Không thích thì nghỉ. Tại nói bệnh thì ăn lương 80% mà. Không nghỉ cũng uổng. Nên lười thì cứ nghỉ thôi. 


Thời ông Biden, người làm thì ít. Người ăn thì nhiều. Ai đóng thuế thì cứ è cổ đóng. Có người trên 100 tuổi vẫn nhận tiền già. Cái gì cũng dễ, họ quen rồi. Ăn quen mà làm không quen. Giờ ông Trump bắt phải làm mới có ăn, nợ công cao quá rồi. Thì họ đời nào chịu? 


Năm 1939, có ông làm nghiên cứu. Ổng để con mình sống với 1 con khỉ. Thời gian thử nghiệm 2 năm. Mới vài tháng phải huỷ bỏ. Con khỉ học nhanh mọi sự, thậm chí biết đóng cửa, phát âm nhanh hơn con ổng. Trái lại, con ông ta thì trở nên chậm chạp, đã vậy lại học thói con khỉ, chỉ thích đi bò và ré lên khi muốn nói. 

Người ta phản đối quá, họ đem con khỉ về sở thú. Nó sướng quen nên không chịu được khổ. Thay vì khỉ có khi sống vài chục năm, mới 3 năm nó chết. 


Thằng con ông kia, rời con khỉ mới học được thành người. Sau đậu vào Harvard, làm giáo sư. Năm 42 tuổi tự tử chết vì bị trầm cảm. Sống với khỉ quen rồi, giờ thành người thì hụt hẫng.  

Người ta bị ung thư, xạ trị, bắn laser, ăn uống kham khổ cũng chỉ muốn cho lành bệnh. Cắn răng chấp nhận. 

Trên tiktok có video con chó, bị chủ nó lừa, nói ra công viên chơi mà dẫn đến bác sĩ chích ngừa. Nó về giận lẫy, dúi mặt vào tường bỏ ăn, chủ dỗ thế nào cũng không thèm quay lại. 

Đất nước giờ những thể loại bệnh tật nhiều vô số. Cả về thể chất lẫn đầu óc. Những kẻ bên ngoài nước Mỹ mất miếng ăn cũng đổ bệnh, giận dỗi, trách móc đủ điều. Đâu biết Mỹ giờ suy yếu như bị ung thư phải cắt bứu, chặt chân tay để cứu cả cơ thể...


Ông Trump đâu muốn làm căng để bị nghe người ta chửi. Ông Elon Musk cũng vậy. Giờ mà ủng hộ bà Kamala, với chính sách dùng xe điện, bảo vệ môi trường, ổng kiếm tiền gấp bội. Chứ dại chi mất tiền mà nghe người ta nguyền rủa. Mà ổng biết nếu để cái nước này suy yếu, Trung Quốc sẽ tràn qua, xe điện họ rẻ hơn bên này. Thì cái ăn của ông về lâu dài sẽ mất. Thà bây giờ chịu thiệt mà giữ nước Mỹ cho mọi người. Không kiếm ăn được cái này thì kiếm cái khác.  

Tôi đâu muốn ngày nào cũng lên bài để mất bạn, xa bè, bị người ta trách móc.  

Ai có chết thì chết, lanh như tôi, chết thế nào được. Mà kệ mẹ nước Mỹ chứ. Kệ luôn thế hệ tương lai. Tôi có đẻ đái được ai đâu mà bận tâm. Con buôn mà, xã hội càng loạn thì càng kiếm ăn dễ nếu bà Kamala lên.  

Mà tôi không đành lòng. Ai cũng phải hy sinh cái lợi trước mắt cho tụi trẻ. Không muốn tụi nó người không ra người, ngợm không ngợm. Cái giống gì cũng không phân biệt được. Rồi nợ công tăng do lũ tham nhũng ăn không từ 1 cái gì thì bao lâu đất nước này sẽ sụp. Lúc đó, có muốn kiếm ăn cũng không được. 

Phải nghĩ cho xa. 

Phải nghĩ cho bọn trẻ mà chịu cực.  


Hàn mất 25 năm theo những gì Pak Chung Hee hoạch định mới thành rồng

Nhật mất 20 năm mới trở lại ngôi đầu bảng sau thế chiến 2. 

Đài Loan phải mất 30 năm đi làm đầu trâu mắt ngựa các nước đế quốc mới phát triển.

Singapore phải mất 35 năm mới thực sự cất cánh vươn lên hàng đầu Châu Á. 

Mỹ sướng quen, giờ bảo cực chút. Trứng mới thiếu hụt đã tính chuyện nhập từ Thổ 37 triệu trứng để hạ nhiệt. Bơ, bia chưa tăng giá đã lo thiếu hụt không có mà nhậu với làm salad. Ai cũng rền như bọng. 

Vậy thì con cháu chúng ta còn trông mong vào đâu đây? 


Những nhà dân chủ chỉ nhìn cái lợi trước mắt rồi viết bài chửi không ra gì. 

Vậy thì, đấu tranh với cộng sản sao được?

Đấu với họ đâu phải chỉ có chửi là xong đâu? Mà phải có tầm nhìn và sự hy sinh. Hiểu không? Phải hy sinh...


Ổng mới lên có 5 tuần mà chưa chi đã muốn giãy dụa như đói kém lâu ngày vậy thì sao các chính sách được thực thi? 


Buồn ...

 

Hao Duc Nguyễn

Nâng Niu Tháng Ngày - Đỗ Công Luận

50 Năm, Người Việt Tại Canada - Sỏi Ngọc

Tượng đài thuyền nhân Montreal-2021. (Hình: tác giả cung cấp)

 

Chiếc xe bon bon chạy qua mỗi ngả đường ở Montreal Canada, quê hương thứ hai thân yêu của tôi, tôi ngừng lại ở góc đường Laird và Jean-Talon, ngắm nhìn một chứng tích lịch sử và văn hóa của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, nơi mà cộng đồng người Việt biểu dương sức mạnh, đoàn kết và ghi nhớ công ơn những người đã nằm xuống vì tự do của con em mai sau.

Bức tượng này mới xây dựng và khánh thành không lâu vào những năm dịch bệnh chưa hết hẳn, tháng 8-2021, người mẹ ngồi bên cạnh một em nhỏ, với quyển sách trên tay đang rộng mở ví như hình ảnh của người mẹ thế hệ trước dậy dỗ, truyền đạt nền văn hóa, lịch sử, truyền thống của 4000 năm văn hiến của nước Việt cho những thế hệ sau. Tượng hai mẹ con được đúc bằng đồng không rỉ xét theo thời tiết thay đổi từng mùa của xứ sở lá phong được đặt ngồi trên một bục hình ovale cao khoảng 60 phân, nền lót bằng đá granite, trên ấy những tấm bảng tên của những mạnh thường quân, những người vượt biên đã nằm xuống vì tương lai hậu thế. Bên cạnh hình hai mẹ con là một bia tam giác cao nhọn vươn lên bầu trời tự do, tượng trưng cho mũi con thuyền hướng tới tương lai, hy vọng tốt đẹp của những người Việt xa xứ.

Kể từ 30 tháng tư 1975 một cột mốc không thể nào quên của tất cả người tỵ nạn Việt Nam trên thế giới; 50 năm trôi qua, vết thương vẫn chưa lành hẳn mỗi khi nhắc tới, người Việt xa xứ vẫn phải băng bó lại để tiếp tục sống tiếp cho tương lai của con cái mình.

Cộng đồng người Việt khắp mọi tỉnh bang ở Canada nói chung, vùng Montreal nói riêng đã từng bước, kêu gọi nhau, cùng chung tay mở ra những shopping mall, hàng quán tại một nơi nhất định như trên đường Cote Des Neiges tụ tập những tiệm phở, café, tiệm nail, giặt ủi, tiêm vàng, đổi tiền, chợ Việt, quán karaoke, tất cả đều do người Việt làm chủ. 

 

Tôi bồi hồi nhớ lại những năm tháng mới chân ướt chân ráo qua tới Canada, muốn tìm một quán phở, một cái chợ nhỏ Việt Nam cũng không ra, nghe ai nói tiếng Việt là mừng lắm, vội vàng làm quen và lấy số phone để mời về nhà nói chuyện, nhắc lại kỷ niệm về quê hương xa xôi bên kia bờ Đại Dương; thế mà bây giờ, sau 50 năm nhan nhản những tiệm đề bảng hiệu Việt Nam mọc lên như nấm, tưởng tượng như mình đang đi giữa phố chợ Bến Thành, Sài-Gòn xa xưa vậy.

Người Việt toàn Canada khoảng 250 ngàn người, không nhiều như bên Mỹ, họ sống nhiều nhất ở Toronto -On, Vancouver- BC, nhưng riêng Montreal-Qc cũng có gần 50 ngàn người, tập trung nhiều nhất ở khu Cote Des Neiges, St Michel, Rosemont.

Không xa nơi đây, ở góc đường Cote de Liesse, một nhà quàn do người Việt làm quản lý, những ngôi mộ của người Việt Nam được chôn cất ở đây. 50 năm không phải là ít, hơn nửa đời người, những quân binh VNCH trước 1975 khi mang vợ con qua bằng đường biển hay đi chính thức lúc ấy ở độ tuổi 40-50 thì nay đã lớn tuổi lìa trần, nên khi vào nghĩa địa, những nấm mộ đề tên người Việt chiếm một góc rộng. Những người xưa nằm xuống nhưng những người trẻ đã tiếp nối cha ông lớn lên, tiếp tay gầy dựng cơ đồ. Chùa chiền, nhà thờ của cộng đồng Việt cũng mở rộng đón tiếp đồng hương mỗi lần tết hay dịp lễ hội, không những thế mà họ lập những ca đoàn sinh hoạt vào cuối tuần. Dịch vụ nào cũng có, vậy Montreal có còn thiếu gì nữa đâu! Nơi đây chính là Sài Gòn thu nhỏ lại mà sạch sẽ, an ninh và tin tưởng nữa.

Những người Việt tỵ nạn đã thực sự “cắm dùi” ở đất nước Canada, tuy mùa đông băng giá như chiếc tủ đá, nhưng tình người thật sự rất nồng ấm, yêu thương và tương ái cho nhau. Có ai cho không ai điều gì, nhưng  chính phủ Canada lại mở cửa giang tay đón nhận người tỵ nạn khi con người ta sa cơ lỡ vận, cánh tay người giúp đỡ đưa ra đầu tiên mới làm người nhận mãi tri ân!

Người ta nói đất lành chim đậu, vợ chồng cô bạn chúng tôi từ khi qua Canada đã mở tiệm nail mặc dù tiếng nói ngôn ngữ chưa rành; dịch vụ này rất ăn khách, cứ là phụ nữ thì phải có bộ móng đẹp, mái tóc uốn chải, cặp lông mi dài. Mỗi lần tôi muốn mời cô đi đâu thật khó vì lúc nào cũng bận kể cả ngày thứ bẩy chủ nhật vì phải lo cửa tiệm, lo tiếp khách hàng và coi sóc nhân viên… Bù lại là hốt bạc không hết, còn giàu hơn cả nha sĩ hay bác sĩ nữa!

 

Một cửa tiệm không đủ, cô mở thêm vài cái nữa, bảo lãnh con cháu từ Việt Nam sang làm, dựng chồng gả vợ cho chúng và cấp cho mỗi cháu một cửa tiệm nail kinh doanh. Khi tôi đến thăm, cô khoe một dẫy nhà đều do vợ chồng cô làm chủ, mua cho các con cháu đã lập gia đình ở sát bên cạnh cô để chạy qua chạy lại dễ dàng.

Khi đã khá giả, vợ chồng cô đóng góp cho cộng đồng rất nhiều về hiện kim cũng như hiện vật để có thể mua được căn nhà chung, có chỗ cho lớp trẻ đến sinh hoạt, tạo điều kiện cho các cháu quen nhau từ lúc nhỏ, dẫn dắt học hỏi, vui chơi văn nghệ nói tiếng Việt hòng duy trì văn hóa; cũng là nơi cho các cụ già đến đánh cờ, tập dưỡng sinh.

Từ khi hai vợ chồng vượt biên đến nay, cô đã làm bà ngoại, nội rồi, mấy đời cháu nhưng nhìn vẫn tươi trẻ vì sau 50 năm tất cả đâu vào đấy như một guồng máy ăn khớp, nay cô có thì giờ đi du lịch, hưởng cuộc đời.

Người Việt siêng năng, chăm chỉ nên rất dễ thành công trên đất người. Nhiều người vì lớn tuổi muốn sống ở xứ ấm áp hơn, họ đi Mỹ chơi, trốn 6 tháng mùa đông rồi lại về, đất nước Canada thật tự do, nhân bản và bảo vệ quyền công dân nên không ai lo sợ.

Nói đến Canada, ai cũng phải biết và mang ơn thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, ông là một chính trị gia nổi bật, được thủ tướng Stephen Harper bổ nhiệm làm thượng nghị sĩ năm 2012 đại diện cho tỉnh bang Ontario trong thượng viện Canada. Ông từng là một nhà lãnh đạo cộng đồng tích cực trong việc bảo vệ quyền lợi của người tỵ nạn và thúc đẩy các hoạt động từ thiện và văn hóa của người Việt tại Canada. Ông cũng là luật sư và cố vấn về các vấn đề pháp lý và quốc tế, với nhiều kinh nghiệm làm việc trong các dự án quốc tế của chính phủ Canada.

Một trong những đóng góp đáng chú ý của ông là dự thảo- dự luật S219, gọi là luật hành trình đến tự do (journey to freedom Day Act) nhằm kỷ niệm 30 tháng tư hàng năm. Dự luật này nhằm tưởng niệm những người Việt tỵ nạn và vinh danh Canada đã mở cửa đón nhận những người tỵ nạn sau 1975.

Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải được xem là một biểu tượng của thành công và cống hiến cho người Việt ở Canada, không chỉ trong vai trò chính trị mà còn là một người bảo vệ các giá trị nhân quyền và tự do.

Những ngày Tết truyền thống, hai vợ chồng ông thường đi khắp các tiểu bang Canada để kêu gọi sự đoàn kết góp công sức của cộng đồng người Việt giữa các tiểu bang để chia sẻ những giá trị về nhân quyền và dân chủ; bản thân tôi đã gặp gỡ ông trong một lần gặp mặt ở hội chợ Tết Việt Nam, nói chuyện với ông về sự phát triển của ngành báo chí, văn nghệ của cộng đồng người Việt quốc gia vùng Montreal.

 

Sau bao nhiêu năm ở Montreal, đi học, đi làm, tôi cũng đã được mời giữ một chức vụ thủ quỹ của cộng đồng người Việt trong vòng 4 năm, tuy nói là thủ quỹ nhưng phải nói trong chăn mới biết chăn có rận, những việc không tên đeo bám tôi từ báo chí, văn nghệ, hội thảo, liên lạc với những đối tác v..v.. Có thể thời đó rất ít người làm công việc thiện nguyện không lương này nên một người phải gánh nhiều trọng trách. Còn bây giờ cộng đồng đã phát triển tốt, ai lo nhiệm vụ nấy, chỉ giúp nhau khi có những sự kiện quan trọng; ngoài ra còn có ban giám sát để mọi chi tiêu và quyết định đường hướng đều có ban này xem duyệt lại.

Vào thời tôi, ban lãnh đạo cộng đồng toàn những người lớn tuổi về hưu, sự sáng tạo không còn linh hoạt nữa, họ đặt để và giáo điều nhiều hơn thực hành; thời bây giờ giới trẻ năng động hơn, kiến thức rộng, ảnh hường của người ngoại quốc về cách suy nghĩ phóng khoáng nên cộng đồng ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Tiếp tục nói về sự thành công của cộng đồng người Việt ở Canada, một số người đã và đang tham gia vào các cấp địa phương và quốc gia như phó thị trưởng Nguyễn Đoan Trang của thành phố Cote st Luc, bộ trưởng y tế của British Columbia; người Việt ngày càng tham gia tích cực vào những hoạt động cộng đồng, từ thiện gây quỹ, giúp đỡ người cơ lỡ, vô gia cư, tổ chức những bữa cơm tình thương, những buổi sinh hoạt văn nghệ ngoài trời cho những người thiểu năng, các bác lớn tuổi, tham gia quyên tiền gây quỹ chống chiến tranh giữa Nga và Ukraine..

Điển hình là vụ xập lều ở khuôn viên tu viện Tây Thiên do thượng tọa Thích Pháp Hòa trụ trì gần Busby, Edmonton mới đầu tháng 8 năm 2024, cho dù không ai lên tiếng xin đóng góp cứu nạn mà cộng đồng người Việt ở khắp các tiểu bang khác trên đất nước Canada đều tự nguyện đóng góp qua việc chuyển ngân qua điện thư của chùa và gọi điện thoại hỏi thăm qua cộng đồng người Việt vùng Edmonton, cho thấy sự kết hợp, nối vòng tay lớn giúp đỡ nghĩa tình giữa những cộng đồng Việt trong cùng một nước.

Người Việt làm cho cộng đồng mình phát triển cũng chính là đóng góp vào xã hội Canada, điều này thì không thể kể xiết vì cha ông ta đã dậy “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, các sinh viên học sinh gốc Việt đã cố gắng học tập để đạt được thành tích cao, nhận giải thưởng và học bổng, làm mẫu cho những dân tộc khác noi theo, nhất là những ngành nghề nha y dược, hòng làm vẻ vang màu cờ, dân tộc Việt, cũng là một phần tri ân đất nước đã cưu mang bao thế hệ.

Ngoài ra một số nhà khoa học và giáo sư gốc Việt đã đóng góp cho các lĩnh vực nghiên cứu y học, kỹ thuật và công nghệ, ví dụ một số cá nhân đã được công nhận với những phát minh hoặc nghiên cứu tiên phong trong các lĩnh vực như công nghệ sinh học, trí tuệ nhân tạo và y tế.

Tôi nhẹ nhàng ngồi dưới gốc cây phong lá đỏ của mùa thu, bồi hồi nhớ lại kỷ niệm của gia đình mình; tôi muốn kể câu chuyện của chính gia đình để thấy sự giáo dục của cha mẹ từ khi con còn nhỏ ảnh hưởng thế nào đến suy nghĩ của con trẻ, cộng với lý tưởng cao đẹp đã hình thành trong đầu đứa trẻ từ khi nó có tư duy. Đây cũng nói lên sự đóng góp của một trong những cá nhân trong cộng đồng người Việt cho xứ sở Canada:

Năm 16 tuổi, bất ngờ con trai hỏi tôi:

-Mẹ ơi, hôm nọ có mấy người của quân đội Canada xuống trường, muốn triệu tập tuyển quân binh, trong đó có anh của bạn con mặc đồ lính bộ binh màu xanh rằn ri vào trường rất đẹp, trong quân đội có nhiều ngành nghề, con thích đi lính lắm!

 

Tôi hoảng hồn khi nghe con nói đến chuyện lính tráng, tôi bị ám ảnh vì hồi còn ở quê hương đã bị bao nhiêu cuộc chiến tranh tàn khốc, bố mẹ tôi đã phải di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi cuộc chiến Mậu Thân 1968 gia đình tôi đã phải tản cư, chưa hoàn hồn thì năm 1975 vượt biên tìm tự do, chưa đủ hãi hùng vì chiến tranh hay sao mà có con vào lính ở nước tạm dung này nữa chứ! Tôi vội vàng bác ngay:

-Không! không được đâu, con quên ngay việc vào lính Canada này đi nhé…

-Tại sao? Con rất muốn mà, đây là lý tưởng của con! Bạn con sẽ đi đó!

-Con phải học ra bác sĩ hay nha sĩ như đã hứa với ba mẹ, con không thể đi lính, nghe rõ chưa! Họ sẽ điều con đến Iran, Iraq hay Afghanistan thì sao? Đi đánh nhau hy sinh thân mình vì nước tạm dung sao?

-Mẹ! mẹ đã từng dậy con sống phải biết ơn đất nước nơi mình sanh ra, phải biết tri ân và trả ơn những người đã kiến thiết, xây dựng nên, tại sao bây giờ quê hương này cần những người như con, mẹ lại cấm không cho con đi?

-…Con có thể nào tập trung học thôi có được không? Đây không phải thật sự là quê hương dân tộc của mẹ…

-Mẹ sai rồi, mẹ đã bỏ người Cộng Sản của nước Việt Nam ra đi, Canada đã bao bọc mẹ từ mấy chục năm nay, con đã được sanh ra và lớn lên ở đây, đất nước này là quê hương chính của con, mẹ đang đi làm, đóng thuế cho đất nước này, có quyền dân chủ, được bao nhiêu lợi ích về y tế, xã hội … tại sao mẹ lại nói là nước tạm dung? Mẹ còn muốn bỏ để đi đến nơi đâu khác nữa hay sao? Con rất yêu nơi đây, thương quê hương này và con nhất định sẽ thực hiện ý định của mình!

Phúc nói rõ ràng rành mạch bằng tiếng Việt, tôi khô cứng cổ họng, không biết phải chống trả lại nó ra sao nữa, nhưng cũng ráng thuyết phục con trai bỏ ý định đi lính, tôi chỉ sợ cháu bị đưa đến những nước đang bị chiến tranh, để rồi bị ảnh hưởng đến đời sống và tinh thần sau này. Tôi càng nói thì hình như sự quyết định của nó càng rõ. Nó là một thằng bé có tinh thần trách nhiệm và thích sinh hoạt công đồng!

Sự lo lắng của tôi đã thành sự thật, khi con trai mang về nhà tờ đơn consent của phụ huynh cho phép con cái vào quân đội!  

Cầm tờ đơn, nước mắt chảy ướt mặt, tôi chỉ có mình con trai, ba nó vì công ăn việc làm rất thường xuyên vắng nhà, mà có hỏi đến thì thể nào ông cũng trả lời “con nó muốn thì để nó làm đi”. 

Tôi như người mẹ đơn thân, mọi quyết định, trách nhiệm đổ dồn vào đôi vai, tưởng tượng đến những trận đánh nhau tàn khốc ngoài mặt trận giữa hai bên tả hữu, súng đạn bay vèo vèo, con tôi sẽ là vật tế thân giữa hai lằn đạn!… Làm sao tôi chịu đựng nổi nếu con có làm sao!

Lòng thương con và sự lo lắng làm tôi không ngủ được cả tuần lễ, hai mắt quầng thâm, má hóp, tôi đi làm mặt mày ủ rũ, khách đến cũng không nhận ra người cố vấn đầu tư nhà bank của họ gặp phải chuyện gì mà thường ngày lịch thiệp, tươi cười tiếp đón với sự tự tin, nay thì nhìn như xác không hồn; khi nói chuyện về con cái gia đình với khách, nước mắt tôi đong đầy, lúc nào cũng chực trào ra như tâm sự đang uất nghẹn ngang cổ họng!


Ông khách hàng người bản xứ quen thân, trấn an tôi:

-Cô đừng lo, như cô biết đó, Canada là một nước rất yêu hòa bình, dân chủ, họ không thể nào đẩy dân hay quân đội của họ đi xâm lược một đất nước nào đâu, nhưng tham gia tích cực trong sứ mệnh gìn giữ hòa bình, hỗ trợ nhân đạo và liên minh quốc tế để bảo vệ an ninh toàn cầu. Việc gửi quân đội đi nước ngoài mà chúng ta thường nghe TV nói chỉ là giúp đỡ và bảo vệ dân thường, khắc phục hậu quả chiến tranh và thiên tai…

Tôi cũng có một cháu đi quân đội, họ dậy dỗ thằng bé thật nên người, nói năng điềm đạm, có tinh thần trách nhiệm, không còn là thằng bé hay khóc nhè hồi xưa nữa, biết giúp đỡ mọi người chung quanh, nó lớn hẳn lên, vững chắc và trưởng thành, tôi và mẹ nó rất vui và hài lòng vì thành quả hôm nay. Cô có cuộc sống riêng của mình, nó cũng thế, phải có lý tưởng, hoài bão của tuổi trẻ của nó chứ, hãy để nó thực hiện mong ước của nó thì mới có kinh nghiệm!

Ông khách giải thích cho tôi 10 điều hay, tôi ráng chống cự lại, chỉ muốn tiếp thu một phần nhỏ mà thôi, tôi không thể chấp nhận được khi chính tôi đã cực nhọc nuôi con khôn lớn, xúc cho nó từng thìa cháo, muỗng cơm, nay vừa trưởng thành lại gởi đi một nơi có chiến tranh mà phần chết nhiều hơn phần sống!

Ông lại thuyết phục cho tôi bớt lo:

-Cô đừng nghĩ là ai họ cũng gởi đi đất nước xa xôi đó nhé! Chỉ những người nào làm phận sự về bộ binh, hải quân chiến đấu v..v.. thì mới bị gởi đi, còn nếu là nghiệp vụ dân sự thì khó có thể gởi đi xa, chỉ phục vụ cho quân đội trong nước thôi, ví dụ bác sĩ, nha sĩ, quân đội đang thiếu thốn, họ không gởi đi đâu!…Cô cứ để cho nó đi, sau này không những cô mà cả cộng đồng Việt Nam sẽ rất hãnh diện về lòng yêu nước, sự đóng góp hữu ích của nó đấy!

***

Nhìn tờ đơn vô tri trên bàn, lòng tôi xoắn lại, đau nhói, có ai cùng cảm giác mới hiểu được! Chả lẽ ngày nào nó đi học về tôi cũng phải trốn trong phòng để đừng gặp mặt nó, để đừng bị nó hỏi:

-Mẹ đã ký chưa?

Tôi trốn nó đến bao giờ đây? Đã 10 ngày trôi qua, tôi đã tránh nói chuyện với con, tôi phải đối đầu với sự thật chứ! Phải làm sao đây!

Cuối cùng, tôi đã… thua. Vì thương con, và để trả ơn đất nước tôi đang sống, tôi đã … ký vào tờ giấy giao con cho hoàng gia Gia Nã Đại!

Từ đây thân thể nó không thuộc về người mẹ này nữa, mà là con của đất nước mà nó đã được sanh ra và lớn lên, tôi chỉ là người giúp họ nuôi con trai nên người mà thôi. Chính tôi đã dậy dỗ nó phải sống cho thành người có ích cho xã hội, phải biết đóng góp cho cộng đồng, phải biết tri ân tổ quốc, phục vụ và bảo vệ dân tộc. Bây giờ nó đang thực hiện điều đó, tại sao tôi đau lòng đến thế? Tại sao tôi lại ích kỷ chỉ muốn nắm giữ tương lai của nó trong cái suy nghĩ thiển cận, nhỏ hẹp ích kỷ của tôi chứ!

Sau nhiều ngày tâm sự cùng bạn bè, tâm lắng dịu, hiểu cho “lý tưởng” của con trai…

***

Ngày con trai ra trường nha, chưa kịp hãnh diện, chưa kịp sung sướng hạnh phúc đủ đầy, cũng là ngày chia ly của mẹ con tôi; đã đến giờ tôi trả nó cho tổ quốc Canada, nó khoác trên người bộ đồ lính rằn ri màu xanh lá cây, thấy nó lớn hẳn, rắn rỏi và trưởng thành, đầu đội nón beret, mắt đeo kiếng đen, giống như tấm hình của ba mà nó đã từng mê từ hồi nhỏ lúc 3 tuổi. Nó nheo mắt cười với tôi:

-Mẹ có thấy con giống ai không?

-Biết rồi, con giống người lính BA chứ gì!

Nó nhoẻn cười với tôi:

-Mẹ ở nhà take care nhé, con sẽ không phone thường xuyên về nhà vì sẽ bận làm việc lắm! Mẹ về đi!

Tôi tần ngần đứng chờ con trai tay xách nách mang bao nhiêu hành lý, vẫy tay chào tôi, vô hẳn bên trong check in, nước mắt tôi không giữ được nữa, rơi ướt đẫm nhòe nhoẹt, lòng rối bời vì sẽ xa cách con không biết bao lâu; lần đầu tiên xa nhà đi đến base đóng quân ở tận Northbay cách Montreal đến 7 tiếng lái xe, đi máy bay chừng 2 tiếng rưỡi, tôi lo cho con, không biết con sẽ sống ra sao…

Vâng đến bây giờ, tôi đã chấp nhận và cảm động vì con tôi biết nghĩ đến hai chữ “tri ân” tổ quốc

***

Những tháng năm cả nước bị nhốt trong nhà, chính phủ cấm không cho tụ họp quá 3 người vì bệnh dịch covid-19 tràn lan, tôi lo lắng vì con không được về nhà sợ lây bệnh cho tôi, đã thế TV và báo đài còn cho biết tình hình trong quân đội có cả chục tân binh chết vì bệnh dịch và chưa quen với đời sống khó khăn thiếu thốn của trại vào lúc ấy!

Phúc bị cử đi làm thêm dịch vụ chuyển nhà thương cho những người lớn tuổi, vì ở nhà già hiện tại đang bị nấm mốc, các bác lớn tuổi thiếu sự chăm sóc về vệ sinh cũng như không ai đem cơm đúng giờ, y tá, bác sĩ làm việc quá tải, bệnh, mệt, xin nghỉ việc khá đông, thiếu nhân viên…nên rất nhiều người già bị chết vừa bệnh covid-19 lẫn bị nghẹt thở vì hít nhầm nấm mốc trên tường.

Cả năm trời chưa gặp con, nay con được cử về Montreal để làm nhiệm vụ giúp đỡ nhà già vì thiếu nhân viên, tôi vội vàng hẹn con ra park gần nhà thương vào buổi chiều sau khi xong việc; tôi khệ nệ khiêng đến cho con năm tô bún bò Huế, món nó rất thích ăn từ lúc nhỏ, dặn con nhớ chia sẻ cho các bạn cùng phòng, đặt lên chiếc băng đá ngoài park giỏ đồ ăn, hai mẹ con đứng nhìn nhau cách xa cả chục thước, thấy dáng con trong bộ đồ nhà thương màu xanh dương, bên ngoài bọc bằng lớp nylon to dài như chiếc áo mưa, đầu, tay chân được phủ kín như người đi trên mặt trăng vậy, nó vẫy tay chào mẹ, nụ cười chắc đã dấu kín trong chiếc mask chỉ thấy được hai con mắt híp lại sau làn bọc nylon, tôi lại chảy nước mắt dài bên trong chiếc mask, nhớ thương con vô cùng, nó đang làm nhiệm vụ, thực hiện lý tưởng cao cả mà nó mong muốn đó!

Trong thời buổi nhiễu nhương ấy, tôi cứ phải nghe ngóng tin tức, hễ thấy con về Montreal làm nhiệm vụ là cho dù có việc quan trọng cách mấy, cũng phải bỏ hết để làm bún bò Huế, phở đem đến tiếp tế cho nó, tôi sợ rằng sẽ không còn dịp để được gặp con nữa, mạng sống thật mong manh, cuộc đời vô thường quá! Tin tức người chết như rạ vì bệnh, vì ho, thiếu oxigen. Hai mẹ con tôi gặp nhau, không thể ôm lấy nhau mà chỉ đứng cách xa năm thước nhìn nhau trong ánh mắt, cố cười… một nụ cười méo xệch!

Cộng đồng người Việt vẫn yên ắng, đình chỉ mọi hoạt động, nhưng mọi người vẫn bên tôi! Biết tôi có con làm nha sĩ trong quân y nhưng vì nhà thương ở Montreal bị thiếu người nên nó mới bị triệu về làm việc một cách bất đắc dĩ, các anh chị trong cộng đồng  mỗi người một tay, người thì đem thịt, kẻ đem rau, bánh phở, bún đến để trước cửa nhà cho tôi; lúc ấy hãy còn bị covid, chợ đóng cửa, họ giúp tôi trong lúc tối lửa tắt đèn, có đồ để làm tạm vài tô phở, vài tô bún bò Huế đem ra cho thằng bé và các bạn trong đoàn nó. Họ phone tôi:

-Nhà chị có ít thịt trong tủ đá, em cứ lấy dùng cho cháu nhé; chị Huệ cũng gởi em ít bún khô đó…

-Em cám ơn chị quá, các chị thật tốt… làm em cảm động!

-Không phải đâu cô nương, chính là chị trả công cho em vì sự tích cực giúp đỡ cộng đồng trong những màn văn nghệ, những bài báo không công từ xưa đến giờ của em đó.

-Làm việc cho cộng đồng có gì mà kể công hả chị?

-Nhưng chị là phó chủ tịch thì bổn phận là phải nhớ ơn người giúp đắc lực đó em!

Vâng, cộng đồng người Việt Monreal thời tôi là thế đó, gần gũi, thân ái và tương trợ nhau.

***

Tôi đã sống hết mình với xứ sở lá phong, nơi đã đón nhận người tỵ nạn, bắt đầu từ con số không, tôi cũng đã hết mình với gia đình, giáo dục con cái phải biết đóng góp, tri ân, trả ơn nghĩa đó; tôi đã sống 40 năm bên cộng đồng người Việt, xây dựng đóng góp từ khi còn thô sơ cho đến hôm nay vẫn…cứ chung tay góp sức vào mọi hoạt động như sự động viên mong muốn của những bậc tiền bối, điển hình là thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải.

Cộng đồng càng lớn mạnh thì tiếng nói của dân Việt ở hải ngoại càng có sức thuyết phục trong và ngoài nước. Điều mong muốn của con trai tôi là sẽ lấy thêm những khóa học cao hơn về ngành y, để đào sâu thêm sự hiểu biết, rút kinh nghiệm qua những nghiệp vụ để khi hết hạn trong quân y, sẽ cùng tiếp tay với những chuyên gia nha y dược của cộng đồng người Việt để giúp đỡ và mở rộng kiến thức trong cộng đồng Việt Nam.

Nếu thế hệ thứ ba thành công trong việc thành lập những doanh nghiệp, từ công nghiệp, thời trang đến ẩm thực tại Canada hay những nước khác trên thế giới, tức là họ đang góp phần phát triển kinh tế và tạo công ăn việc làm cho cộng đồng.

Trách nhiệm tôi đã hoàn tất! Tôi thầm cám ơn đất nước Canada, cám ơn con trai của thế hệ trẻ thứ ba đã rất kiên trì bền bỉ thuyết phục tôi trong mọi vấn đề, chính thế hệ này đang đóng góp tích cực vào sự phát triển của cộng đồng người Việt thông qua nhiều lãnh vực khác nhau. Họ không chỉ gìn giữ phát huy văn hóa Việt mà còn tạo ra những thay đổi tích cực về giáo dục, kinh tế, môi trường và nhân quyền. Nhờ sự kết hợp giữa bản sắc truyền thống và tư duy hiện đại, họ đang xây dựng một cộng đồng người Việt ngày càng vững mạnh và gắn kết trên toàn cầu.

Cuộc đời như mới… sáng hôm nay
Đôi chân chưa hề biết mỏi
Chân ơi! Mang ta tận cùng thế giới

Vẫy cờ hồng, say khúc hát thanh xuân (Em thời gian, ngừng tay-Lưu Trọng Lư)

 

Sỏi Ngọc 

Friday, February 28, 2025

World's Most Satisfying Food Factory | Factory Processing Modern Food Technology

Ly Hương, Sự Lựa Chọn Nghiệt Ngã - Nguyễn Thị Oanh


Cuối cùng cũng đến ngày em gái út cùng chồng và con sang Mỹ định cư. Thế là lại thêm một gia đình người thân nữa của tôi rời bỏ đất nước này.

43 tuổi, em đang có việc làm ổn định ở một doanh nghiệp nhà nước với mức thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Hai vợ chồng có biệt thự, xe hơi và chồng còn sở hữu một cơ ngơi làm ăn riêng, tuy nhỏ nhưng cũng đáng để cho nhiều người phải mơ ước. Vậy mà điều gì đã khiến các em bỏ hết mọi thứ và dắt díu ba đứa con nhỏ dại từ giã quê hương để bắt đầu làm lại cuộc sống nơi xứ người cách đây nửa vòng trái đất? Câu trả lời nghe vẫn quen thuộc như nhiều lần tôi đã từng nghe: “Vì tương lai con cái!”.


Vâng! Đó là lý do mà rất nhiều người Việt trong dòng chảy nhập cư nước ngoài những năm gần đây thường nêu lên để giải thích cho việc ra đi của mình. Thật chua chát khi hơn 40 năm sau ngày 30-4-1975, ký ức “thuyền nhân” lại trở về dưới một dạng thức khác. Lần này, các “thuyền nhân” ra đi không phải trong tâm thế trốn chạy hoảng loạn, vội vã mà là được cân nhắc, chuẩn bị cẩn thận. Không phải trên những chiếc thuyền lênh đênh đầy bất trắc mà là trên những chuyến bay tiện nghi, an toàn. Không phải lén lút, vô định mà là công khai và được chuẩn bị sẵn mọi thứ cho đến khi cầm visa trong tay mới lên đường. Các công ty tư vấn nhập cư dạo này nhan nhản khắp nơi với những chương trình mời gọi đi định cư châu Âu, Mỹ, Canada, Úc…


Giờ gặp nhau, người ta hỏi thăm đã có PR (permanent resident) của nước nọ nước kia chưa, như một điều bình thường! Người có tài tìm đường đi theo dạng skill worker hoặc doanh nhân khởi nghiệp. Người có tiền thì bỏ tiền ra mua quốc tịch hoặc “thẻ xanh” cho nhanh. Người ít cả tiền và tài thì hy vọng kiếm được một suất đi lao động nước ngoài rồi tìm đường ở lại bằng đI ủ cách. Lớp trẻ đi du học hầu hết cũng không muốn trở về. Năm 2014, báo chí thông tin có 12/13 quán quân của cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” không trở về nước sau khi kết thúc thời gian du học ở Úc với học bổng toàn phần cho người chiến thắng chung cuộc. Con số đó đến nay chắc đã tăng thêm sau bốn năm.


Tháng 7-2017, Hiệp hội Quốc gia chuyên viên địa ốc Hoa Kỳ công bố báo cáo hằng năm cho thấy Việt Nam đứng trong top 10 nước hàng đầu mua nhà tại Mỹ. Trả lời BBC, tổ chức này cho biết chỉ trong thời gian từ tháng 4-2016 đến tháng 3-2017, công dân Việt Nam đã mua bất động sản tại Mỹ trị giá lên tới 3,06 tỷ USD. Đó là mới tính số tiền chuyển đi để mua nhà tại Mỹ chứ chưa tính ở các nước khác và tất nhiên, đó cũng chỉ là phần nổi của tảng băng! Đất nước như một bao gạo bị thủng để trí lực, tài lực cứ chảy dần ra nước ngoài cho đến khi rỗng ruột. Quê hương chôn rau cắt rốn ở đây mà dường như chỉ là chốn dừng chân tạm bợ với rất nhiều người Việt bây giờ…


Làm sao có thể trách em tôi cũng như hàng triệu người dân khác đã và đang tính bỏ nước ra đi? Bởi cái lý do “vì tương lai con cái” nghe nhẹ bâng vậy mà trĩu nặng quá chừng! Sự lo toan và hy sinh vô bờ cho con cái vốn là nét văn hoá đặc trưng của người Việt. Những bậc cha mẹ thuộc nhiều thế hệ đã trải qua các cuộc chiến tranh trên đất nước nhỏ bé này, càng khổ cực nhiều ở đời mình lại càng thấm thía sâu sắc ước mơ về một cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho đời con cháu. Nhưng nỗi lo bây giờ không còn là chuyện cơm ăn áo mặc hàng ngày cho phần “con”, như trong thời kỳ phải thắt lưng buộc bụng vì chiến tranh và sự mông muội. Nỗi lo bây giờ là về chất lượng cuộc sống cho nhu cầu của phần “người”. Có thể nào sống an yên khi môi trường bị phá hoại tàn khốc, tài nguyên đất nước bị khai thác tới cạn kiệt, thực phẩm bẩn tràn lan khắp nơi và tham nhũng thì như ổ dịch bệnh hoành hành từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài? Có thể nào sống hạnh phúc khi nền giáo dục và y tế ngày càng xuống cấp, các phúc lợi xã hội không chỉ kém chất lượng mà còn tiếp tục giảm sút, các giá trị văn hoá – đạo đức bị tha hoá và đảo lộn?…


Bây giờ, bước ra đường là thấy lo: Lo nạn cướp giật, móc túi; lo tai nạn giao thông; lo ăn uống bị ngộ độc thực phẩm; lo hít khói bụi bị ung thư; lo bọn trẻ bị dụ dỗ sa vào ma túy hoặc bị xâm hại, bắt cóc… Cứ thế mà ngút ngàn triền miên lo. Thà chỉ phải lo cơm áo như ngày xưa còn dễ hơn bội phần! Xã hội càng bất ổn, lòng người càng bất an. Làm sao có thể yên tâm để con cái lớn lên trong một môi trường sống như vậy? Chưa kể, những lời đồn đoán về một tương lai xám xịt của đất nước gắn với những thỏa thuận của Việt Nam và Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô năm 1990 cũng là một trong những nguyên nhân gây hoang mang khiến cho nhiều người phải tính đường tháo chạy trước. 28 năm qua, Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam vẫn giữ bí mật, nhất quyết không công khai những nội dung đã ký kết với Đảng cộng sản và Nhà nước Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô. Vì thế, những đồn đãi càng ngày càng lan rộng, bất chấp mọi nỗ lực trấn an dân chúng của chính quyền. Và dù đã bước sang thế kỷ 21, thế nhưng nhà nước Việt Nam vẫn chủ trương quản lý, định hướng về tư tưởng và bưng bít thông tin không khác gì ở trong thế kỷ trước.

Hôm biết tin Quốc hội đã thông qua Luật An ninh mạng, một người quen của tôi là tiến sĩ trong lĩnh vực tài chính từng hăm hở từ Mỹ trở về nước cách đây 10 năm ngậm ngùi chia sẻ: “Em đã hoàn tất thủ tục cho cả gia đình trở lại Mỹ cách đây mấy tháng, nhưng vẫn còn cố nấn ná… Giờ thì phải ra đi thôi chị ạ, không thể để bọn trẻ lớn lên trong bầu không khí ngày càng ngột ngạt thế này…”. Bao nhiêu người trẻ có tri thức và nặng tình với quê hương đã “vội vã trở về, vội vã ra đi” như thế?

***

Hồi đi thăm Israel, tôi thường đứng lặng thật lâu trước hình ảnh những con tàu hồi hương hiện diện khắp mọi nơi, như một niềm kiêu hãnh trong lịch sử lập quốc của đất nước này. Đó là những chuyến tàu từ châu Âu, châu Mỹ… đưa hàng triệu người Do Thái ở khắp nơi trên thế giới trở về xây dựng quê hương sau khi Israel chính thức được thành lập vào năm 1948. Những gương mặt người Do Thái hồi hương khi ấy còn vương nét nhọc nhằn sau Thế chiến, nhưng vẫn bừng sáng niềm hy vọng vào tương lai và ý chí quyết tâm kiến thiết quốc gia. 70 năm sau khi lập quốc, ngày nay Israel đã trở thành một trong số các quốc gia phát triển hàng đầu và là nền kinh tế lớn thứ 34 thế giới (tính theo GDP danh nghĩa năm 2016). Những chuyến tàu hồi hương ngày đó đã mang về cho quốc gia này vốn liếng quý nhất là những con người tinh hoa để xây dựng thành công một đất nước đã từng không có tên trên bản đồ thế giới.


Còn chúng ta? Sau 73 năm thành lập và thống nhất đất nước (dài hơn thời gian lập quốc của Israel), những chuyến tàu (cả tàu thuỷ và tàu bay) sao lại chỉ mang dân ta ra đi mà không có trở về? Lịch sử dân tộc Việt Nam dường như gắn liền với các cuộc di dân, nhưng chua xót hơn là cho tới tận bây giờ, những cuộc di dân ra nước ngoài vẫn chưa biết bao giờ mới dừng lại? Bao câu hỏi cứ quay quắt trong tôi khi nghĩ đến em gái. Ngoài kia, trời Sài Gòn vẫn vần vũ mưa. Tiếng hát Thái Thanh vọng từ nhà ai đó nghe nức nở: “Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi…”.

Và trong tôi, không hiểu sao cứ thấp thoáng khôn nguôi hình ảnh những con tàu hồi hương về Israel cùng những con tàu ly hương rời Việt Nam


Nguyễn Thị Oanh

Share Lại Hoài Niệm T.TT

Tình Thơ - Nguyễn Duy Phước

Thursday, February 27, 2025

Cúng Bái Và Cầu Xin - VuongVu

(Hình minh họa)


Mỗi dân tộc, mỗi tôn giáo có cách thờ cúng khác nhau. Nếu bạn ở một bộ lạc nào đó không liên lạc với loài người thì hoặc bạn phải thờ cúng nhiều thần thánh khác nhau. Ngay cả các thành viên trong loại băng đảng vô thần thì phải sùng bái chính ông trùm hay lãnh tụ của họ. Tôi là người Mỹ gốc Việt nên tôi cúng ông bà.

Ngày xưa, chúng tôi cúng ông Táo, cúng Phật và ông bà đêm 30, cúng tiễn đưa ông bà mùng ba Tết, vợ tôi nấu bánh chưng, thịt heo kho, đồ xào, canh, v...v..., nhưng năm nay, già yếu rồi, chúng tôi chỉ cúng  chay. Cốt sao thắp được vài nén nhang mời ông bà, cha mẹ, bà chị, thằng em về chung vui là được.

Như đã nói ở trên, chúng tôi là dân thường, mà cũng chẳng phải là ngọn đuốc soi đường cho bất cứ ai về bất cứ vấn đề gì, nên hễ cúng, hễ bái là chúng tôi cầu xin.   

Dù không lắng nghe xem bà vợ cầu xin  gì, nhưng tôi chắc lời cầu xin của hai vợ chồng sẽ rất khác biệt, thí dụ như tôi chỉ cầu có đủ ăn, đủ mặc, nhưng chắc vợ tôi sẽ xin thêm chút đỉnh để đi shopping, thêm chút nữa để mua được cái nhà mới hơn, không bị hư nhiều như cái nhà xây hồi thế chiến thứ hai này.  Đàn bà mà, giống như vợ tôi thường nói, “...đằng nào cũng mang tiếng xin, tại sao không xin cho nó đáng...”  Đaị khái là nếu anh mở miệng nói “...cầu xin ông bà, trời phật phù hộ cho con trúng số 1 triệu...” thì mình giữ nguyên tất cả chỉ đổi số 1 thành 10 thôi, có gì khó đâu.  

Chuyện các cụ hay trời phật linh hiển tôi qủa thật không biết ra sao.  Lấy thí dụ, tuần nào tôi cũng mua sổ xố 2 lần, trật nhiều hơn trúng. Theo khoa học thì chẳng có gì sai, nhưng bạn sẽ nói sao khi có người  vừa mới cúng kiếng hay mơ thấy người này người nọ thì trúng số?  Thật ra,  cũng không hẳn như thế, vì có thể không phải ông bà cha mẹ mà chúng ta cầu xin muốn cho là cho và cho bao nhiêu cũng được.  Để tôi kể cho bạn nghe một chuyện.

Một hôm tôi nằm mơ thấy gặp tất cả ông bà cha mẹ chị em đã khuất, tôi hỏi họ một câu,

“Lâu nay ông bà và bố mẹ có mạnh khoẻ, an vui không?”  

Ông tôi cười trả lời,

“Cũng được cháu ạ, mọi chuyện vẫn như thường.”  

Bố tôi thì nói,

"Nhờ trời mọi người ở đây không đau ốm nên đi làm thêm chút đỉnh cũng không thấy mệt nhọc.”  

Tôi hơi ngớ người tỏ vẻ không hiểu, thì bà tôi giải thích,

“Ồ cũng chẳng có gì, ông bà và bố mẹ cháu tình nguyện đi làm thêm giúp đỡ người ta một chút thôi.”  

Tôi vẩn chưa hiểu hỏi lại

“Cháu vẫn chưa hiểu hết, những người trên đây đã mất không lẽ còn thiếu thốn mà phải giúp đỡ?”  

Mẹ tôi nói,

“Không con à, ông bà bố mẹ đi giúp cho font-family: helvetica; font-size: x-large;">Nghe thế tôi hơi tị nạnh lên giọng hờn trách,

“Trời ơi, tụi con trên đó cũng đâu có dư giả gì, mà mỗi lần cúng kiến đều cầu xin ông bà bố mẹ, chị, và em giúp đỡ mà chẳng thấy cái gì, trong khi đó ông bà bố mẹ và chị em mình thì rảnh rỗi lo cho người dưng.”  


Thằng em tôi nãy giờ vác bộ mặt chù ụ mà tôi chẳng biết vì sao, dấm dẳng nói,

“Sao ông bà bố mẹ không nói thẳng cho ảnh nghe, ảnh lớn rồi thì cũng phải hiểu chớ.  Nếu ông bà bố mẹ còn cưng chiều ảnh không muốn nói thì để con nói.”  

Tôi còn đang ngớ người không hiểu chuyện gì đã xảy ra, thì nó đã xoay sang tôi, cao giọng,

“Anh có nhớ ngày xưa anh súyt bị xe lửa tông chết không, ở cái đường rày gần chợ Vườn Chuối đó?”

Tôi hơi đỏ mặt gật đầu.  

Đó là chuyện xảy ra từ tôi mới 16, 17 tuổi.  Vào một buổi chiều, tôi đang chơi dỡn trên đoạn đường rầy xe lửa đi qua khu xóm, hai bên là nhà, có nhiều người lớn con nít đang chơi trước sân.  Tôi đang biểu diễn tài đi trên tà vẹt  thì nghe tiếng còi tầu. Biết mình đang được theo dõi,  tôi liền bước  khỏi đường ray, nhưng cố ý chỉ cách chừng một mét, nghĩa là vừa đủ an toàn cho tôi nhưng cũng làm cho những người chung quanh thấy tôi gan dạ cỡ nào. Bên tai tôi lúc ấy, tiếng còi tàu hú liên tục,  cùng với tiếng la ó của mọi người át cả tiếng rầm rập của đoàn tầu hỏa. Thầm hãnh diện vì sự cam đảm của mình làm mọi người chú ý, tôi gỉa bộ không biết cứ cúi mặt lầm lũi bước đi. Ngay lúc ấy, thình lình có tiếng hét bên tai và tiếng gió sát sạt đẩy mình dạt sang một bên.  Nhìn lên, thấy con tàu ào qua sát bên mình.  Nếu không kịp thời dạt ra ngoài trong vài giây cuối thì chắc tôi đã lãnh trọn cú đá của anh chàng ngồi trên bậc thang của cái đầu tầu hỏa.

Chuyện kể lại dài dòng, nhưng khi chú em hỏi và tôi gật đầu công nhận thì chỉ là  chớp mắt. Chú em tôi đưa tay chỉ rồi hỏi,

“Anh có thấy cái tòa nhà đó không?”  

Trước khi chú ta chỉ thì đó là khoảng không, nhưng nhìn  theo ngón tay, tôi thấy một tòa building rất lớn có nhiều cột bự đã hiện lên phía trước. Ngay trên nóc nhà có hàng chữ thếp vàng lóng lánh chói mắt, “NGÂN HÀNG PHƯỚC ĐỨC”.  

“À, cái chú này ỷ mình chết trước nên định lòe thằng anh chứ gì. Cứ đợi đó, mai mốt anh cũng chết xuống đây xem ai hơn ai; dù có là ma mới tao cũng là anh mày!”  Tôi nghĩ thầm.

Có vẻ chú em đoán được tôi nghĩ gì, chú ta dịu giọng giải thích,

“Ở đây những người thường chỉ thấy được những cái mà người khuất mặt muốn họ nhìn thấy. Chẳng phải em tài giỏi gì, mai mốt anh lên rồi anh muốn làm gì anh làm... Thôi khoan nói những chuyện đó, anh thử nhìn rồi đoán xem cái ngân hàng kia dính líu gì tới anh?”

Nhìn cái bảng hiệu, tôi cũng đoán được đại khái đây là cái ngân hàng mà ông bà tổ tiên tôi hay mọi người bỏ phước đức mình vào đây, nhưng cách nó vận hành ra sao thì tôi chịu.  Chú em nhìn thấy câu hỏi trong mắt tôi nên nóng nảy gỉai thích luôn,

“Nhìn cái tên ai cũng biết ngân hàng đó chứa cái gì, mình có bao nhiêu phước thì bỏ vào đó, nhưng khi nào thì lấy ra và có điều kiện gì không thì chỉ có khi nào anh ở trên này anh mới biết.  Để em giải thích cho anh nghe....”  

Nó liếc mắt nhìn ông bà, bố mẹ tôi nhưng làm ngơ không thấy những cái lắc đầu nhè nhẹ như mây khói, nói tiếp,

“Cái buổi anh suýt bị xe lửa cán chết đó, là nhờ ông đã lấy hết số phước đức của các cụ để lại cho gia đình mình để đẩy anh ra xa vài bước khỏi cái đường rầy đó...”  

Nó nhìn vào ánh mắt nghi hoặc của tôi rồi nói chắc như đinh đóng cột,

“...đúng vậy, anh tưởng là anh đã nghĩ phải bước ra vài bước cho an toàn, nhưng những ý nghĩ đó đã được ông dùng tiền phước đức mua những hạt nhân tốt gieo vào đầu anh, rất may cái căn bản anh chưa mất hết, nên anh tiếp nhận được những hạt nhân đó thoát chết để tiếp tục phá hết những đồng phước đức tiết kiệm mà ông bà, bố mẹ đã gởi vào đây để giúp những con cháu khác.”

Nó làm tôi hết sức lúng túng và mắc cỡ, cũng may chỉ có tôi và những người khuất mặt nếu không tôi không biết sẽ để mặt mũi mình vào đâu.  Để chữa thẹn tôi nói liều,

“Nếu đúng như vậy thì phước đức ông bà cha mẹ cũng là để cho con cái chứ để làm gì?”  

Nó lắc đầu như chịu thua thái độ ngang bướng của tôi nhưng rồi như thương hại cố gắng gỉai thích thêm lần nữa,

“Đương nhiên là phước đức là để dành cho con cháu và đứa nào có phúc phận thì đứa đó được hưởng nhiều hơn, và cái Ngân Hàng Phước Đức đó có luật cấm mang tiền phúc đức xài cho chính mình, chỉ được xài cho con cháu nào có điều kiện.”  

Tôi bắt được câu này của nó liền nói,

“Đấy, chính chú nói là tiền phúc đức chỉ được xài cho con cháu và những đứa có điều kiện, có thể anh có nhiều điều kiện hơn các anh chị em khác nên ông bà bố mẹ giúp anh đấy thôi.”  


Thằng em laị lắc đầu chán nản,

“Không hẳn thế đâu, nó có nhiều khuất khúc lắm, trên này dù tốt đẹp hơn dưới đó nhưng vẫn có vài điều....”  

nó kín đáo liếc quanh rồi tiếp,

“Ngân Hàng còn nhiều điều lệ phức tạp lắm, không thể một lúc mà nói hết được, nhưng cái chính em muốn nói là dù luật lệ khắt khe thế nào đi nữa cũng không qua được lòng thương con thương cháu của ông bà cha mẹ.   Có nhiều trường hợp họ biết đấy nhưng làm ngơ chỉ khi nào qúa lắm hay có ai thưa kiện thì mới can thiệp.  Tóm lại ông bà bố mẹ đã nuông chiều anh qúa mức xài hết tiền phước đức trong ngân hàng để giúp đỡ anh.  Thế anh có nhớ lúc chạy từ Hội An về Sài Gòn mà trong túi không có lấy một xu không...”  

Tôi lặng lẽ gật đầu, nó tiếp tục,

“...Trong lúc bao nhiêu người chức tước lớn hơn anh, tiền bạc thiêu anh cũng không hết, hay dũng mãnh nhanh nhẹn hơn anh...v...v... mà vẫn phải bỏ mạng không thoát khỏi Hội An, Đà Nẵng chứ đừng nói vào tận Sài Gòn an toàn không rụng một sợi lông như anh...”  

Trí nhớ tôi quay nhanh lại những hình ảnh chết chóc và dù có phách lối ngu ngốc cách mấy cũng thầm hiểu mình đã qúa may mắn trong kỳ chạy trốn cộng sản năm 75 đó, lúc đó tôi không hiểu rõ tại sao, nhưng bây giờ mọi chuyện đang dần rõ ràng.  Thằng em tiếp,

“...Anh có biết taị sao anh không có đồn xu dính túi mà không những anh chạy về đến Sài Gòn an toàn mà còn được 2 người lính theo sát, hầu hạ anh từ Đà Nẵng vào tận Sài Gòn không?”  


Nó gằn giọng trong khi nói câu này chứng tỏ nó rất bực mình.  Qủa thực tôi thắc mắc nhiều hơn là bực mình vì thái độ của nó.  Nếu đúng như nó đã giải thích về cách dùng tiền phước đức, và dù ông bà tôi lúc đó có nhiều tiền thì chỉ dùng tiền đó mà cứu tôi được rồi tại sao lại cho tôi thêm nhiều tiện nghi trong khi những người khác với nhiều điều kiện hơn chỉ mong chạy trốn khỏi miền Trung về Sài Gòn mà không được.  Những hình ảnh xa xưa đó bỗng nhiên hiện về như tôi đang coi phim HD.

Buổi sáng  hôm đó tôi thấy một trung tá lái chiếc xe jeep chở gia đình ra bờ biển Tiên Sa để chỉ ngồi đó nhìn vô vọng vào hai chiếc tàu HQ đậu mãi ngoài xa chờ mong người tỵ nạn kiếm được cách leo lên. Người ta nói hai chiếc tàu HQ đó phải đậu xa bờ vì VC đã pháo kích trúng hay gần trúng 1 trong 2 chiếc sáng nay.  Ngày hôm đó tôi bị đánh thức 2 lần, một lần vào nửa đêm, thằng Th. đánh thức tôi dậy để ra xem lính sư đoàn 3 đang di tản hỗn loạn.  Cả một đoàn xe GMC và xe Jeep chẳng biết bao nhiêu chiếc, chở bao nhiêu lính, nhưng nghe từ những lời bàn tán hoang mang từ họ thì tôi được biết từ tướng đến lính bỏ chạy tới đây, bãi biển Tiên Sa, chờ tàu HQ chở về tái bố trí, nhưng tàu chưa tới nên họ ồn ào bàn tán.  Ba má thằng Th. mua cái nhà này ngay trên con đường cát nối đường chính với bờ biển.  Không biểt thằng Th. đánh hơi được điều gì hay không hay vì những bí mật ngoài sự hiểu biết của tôi mà nó rủ tôi tối đó chạy 1 vòng quanh Đà Nẵng xem thành phố trước viễn cảnh bị VC chiếm.  

Nó chở tôi trên chiếc xe máy của nó, chúng tôi chạy trên những đường phố vắng lặng với những ngôi nhà, hàng quán đóng cửa tắt đèn im ỉm dù mới khoảng 1, 2 tiếng sau bữa tối.  Sau đó chúng tôi theo sau một chiếc xe bọc sắt (hình như là xe M113) của chính phủ với một người lính ngồi trên nắp mở gọi loa kêu gọi mọi người dân đừng ra ngoài, và những người lính trở về đơn vị trình diện.  Có thể vì thành phố vắng lạnh thanh bình, hay vì cái quan trọng là kêu gọi những người lính đào ngũ trở về đơn vị, hay họ nhận ra chúng tôi là lính nên họ không quan tâm và để chúng tôi theo sau một quãng đường dài. Khoảng 10 phút sau, chúng tôi thấy một đám lính áo hoa chừng 5, 7 người ngồi ăn nhậu cùng mấy cô gái quanh một cái bàn ở đầu một cái hẻm nhỏ ở phía trái chúng tôi.  Họ ăn nói to lớn cười đùa bên cạnh những ngôi nhà im ắng không đèn lửa.  Chiếc xe thiết giáp ngưng lại cách họ chừng vài chục thước.  Trước khi người lính ngồi trên gọi loa kêu gọi họ, anh ta nhắc chừng chúng tôi, “tuị nó có súng đó, mấy anh coi chừng.”   Lúc đó chúng tôi tò mò đậu sau, nhưng hoàn toàn lộ diện trước toán lính đào ngũ đó.  


Đáp lời kêu goị của anh lính thiết giáp là loạt đạn nhắm về phía anh ta.  Người lính mau chóng chui xuống, và từ chiếc xe một loạt đạn lớn hơn bắn lại.  Bọn lính vừa chạy vào ngõ hẻm vừa bắn ngược trở lại.  Chiếc xe không bắn lại nhưng cũng không đuổi theo, và người lính cầm loa lại trèo lên tiếp tục công việc.  Thằng Th. chở tôi quay ngược lại, nhưng thay vì về trung tâm hành chánh quân y nơi chúng tôi đang ở, nó rủ tôi xuống ngủ ở nhà nó ngoài Tiên Sa.  

Lúc này ở trung tâm hành chánh Quân Y Đà Nẵng có đông lính quân y chạy từ Quảng Trị, Hội An và những nơi khác nên cũng rất lộn xộn, ồn ào và không ai để ý đến chúng tôi, và tôi cũng tò mò với căn nhà mà thằng Th. nói chỉ dành riêng cho nó.  

Chúng tôi tới đó khá trễ, căn nhà cũng khá rộng cho một mình nó. Tôi không nhớ là nhà nó có đèn điện hay không, nhưng tôi ham ngủ nên chỉ mau chóng phụ nó mắc mùng trên cái giường traỉ chiếu cỡ queen size bên Mỹ rồi nhanh chóng đánh một giấc.  

Khoảng chừng 2, 3 giờ sáng thằng Th. đánh thức tôi dậy như đã nói ở trên.  Tôi chiều ý nó mà đi ra vì nó nhất định không cho tôi ngủ tiếp.

Khoảng 6 giờ sáng hôm sau, tôi lại bị đánh thức, tiếng cha trung úy Đ. chưỉ thề than phiền là tôi đang ngủ trên những biến động đất nước, làm như nếu tôi không ngủ thì tôi có thể ngăn cản nó không xảy ra.  Cả đám chừng 4 người lùa tôi rửa mặt thật nhanh rồi đẩy tôi ra cửa.  Tôi tỉnh ngủ rất nhanh khi thấy không biết bao nhiêu là người xuôi ngược ồn ào trong con hẻm lớn trước cổng nhà thằng Th., cái hẻm mà tối qua chúng tôi tới vắng lặng như bãi tha ma.  


Đủ cả mọi loại người, mọi loại lính tráng, mọi loại súng ống, đi qua đi lại như không biết mình làm gì.  Không một ai có được bộ mặt an bình, người lớn thì đăm chiêu lo lắng, con nít thì sợ hãi, có đứa khóc lóc.  Trung úy Đ. dắt tôi và Th. lên chiếc xe Jeep đậu trước cổng, trên xe có sẵn 3 người.  Chỉ có 2 người ngồi phía sau là tôi không biết, dù không nhìn kỹ tôi thấy dáng vẻ họ hơi lạ, lúc leo lên xe mới biết họ bị trói ngoặt tay phía sau.  Xe chạy ra phía bờ biển cách nhà thằng Th. chừng vài trăm thước, trung úy Đ. giải thích 2 người bị trói là đề lô VC.  Khi trung úy Đ. cùng mấy người bạn lái ra thì thấy họ đang đứng trước cổng trung tâm quân y dùng bộ đàm để điều khiển VC pháo kích, thấy thế mọi người mới bắt họ trói lại, nhưng vì không thể tìm được quân cảnh hay cảnh sát để bàn giao, họ chở luôn 2 tên VC này tới đây.  

Dù chỉ cách vài trăm thước nhưng cũng phải mất một lúc chúng tôi mới lái tới bờ biển được, và bờ biển cũng đầy người như trong cái hẻm, ở đây cũng đầy những khuôn mặt lo âu và tuyệt vọng, đi qua lại.  Chúng tôi dò hỏi rồi nhìn theo hướng chỉ thấy 2 chiếc HQ đậu cách chừng 1km ngoài biển.  Trên đường đi tôi thấy 1 xe Jeep khác với tài xế gục đầu trên vô lăng, ông ta đeo lon trung tá, hình như có gia đình trên xe, nhưng tôi không để ý, chiếc xe đậu song song với bờ biển với nước thủy triều đang lên ngập phân nửa vỏ xe.  Tôi ngoái đầu nhìn lại thấy ông ta vẫn gục đầu trên tay lái không biết thủy triều đang lên, không biết chuyến xe ấy ra sao. Còn tôi thì lên tầu rồi thóat đi an toàn.


Hồi tưởng tới đây tôi cắt phim đột ngột để quay lại hỏi thêm chú em vì có cảm giác hơi lạ.  Đúng như tôi dự đoán, không còn ai bên cạnh tôi nữa, tôi tỉnh giấc trên chiếc giường quen thuộc.  Kế bên là bà vợ đang ngủ ngáy ngon lành. Hình như hai hàng lông mày vẫn cau tít lại; Có thể bà cũng đang gặp nhiều khó khăn mà không biết là do lỡ lấy nhằm ông chồng xài phước đức không tiết kiệm.

Từ đó tới nay tôi không mơ thấy ai nữa để hỏi cho kỹ càng, nhưng mỗi lúc tôi mỗi tin thêm. Tôi dự định gom một chút phước đức rồi đợi ông bà bố mẹ chị và thằng em khó chịu bỏ thêm vào cái ngân hàng đó rồi mới cầu xin tiếp; hy vọng lúc đó cái qũy tiết kiệm của ông bà được khá hơn.  

Còn bây giờ trong lúc chờ đợi, vợ chồng tôi vẫn cúng tiếp.  Ở VN hay ở Mỹ, lúc nào ông bà bố mẹ anh chị em lại không muốn quây quần bên nhau, nhất là vào những dịp kỵ giỗ hay lễ tết.