Đã
từ lâu tôi không còn thích xem phim hành động hay ma quái nữa vì tôi không
thích những hình ảnh chém giết lẫn nhau một cách rùng rợn, tàn bạo. Thú thật,
khi lỡ thấy những cảnh giết bò, giết heo, giết rắn để ăn nhậu, tôi thường nhắm
mắt lại không xem và hỏi chừng ông xã đã hết chưa rồi mới dám xem tiếp tục
khi cảnh giết hại đó chấm dứt.
Không
phải vì lòng “chợt từ bi bất ngờ” như lời ca của một bài hát mà tôi đã nghe mà
có lẻ vì càng lớn tuổi, con người hình như sống về tâm linh nhiều hơn thuở thiếu
thời. Tôi là thế đó.
Người viết cũng xin tạ ơn các đấng giáo chủ đã lập ra các tôn giáo dạy con người
nên làm lành lánh dữ để cho cõi trần gian này bớt đi những nghiệp tội, nhữg đau
khổ do chính con người tạo ra. Con người nếu có đời sống tâm linh vững chắc
sẽ biết sợ nhân quả, tội phước và từ đấy sẽ bớt đi những việc làm tội lỗi, tham
lam, sân hận, si mê, sát sanh hại mạng v..v…. Đạo nào cũng tốt cả vì Chúa
hay Phật đều dạy con người nên làm lành lánh dữ, sống từ bi hỷ xả, nhân ái,
yêu thương tất cả mọi người, sống thiểu dục tri túc, sống cư trần lạc đạo.
Người viết thiển nghĩ chỉ có người làm hư Đạo chứ Đạo không làm hư người nếu
tín đồ tri hành đúng lời dạy của các đấng Cha Lành.
Phim
ảnh đôi khi cũng đưa lên những bài học rất hay về cuộc đời, về quan niệm sống
như thế nào cho vui cho khỏe, cho hợp với thiên lý, hợp với nhân đạo.
Theo
tôi, tác giả viết dựng một bộ phim nào cũng muốn gửi gắm một tâm sự hay đưa lên
một bài học nào đó để chúng ta cùng suy ngẫm. Hình ảnh đẹp trong phim, nội
dung hay của cuốn phim sẽ gây cho ta một ấn tượng, một cảm nghĩ khó quên và ít
nhiều gì cũng có ảnh hưởng đến quan điểm sống của chúng ta.
Người
viết nhớ trước đây có xem phim “The Scent of
Woman” được dịch là “Tình Yêu Dối Trá” đã chiếu lâu rồi .
Chuyện phim kể về chuyện cô thư ký tên Lý Yên Trà nhan sắc trung bình, tiện tặn trong việc chi tiêu hằng ngày, làm việc giỏi trong một hãng du lịch có một chàng giám đốc trẻ tuổi đẹp trai tên Lưu Chính Quốc. Cô thường bị người trưởng phòng bắt nạt và chịu nhiều áp lực, phiền muộn từ công việc làm, từ những người cộng sự và cấp trên của cô.
Một hôm đi khám sức khỏe nơi một bệnh viện có người bạn làm bác sĩ ở đó và cũng là bạn học thuở thiếu thời, cô được báo cho biết một tin kinh khủng là cô bị bệnh ung thư và chỉ còn sống 6 tháng nữa mà thôi.
Ban đầu cô không muốn được chữa và không còn sợ gì nữa. Bắt đầu cô quăng đơn xin nghỉ việc, sửa sang lại nhan sắc, ăn diện hàng hiệu, đi du lịch ở Okinawa với số tiền cô đã tiết kiệm được để tận hưởng những ngày còn lại. Tại đây, cô lại gặp ông giám đốc trẻ tuổi đẹp trai của cô mà cô muốn cua làm người yêu của cô. Chàng này cũng đến đây công tác. Rồi từ đấy, cảm tình bắt đầu nở hoa và đưa đến tình yêu giữa hai người. Cô lập danh sách những việc cần phải làm trước khi chết và bắt đầu thực hiện: trả thù những người đã đối xử xấu với cô, học nhảy tango, lo lắng cho mẹ được tái hôn, chụp hình mặc áo cưới v..v…
Nhiều lần cô muốn trốn chạy tình yêu với người cô yêu nhưng
trước tình yêu chân thành của anh giám đốc người yêu của cô, cô thay đổi cách sống,
cô yêu cầu xin được chữa trị để mong được sống lâu hơn bên cạnh người cô
yêu, sống lạc quan, yêu đời, yêu người, giúp đỡ và tha thứ những ai đã làm cô
đau buồn.
Người yêu của cô dù bị áp lực của người cha nhưng vẫn luôn động
viên, khích lệ tinh thần cô nên cuối cùng cô đã kéo dài sự sống thêm hơn một
tháng nữa.
Vai chính trong truyện có lẻ muốn nói: “Dù
gặp cảnh ngộ khó khăn, bi thương trong cuộc sống thế nào đi nữa, chúng ta phải
chấp nhận sự việc thực tế đó, và tìm cách vươn lên với những ý nghĩ và cách sống
lạc quan thì hy vọng biết đâu có sẽ kỳ tích xuất hiện và kết quả cuối cùng sẽ tốt
đẹp hơn là buông xuôi cho định mệnh, bi quan than khóc cho số phận.
Thức
tế sau năm 1975, chúng ta cũng đã thấy nhiều gia đình mà cuộc đời kể như
đã “tiêu tùng” hết hy vọng sống còn rồi, nhưng họ vẫn khắc phục được những
khó khăn, gian khổ đó, vươn lên để mà sống tốt đẹp hơn lên. Bây giờ ở hải
ngoại, cộng đồng người Việt của chúng ta đã có rất nhiều người tài giỏi đã làm
cho thế giới phải nể kiêng, mà trước đó cuộc sống của họ thật là gian khổ, thật
là đau thương. Người viết xin được góp vui cùng với các gia đình đã
biết vươn lên để mà sống đẹp này.
Nói
đến tự lực nhưng chúng ta cũng cần nói đến tha lực.
Tha
lực là sự giúp đỡ, khích lệ của người khác để giúp cho mình thành công tốt đẹp
hơn nữa. Ngày xưa Đức Mục Kiền Liên cũng phải cần oai lực của chư tăng hỗ
trợ cầu nguyện trong ngày lễ Vu Lan mà mẹ của Ngài mới thoát khỏi ngục hình nơi
chốn Diêm đài.
Trong
câu chuyện nói trên, cũng chính nhờ sự giúp đỡ tinh thần tận lực của mẹ, của
người yêu, của vị bác sĩ chữa trị, cộng chung với tinh thần lạc quan, ý
chí muốn sống còn mạnh mẽ của mình mà cô Lý Yên Trà mới có thể kéo dài thêm sự
sống.
Đời
sống tâm linh, đức tin, sự cầu nguyện cũng quan trọng cho đời sống chúng ta
không kém.
Khi
đi vượt biên, trong những lúc hiểm nguy hay tuyệt vọng, nhiều người trong chúng
ta đã cầu nguyện Đức Quan Thế Âm Bồ Tát hay Đức Mẹ Maria cứu khổ cứu nạn.
“Có cảm tức có ứng” và nhiều người đã thấy được nhiều sự hiển linh của đức tin
này. Cũng từ đấy, khi thoát được sự hiểm nguy, an toàn đến được các quốc gia tự
do, nhiều người đã tín nguyện vào tôn giáo mà họ hằng cầu nguyện.
Khoa
học ngày nay dù đã phát minh ra nhiều điều hữu ích cho nhân loại nhưng vẫn chưa
có thể giải thích hết mọi sự việc, mọi hiện tượng xảy ra ở cuộc sống thế gian.
Chúng ta vẫn phải tiếp tục cầu nguyện, vẫn muốn có một đời sống tâm linh vững mạnh,
một tinh thần vững chắc.
in
mời Bạn đọc một tài liệu về những nhà bác học nói chuyện về đức tin và cầu nguyện
do một người bạn gửi đến người viết.
Con
người chỉ vĩ đại khi cầu nguyện
Frederic
Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã
trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học.
Một
hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường
cổ ở Paris Đứng cuối Nhà Thờ, anh nhìn thấy một bóng đen đang quỳ cầu
nguyện cách sốt sắng ở dãy ghế đầu. Đến gần, chàng sinh viên mới nhận ra người
đang cầu nguyện ấy không ai khác hơn là nhà bác học Ampère.
Anh
đứng lặng lẽ một lúc để theo dõi cử chỉ của nhà bác học. Và khi vừa đứng lên ra
khỏi giáo đường, người sinh viên đã theo gót ông về cho đến phòng làm việc của
ông.
Thấy
chàng thanh niên đang đứng trước cửa phòng với dáng vẻ rụt rè, nhà bác học liền
lên tiếng hỏi: “Anh bạn trẻ, anh cần gì đó? Tôi có thể giúp anh giải một bài
toán vật lý nào không?”
Chàng
thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ: “Thưa Thầy, con là một sinh viên khoa văn
chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép Thầy cho con hỏi một vấn đề liên quan đến
Đức Tin!”
Nhà
bác học mỉm cười cách khiêm tốn: “Anh lầm rồi, Đức Tin là môn yếu nhất của tôi.
Nhưng nếu được giúp anh điều gì, tôi cũng cảm thấy hân hạnh lắm?”
Chàng
sinh viên liền hỏi: “Thưa Thầy, có thể vừa là một bác học vĩ đại, vừa là một
tín hữu cầu nguyện bình thường không?”
Nhà
bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy
cảm xúc, ông trả lời:
“Con
ơi, chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi!”
Louis
Pasteur - Nhà bác học thiên tài - Một tâm hồn khiêm tốn và cầu nguyện
Trên
tuyến xe lửa đi về Paris, có một thanh niên trẻ ngồi cạnh một cụ già. Chỉ ít
phút sau khi đoàn tàu chuyển bánh, cụ rút trong túi áo ra một cỗ tràng hạt và
chìm đắm trong cầu nguyện. Người sinh viên quan sát cử chỉ của cụ già với vẻ bực
bội.
Sau
một hồi lâu, xem chừng không thể chịu nổi, anh ta mạnh dạn lên tiếng: “Thưa
Ông, Ông vẫn còn tin vào những chuyện nhảm nhí thế à?”
Cụ
già thản nhiên trả lời: “Đúng vậy, tôi vẫn tin. Còn cậu, cậu không tin sao?”
Người
thanh niên xấc xược trả lời: “Lúc nhỏ tôi có tin, nhưng bây giờ làm sao tôi có
thể tin vào những chuyện nhảm nhí ấy được, bởi vì khoa học đã mở mắt cho tôi.
Ông cứ tin tôi đi và hãy học hỏi những khám phá mới của khoa học, rồi Ông sẽ thấy
rằng những gì Ông tin từ trước đến nay đều là những chuyện nhảm nhí hết.”
Cụ
già nhỏ nhẹ hỏi người sinh viên: “Cậu vừa nói về những khám phá mới của khoa học,
liệu cậu có thể giúp tôi hiểu được chúng không?”
Người
sinh viên nhanh nhảu trả lời: “Ông cứ cho tôi địa chỉ, tôi sẽ gửi sách vở đến
cho ông, rồi ông sẽ say mê đi vào thế giới phong phú của khoa học cho mà xem.”
Đọc
qua tấm danh thiếp, người sinh viên bỗng xấu hổ đến tái mặt và lặng lẽ rời sang
toa khác. Bởi vì trên tấm danh thiếp ấy có ghi: Louis Pasteur, viện nghiên cứu
khoa học Paris.
(Nguồn:
Trích trong email bạn gửi)
Người
viết xin mượn câu chuyện ngắn ngắn dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình
hôm nay, Bạn nhé!
MUỐI.
- Con
cho thìa muối này hòa vào cốc nước, rồi uống thử đi!
Kính
chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân an trí lạc, dứt bớt
được nhiều điều phiền não và làm được nhiều chuyện thiện lành.
Người
giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới
internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 796 – ORTB 1237-1-21
26)
Sương Lam
Website:
www.suonglamportland.wordpress.com




No comments:
Post a Comment