Từ lúc mở mắt chào đời con nhỏ chỉ
khóc lên vài tiếng như muốn nói với bà mụ đở, là tui đã làm xong thủ tục đầu
tiên khi chui ra khỏi bụng mạ rồi đó, để bà mụ đừng có đánh chan chát vô cái
mông nho nhỏ còn đỏ hỏn thêm chi cho mỏi tay. Rồi từ nhà thương nhỏ nằm trong
vòng tay của mạ trên chiếc xe xích lô. Chiếc xe đầy đủ những màn che chắn gió
chắn mưa, bởi con nhỏ sanh ra vào mùa mưa, mưa da diết, mưa dầm dề. Chiếc xe cẩn
thận cho người vừa sanh nở, nên vô tận bên trong hàng hiên để hai mạ con của
con nhỏ lên xe khỏi bị ướt. Mùa đông với những ngọn gió heo may lành lạnh, con
nhỏ được quấn như cái đòn bánh tét ngày tết, ấm áp ngủ ngon cho tới khi về đến
nhà. Quê hương con nhỏ đi chưa mỏi chân thì đã trở lại nơi vừa ra đi, có xa xôi
chi mô, chỉ là một đoạn đường ngắn, rứa mà mạ con nhỏ sợ lung tung, sợ con nít
vừa ra đời không chịu nỗi lạnh bị sưng phổi thì nguy to. Tội nghiệp con nhỏ
sanh ra bé tí như con mèo con, lại nhằm mùa đông thì làm sao mà không bị ảnh hưởng
tới sức khỏe sau này.
Vậy mà lụi hụi con nhỏ lớn hồi nào cũng không hay, biết sức khỏe con nhỏ yếu ớt
nên trong gia đình đã có sự chăm sóc đặc biệt cho con nhỏ. Vừa được tròn ba
tháng, nghe hàng xóm xúi đưa con nhỏ đi thi trẻ em đẹp và khỏe nhân ngày hội lớn
được tổ chức với nhiều tiết mục thi đua. Hạng nhất về đôi tay bụ bẩm và cái miệng
hở tí cười toe, duy chỉ có đôi mắt mỗi khi ai nhìn vào cũng đều nói giống như
nhau " sao mà buồn dữ rứa!? ". Đó là điểm đặc biệt được nói tới trên
môi của bất cứ ai khi được nhìn thấy con nhỏ. Rồi tới năm ba tuổi thì một cơn bạo
bệnh hành hạ con nhỏ ốm trơ xương, hai đôi chân bị bại liệt không đứng vững và
tệ hại nhất là đôi mắt bị mù một thời gian, cũng may là thời gian ngắn hạn. Bệnh
con nhỏ gia đình đã bỏ biết bao nhiêu tiền để lo chửa chạy. Có người xấu miệng
nói lén " chắc là tới đòi nợ ". Nhưng mạ của con nhỏ thầm nghĩ, cho dầu
có đổi cả sanh mạng cũng phải lo cho con nhỏ được sống khỏe mạnh.
Bệnh con nhỏ gặp được thầy thuốc giỏi, sau khi hết bệnh thì lớn như thổi. Qua
cơn bạo bệnh, con nhỏ lại có một linh tánh kỳ lạ, có nghĩa là con nhỏ nói gì
thì trúng phóc cái đó, con nhỏ ghét ai thì trù người ta như phù thủy đọc thần
chú và không ít người gặp phải tai nạn như trợt chân té, hay ăn cơm thì cắn vào
lưởi, vì cái tội chưởi con nhỏ là đồ yêu tinh. Thật ra người ta chưởi cũng đâu
có sai, bởi con nhỏ phá làng phá xóm dữ lắm. Thấy trái cây vườn nhà ai đang lên
cũng lén vô bẻ, cái ăn cái quăng xuống đất đạp cho dập, củi nhà người ta chất
ngay hàng thẳng lối, thì con nhỏ xô cho đổ xuống lộn xộn để cười hăng hắc, ngày
rằm tháng bảy cúng cô hồn, cô hồn chưa hiện về thì con nhỏ vớ ngay con gà trên
mâm cúng chạy mất tiêu. Hàng xóm tới than vản với mạ của con nhỏ, bà mạ chỉ hứa
la mắng cho vừa bụng hàng xóm, chứ thực ra con nhỏ được "cưng như trứng, hứng
như hoa ".
Rồi thời gian lặng lẽ trôi qua, con nhỏ trở thành thiếu nữ bỗng
dưng tâm tánh hiền lành như củ khoai củ sắn và đôi mắt lại càng buồn hơn như có
đọng nước mắt trong đó. Một hôm cùng bà nội đến chùa, sau khi lễ Phật, nhỏ
được thầy trụ trì ngồi đối diện, thầy nhìn thẳng vào mắt của con nhỏ rồi lầm bầm
trong miệng như đang thì thầm với ai. Sau khi ra về được bà nội nói cho nghe là
có một linh hồn đang ở trong thân xác của con nhỏ. Nhưng thầy trụ trì nói không
có gì hại tới bổn mạng, đừng kinh ngạc vì sẽ có những hiện tượng khác thường
đôi chút. Nhìn bên ngoài thì nhỏ không thấy có chi lạ kỳ, nhưng thời gian sau
thì trong nhà khám phá ra con nhỏ bị bệnh mộng du. Có những đêm người nhà nhìn
thấy con nhỏ xõa tóc dài ra ngồi ngoài hàng hiên thật lâu, ngồi như đang chờ ai,
có khi đi trên nóc nhà như một bóng ma, hay có khi miệng lại cười chuyện trò với
cái bóng của chính mình đang in xuống thềm nhà theo ánh trăng khuya lờ mờ.
Bệnh mộng du thì làm gì có thuốc để chữa trị, còn về sức khỏe
cũng không có gì phải lo lắng. Riết rồi mọi chuyện xảy ra nơi con nhỏ cũng chẳng
còn gì để bàn tán nữa vì đã trở thành một sự việc quá quen thuộc trong gia
đình. Tới khi con nhỏ lập gia đình, lúc nào trên giường ngủ cũng có ba cái gối,
người chồng lấy làm lạ nhưng không hỏi, chỉ thấy người vợ có những trạng thái
lúc này lúc khác, nhưng nói chung thì cũng là một người đàn bà biết trách nhiệm
lo cho gia đình và thương yêu con cái.
Về giao thiệp trong xã hội và trong việc làm, hầu như gặp nhiều
sự may mắn lạ lùng. Như đi làm việc thì thường quen ngay người chủ và được sự
chú ý đặc biệt, chơi bạn thì ai cũng muốn bảo vệ, về làm dâu thường được ăn
trên ngồi trước, đôi khi làm cho mấy chị em bạn dâu hơi bị bất mãn, nhưng rồi
cũng xề xòa bởi sự hiểu biết đắc nhân tâm của con nhỏ. Rồi khi tới một bữa tiệc
lớn cũng được sắp xếp ngồi cùng bàn với những người có địa vị. Tất cả những sự
việc đó giống như những sợi dây may mắn liên kết lại với nhau đã từng xảy ra
trên số mệnh của một con người.
....
Cuộc đời cứ như con nước trôi theo dòng, lúc nước lên sóng to gió lớn, đến như
một người thầy coi về tướng số hay bói bài, đều bói ra cho con nhỏ những điều
nghe thật kỳ cục, như "khi gặp bão lớn ai bị cây đè chết chứ bà thì luôn
thoát ra trong đường tơ kẻ tóc, như ai muốn hại bà thì mũi dùi sẽ quay ngược về
phía người hại chẳng hạn ".Và còn nhiều sự việc trong đời không sao kể hết
về những sự may mặn đến lạ lùng. Đúng cái số mệnh như luôn có một vong linh nào
đó đi theo sát để dang tay che chở.
Cho tới một hôm đi cùng cô em gái tới một chợ trời trên nước Mỹ,
nơi khu chợ bày bán đủ thứ, có những món đồ gần cả trăm năm, có những món đồ mới
làm của hiện tại. Con nhỏ ngày xưa bây giờ đã là một phụ nữ trung niên, người
phụ nữ này thường hay có một giấc mơ. Trong giấc mơ luôn nhìn thấy một người phụ
nữ mặc áo màu xanh, kiểu áo may theo thế kỷ 14 hay 15 của Tây Phương, hình ảnh
nhìn thấy luôn là phía đàng sau lưng hay chênh chếch. Đã nhiều cơn mơ xảy đến
như thế trong đời, nhưng chỉ nhìn thấy ngang đó thôi thì bị tỉnh giấc. Bỗng
nhiên tiếng đứa em gái nói bên tai khi nhìn thấy chị mình cầm trong tay tấm
hình của một người đàn bà xưa, tấm hình được lồng trong một khung kính cũ kỷ, bạc
màu bụi bặm và nhiêù vết hoen ố. Nhưng gương mặt người đàn bà trong tấm hình thật
giống, giống thật kỳ lạ như cô em gái nói " bà trong hình giống chị như
đúc ".
Nghe em gái nói xong thì người phụ nữ nhìn kỷ hơn vào tấm hình và rồi thấy như
có cái cảm giác rờn rợn chạy dọc theo đốt xương sống, bàn tay mướt đầy mồ hôi mặc
dầu trên bầu trời vẫn nhè nhẹ thoảng qua nhưng cơn gió lạnh. Cũng may trong tấm
hình đôi mắt của người đàn bà xưa nhìn xuống nhè nhẹ, nhưng nét buồn trong ánh
mắt thì người phụ nữ thấy thật quen thuộc, bởi đó là đôi mắt của chính bà luôn
thấy mỗi ngày trong tấm gương soi. Đôi mắt buồn của tiền kiếp trong lúc đi đầu
thai chuyển thế vẫn không chịu uống chén trà của Mạnh bà để quên đi hoàn toàn
kiếp trước của mình. Người đàn bà trong tấm hình với chiếc áo trên người cho biết
đó là một người đàn bà quí tộc. Người phụ nữ hiện tại cũng được sanh ra từ nguồn
gốc là con cháu của một vị quan đại thần trong triều đại vua chúa. Triều đại
vua chúa đã sang trang chỉ còn lưu lại qua lịch sử. Còn con người thì có cả vô
lượng kiếp để tái sanh rồi tan rã về cùng cõi hư vô. Cứ thế luân chuyển theo
vòng luân hồi đều đặn chu kỳ đến và đi. Nhưng cái thần thái của một con người cho
dầu được sanh ra trong những tao ngộ khác biệt, thì cái thần thái đó sẽ tồn tại
mãi mãi theo kiếp con người được tái sinh...
Mầu Hoa Khế
Feb 2013
http://vietnamthuquan.eu/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn2n1n3nmn31n343tq83a3q3m3237nvn
No comments:
Post a Comment