Hình vợ chồng tôi chụp với bạn đến chơi nhà
Gia đình tôi đến Mỹ năm 1993 đến nay 2016 đã được 23 năm, vì hoàn
cảnh sinh sống chúng tôi phải di chuyển qua nhiều nơi chốn, thế nên biết thêm
được nhiều điều về nước Mỹ.
Thoạt đầu đến Mỹ chúng tôi cư ngụ tại thành phố Hawthorne - nam Cali vì do bà
chị giúp đở sponsor cho. Ở
đây chúng tôi share phòng với nhà chị, vợ chồng con cái dồn vào một phòng nhỏ
tí.
Rật
bất tiện rồi dần dà cũng quen. Ở Hawthorne, vợ chồng tôi đi đến trường chuyên
dạy nghề nail để học lấy cái bằng. Rồi kể từ năm 1995 chúng tôi sinh sống bằng
nghề này, một nghề duy nhất cho đến bây giờ.
Cali là nơi sinh sống lý tưởng cho người Việt
Nam khí hậu mát mẻ quanh năm như Đà Lạt. Ở VN có món ngon gì thì Cali cũng có
đủ, có khi còn ngon tuyệt hơn nữa vả lại thực phẩm được kiểm tra rất nghiêm
ngặt nên không sợ độc hại như bên nhà. Ra đường gặp toàn người Việt đi đâu cũng
nói tiếng Việt thoải mái, sống trên đất Mỹ mà hoàn cảnh sống gần như VN.
Chỉ
kẹt một điều nghề Nail ở Cali bị cạnh tranh rất dữ, nên giá "bèo" hơn
các Tiểu bang khác nhiều lắm nhất là so với các Tiểu bang miền Bắc. Thứ
hai nhà cửa Cali lại rất mắc mỏ, có người ví von bán một căn nhà ở Cali đem
tiền qua Tiểu bang khác mua được hai căn nhà. Vợ chồng tôi lúc đó đã trung niên
e rằng khó lòng mua nổi một căn nhà cho dù trả góp.
Sau
4 năm ở Cali vợ chồng con cái lại đùm túm qua Tiểu bang khác, về thành phồ
Joliet thuộc TB Illinois, một thành phố nhỏ gần Chicago cách đó khoảng 1 giờ
lái xe.
Chúng tôi đến Joliet vào mùa đông thấy tuyết bay đầy trời mà lòng kinh hãi. Tất
cả cảnh vật đều phủ một màu trắng toát và lạnh kinh hồn. Cảm nghĩ đầu tiên của
tôi về Joliet đây là nơi chốn không thể sống lâu dài được, chỉ sống tạm bợ để
kiếm tiền rồi chuồn thẳng.
Có
lẽ hầu hết người VN đều rất sợ lạnh đồng thời lại rất sợ cái khung cảnh u buồn
của mùa đông, cảnh buồn người có vui đâu bao giờ, bầu trời âm u màu chì kéo dài
suốt 6 tháng khiến người ta cảm thấy chán chường, không còn cảm thấy muốn sống
háo hức nữa cho dù nơi đây chúng tôi kiếm rất nhiều tiền.
Sau 5 năm, chờ cho con gái học xong lớp
12, chúng tôi quyết định đi về miền nắng ấm tiểu bang Florida.
Ngày đi, bao nhiều đồ đạc sắm sửa tạm bợ vất đi hết chỉ mang theo quần áo và đồ
dùng cần thiết. Xong xuôi, chúng tôi lên xe bấm 3 hồi còi dài để giã từ Joliet,
giã từ vùng tuyết trắng lạnh lùng. Sau đó giong ruổi qua một quãng đường dài
1200 miles để đến Jacksonville - Florida.
Tôi
chọn Jacksonville vì muốn trốn cái lạnh cái buồn nơi miền Bắc và xuôi nam để
hưởng nắng ấm mặt trời quanh năm. Ngoài ra, ở đây tôi còn có một người bạn rất thân
từ hồi Trung học, muốn gần gủi bạn bè cho vui. Té ra không phải vậy chúng tội
bận rộn tíu tít với công việc, đâu có thời gian mà gặp gỡ nhau nhiều. Lâu lâu
tiệc tùng họp mặt uống vài chai bia và tán gẫu dăm ba câu chuyện, rồi chia tay
ai về nhà nấy.
Chúng
tôi ở Jacksonville thấm thoát được 13 năm một thời gian khá dài cho một nơi
chốn. Trước nay chưa khi nào chúng tôi ở một chổ lâu đến như vậy. Hàng năm vào
ngày Labor Day chúng tôi thường hay kéo xuống Tampa, thăm gia đình người em
trai của tôi cách đó 4 giờ lái xe.
Có
một lần không biết nghĩ sao, em tôi nói:" Khi nào anh chị về hưu, xuống
đây mua một ngôi nhà, có mảnh vườn bao quanh, tha hồ mà trồng trọt vui với tuổi
già. Tampa
khí hậu nóng ẩm quanh năm, trồng cây gì cũng được." Nghe nói như thế,
giống như mọt tia chớp lóe lên trong đầu tôi:" nếu có thú vui này, sao
không về Tampa sinh sống, càng sớm càng tốt !" Ở Jacksonville, mùa đông
đôi khi lạnh dưới không độ C, trồng cây gì cũng chết, ngoại trừ cam bưởi.
Thế rồi một
lần nữa và có lẽ lần cuối cùng, chúng tôi quyết định dời về Tampa. Sau đó,
chúng tôi tiến hành hai công việc, mua ngay một căn nhà tại Tampa và sau đó bán
căn nhà tại Jacksonville. Công việc mua bán không đơn giản, cũng may em
dâu tôi làm nghề địa ốc, nên mọi chuyện rồi cũng suôn sẻ. Đồng thời đóng cửa
tiêm Nail gọi người đến cho hết đồ đạc.
Rồi
ngày dọn nhà cũng đã đến, công việc dọn nhà lần này nhọc nhằn hơn hai lần
trước. Bởi lẽ các lần trước, chúng tôi chủ trương sống tạm bợ nên không sắm sửa
gì nhiều bây giờ ngổn ngang trăm thứ. Suốt một tuần lễ, cả nhà tập trung
cao độ đóng gói đồ đạc vào các thùng giấy, rồi bưng bê ra gara chất đống chờ
người đến bốc dỡ. Có chuyện khôi hài khi dọn nhà, ngày nào vợ chồng cũng cãi
nhau, ông muốn vất hết những đồ không dùng đến, còn bà thì cứ ôm theo hết, nhất
quyết không buông bỏ. Có người ví von rằng, một lần cháy nhà bằng hai lần dọn
nhà, để nhằm nói lên nỗi nhọc nhằn khiếp đảm của việc dọn nhà. Cho đến nỗi, có
người dọn nhà chỉ một vài lần là đủ tởn, thề không bao giờ dọn nữa, trong đó có
tôi.
Tampa
nằm ở khoảng giữa và thuộc bên bờ Tây của Florida, nó nằm trên một vịnh nhỏ có
tên là Tampa Bay, vịnh này thông ra vịnh Mexico khổng lồ. Tampa có dân số trên
1 triệu người, đứng hàng thứ 3 tại Florida,
sau Miami và Orlando. Tuy có dân số cao nhưng diện tích lại nhỏ hơn các thành
phố khác cho nên dân cư cảm thấy đông đúc hơn, luôn luôn lúc nào cũng thấy xe
cộ chạy dày đặc trên đường. Thời tiết Tampa có bốn mùa rõ rệt, mùa Thu cũng
quét lá mệt nghỉ, mùa Đông cũng hơi hơi lạnh khoảng 50 độ F (khoảng 10 độ C)
mùa Hè nóng hừng hực trên 90 độ F (32 độC).
Căn
nhà ở Tampa của chúng tôi đã trên 30 tuổi, nhà nhỏ chỉ có 1,100 sqf (khoảng 100
mét vuông), cũng có 3 phòng ngủ và 2 phòng tắm, giá mua là 129K. Căn nhà sơn 2 màu xanh trắng, mặt ngó thẳng ra
hướng Đông, đúng cái hướng mà các Thầy Tử vi khuyên tôi nên chọn cho hạp tuổi,
không biết có đúng như vậy không, thôi thì có kiêng thì có lành. Trước và sau
nhà có 2 cây sồi (oak) cổ thụ tỏa bóng mát trông thật đẹp, nhưng ngặt một điều
là không trồng trọt gì được dưới tàn cây của chúng. Cây sồi được coi là tài sản
cảu Florida, tỉa nhánh mé cành thì không sao, còn muốn đốn bỏ phải xin phép.
Khi dọn nhà đi thì chứa đồ đạc ở trong thùng,
khi đến chổ mới thì dỡ đồ đạc ra để xếp vào các nơi, cả nhà xúm lại làm suốt
ngày, khoảng 2 tuần sau thì tạm ổn. Đến cuối tháng, có bửa nghe điện thoại reo,
tôi nhấc lên thì được biết có người chủ tiệm Nail được bạn bè giới thiệu bèn
gọi đến mời vợ chồng tôi đi làm. Thế là yên phận sống trong căn nhà mới.
Bước ra mảnh vườn, chủ trước họ trồng cây kiểng um tùm trông phát ớn. Tôi kêu
một anh Mể tới dọn dẹp, anh chàng này ngơ ngác không biết nói tiếng Anh, muốn
bàn công việc phải nói qua điện thoại với vợ hắn. Anh
Mể ra giá tiền công là 500 đô, tôi chẳng biết gì nên cứ gật đầu bừa cho xong. Trước
nay tôi có nghe nói đàn ông Mể có sức khỏe kinh người, bây giờ khi tận mắt
chứng kiến cái cảnh anh Mể này làm việc mà kinh sợ, sợ anh ta ngã lăn ra chết
bất tử. Anh ta làm việc dưới trời nắng như đổ lửa và ghê gớm ở chổ, suốt từ
sáng tới chiều anh ta chớ hề nghỉ tay. Tới trưa tôi chạy đi mua cho anh
một cái bánh hamburger, anh ta nhai nhồm nhàm xong nốc cạn lon Coca, rồi hì hục
làm tiếp.
Anh
ta cứ làm như thế suốt 3 ngày trời, khuôn mặt bình thản, không than vắn thở dài
gì hết, mọi chuyện đều bình thường đối với anh ta. Thiệt đáng nể.
Dọn dẹp mảnh vườn xong, tôi chưa biết chỗ nào bán cây ăn trái để mua về nhà
trồng. Thời may con gái có người bạn giới thiệu cho Khu Chợ Trời bên thành phố
St Petersburg. Nằm kề cận Tampa có 2 thành phố vệ tinh là St. Petersburg và
Clearwater. Cả ba tạo thành một hình tam giác, từ nhà đi qua hai nơi này khoảng
nửa tiếng.
Theo sự hiểu biết của tôi, thành phố St. Petersburg gọi tắt là St. Pete. (phe
ta kêu là Săn Pí) tuy nhỏ hơn Tampa, nhưng không hiểu sao người Việt lại quần tụ
đông hơn, chợ búa và nhà hàng Việt Nam đông hơn bên Tampa. Chợ tuy nhỏ cũng có
bán đủ thứ hàng, cũng có quày thịt cá tươi sống, cũng có đủ các loại to go như
bún mì phở... còn các loại ăn chơi thì ê hề. Nhà hàng VN cũng nho nhỏ, có nhiều
nơi cũng có thức ăn ngon nổi tiếng. Tóm lại sinh hoạt của người Việt nơi St.
Pete khá nhộn nhịp.
Từ Tampa qua St. Pete phải chạy qua cây cầu Howard dài 6 dặm, cây cầu rất đẹp,
đẹp ở chỗ cầu chạy sát mặt biển, khiến ta có cảm giác sóng biển đang vờn bên má
mình, đến giữa thì cầu nhô lên cao cho tàu thuyền qua lại. Sáng sớm chúng tôi
chạy qua cây cầu này, rồi nhìn qua hai bên, mặt biển lặng im xanh ngắt và trải
rộng mênh mông tới chân trời, có những chiếc thuyền rẽ sóng ở xa xa, đã tạo nên
một khung cảnh kỳ thú tuyệt đẹp. Từ đó mỗi sáng sớm Chủ nhật, chúng tôi đi qua
cây cầu để đến Chợ Trời, chưa bỏ qua một lần nào hết.
Khu Chợ Trời (Flea Market) St. Pete, nằm trên một khu đất rộng, khung cảnh nhộn
nhịp bát nháo như bất cứ Khu Chợ Trời nào khác, tuy nhiên mọi nơi đều sạch sẽ,
không hề thấy ai xả rác. Những người bán hàng, họ dựng lều hoặc che dù san sát
nhau, người người đi lại tấp nập. Vợ chồng tôi khi lần đầu tiên đến đây, chỉ đi
dạo một vòng là trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vui thích lắm.
Theo tôi, Chợ Trời St. Pete là một nét văn hóa đặc sắc của vùng vịnh Tampa. Sau
này khi có bạn bè đến thăm viếng, chúng tôi đều đưa đi thăm Chợ Trời và mọi
người đều rất thích thú, kể cả người từ VN qua. Tôi thấy người mua kẻ bán ở đây
rất đông người Việt và kỳ lạ một điều, những
người Việt hiện diện tại đây đều có gốc gác từ miệt Đồng bằng sông Cửu Long,
không hề thấy ai nói giọng Bắc giọng Trung ( hay là có nói mà tôi chưa gặp) Phần lớn những người này lại
xuất thân từ vùng đồng quê chứ không ai xuất thân từ thành phố, cho nên giọng
nói của họ nghe quê rặc và rất thiệt thà chơn chất, nói sao bán vậy, chứ không
hề nói thách một tiếng nào.
Tôi hỏi cô bán hàng trái cây: "Nhãn này giá
bao nhiêu tiền một pound vậy cô?" Cô cười đáp: "Dạ, 3 đồng
"gửi" một pound". Tôi nói giỡn: "Sao mắc vậy?" Cô ta
cười lỏn lẻn: "Em bán "ghẻ ghề" mà anh chê mắc !" Tôi cười
lớn: "Cha! cái giọng này sao nghe giống dân Rạch giá quá vậy ta?" Cô
ta cũng cười theo: " Dạ đúng vậy, em quê Giồng Riềng- Rạch Giá đây
anh".
Có một số người Việt lớn tuổi ở St. Pete không xin đi làm hãng được, bèn ở nhà
trồng rau, nuôi gà vịt rồi mang ra chợ trời bán. Nhà cửa ở vùng này rất cũ kĩ
và nhỏ xíu, nhưng được cái là có đất khá rộng chung quanh nhà, cho nên thoải
mái trồng trọt. Ngoài những thứ thường thấy như rau cải, bầu bí, khổ qua... người
ta còn thấy bày bán ở đây những thứ khó tìm như: rau càng cua, bông so đủa,
bông điên điển, cọng bồn bồn, rau nhút, rau muống nước (loại rau này tôi chưa
từng thấy ở những nơi khác)... Có nhà nuôi gà vịt "đi bộ", hay ấp trứng
vịt lộn cũng mang ra chợ bán. Trái cây thì tràn ngập các loại trái cây VN, vùng
đất này trồng mãng cầu, nhãn, thanh long rất tốt, ngoài ra còn có ổi xá lị,
trái li ki ma, mít, xoài...
Xoài ở St. Pete có loại trái mập ú, trông ô dề xấu xí, nhưng khi ăn thì có mùi
vị thơm ngon, hột lại nhỏ xíu, rất đặc sắc. Vú sữa cũng có, nhưng trái nhỏ tí
như trái chanh, ai cũng chê chẳng thấy ai mua. Hầu hết các loại cây trái VN đều
trồng được ở vùng này, ngoại trừ sầu riêng, chôm chôm và măng cụt.
Chúng tôi đi dạo qua khu bán cây ăn trái. Anh
chủ khu này tên Sang, khoảng 40 tuổi người quê Bạc Liêu, hiện làm chủ một nông
trại khoảng 20 acres (acre - mẫu Anh, cở 4000 mét vuông). Anh Sang chuyên nghề
ghép cây ăn trái. Mấy
cây nhãn, bưởi, cam, quít... cây thấp lè tè mà trái treo lúc lỉu trông thật
"đã" mắt. Anh chàng này bán cây nổi tiếng khắp vùng Tampa. Những cây
ăn trái của Sang thuộc loại hàng "độc". Anh ta có những loại xoài mà không chỗ nào có
được, như một loại xoài lạ, khi trái còn xanh thì chua tê lưỡi, nhưng khi chín
thì thơm ngon không thể tả, và lạ lùng không biết làm sao anh ta cũng có xoài
cát Hòa Lộc của Mỹ Tho. Có loài mận VN, khi còn non trái có màu xanh, khi chín
tới có màu hồng đào, cắn vào miệng nghe dòn tan ngọt lịm. Anh
ta có đủ thứ cây ăn trái khác như hồng dòn, hồng mềm, cây bơ quả nhỏ mà béo
ngậy, quít đường Cần thơ, bưởi Biên Hòa... tất cả đã được anh ta tuyển chọn
công phu nên mua cây của anh ta chúng tôi đều rất yên tâm về chất lượng.
Đi dọc dài, người đi lại nhộn nhịp vui chưa từng thấy. Ngoài người Việt, còn có
một sắc dân đặc biệt khác cũng chiếm số đông ở đây, đó là người H'mong, xuất
phát từ vùng núi non của nước Lào ( lạ nhỉ ! không hiểu sao họ lại ở đây) Trong
khi người Việt nói chuyện với nhau huyên thuyên bằng tiếng Việt, thì người
H'mong cũng không kém ồn ào bằng tiếng nước họ.
Chỗ kia, có một anh người Việt chở nguyên một xe
truck dừa xiêm đổ xuống một đống lớn, ai thích trái nào anh ta sẽ chặt dừa,
xong cắm ống hút vào đưa cho khách, khách vừa đi vừa uống trông rất vui. Nơi
khác người ta xúm xít quanh một cái bàn, chờ mua gỏi Thái Lan của hai vợ chồng
người Thái, gỏi làm bằng đu đủ bào, cà pháo tươi, đậu phọng rang, trộn với nước
chanh và mắm ba khía, mùi vị ngon khá lạ. Có người Việt kia đi chày tôm ngoài sông
rồi đem ra chợ bán, tôm chứa trong thùng cooler, nghe anh ta rao hàng, tôm nhỏ
giá 2 đô rưởi, tôm lớn 7 đô một pound. Có chỗ bán cá, bán hoa lan, bán nước mía
tươi ép tại chỗ... Tất cả đã tạo nên một bức tranh hết sức sinh động và hấp dẫn
của Chợ Trời St. Pete.
Lần hồi, tôi khuân về nhà lũ khủ các loại cây ăn trái, mỗi thứ một cây: xoài,
nhãn, bơ, trái vải, quít đường, bưởi... rồi chạy ra chợ mua mấy bao phân bón
vào gốc. Hàng ngày tôi ra vườn tưới tắm cho cây, cây lớn lên như thổi, đâm chồi
ra lá xum xuê, một thời gian ngắn sau cây ra hoa kết trái, trái nhỏ tí trông dễ
thương làm sao.
Trồng cây là một thú vui thanh tao, bởi vì không phải là mong tới ngày ăn quả,
mà vì một niềm vui khác, khi trong lòng cảm thấy có một sợi dây tương thông
thân ái với cây trái trong vườn nhà. "Cám ơn hoa đã vì ta nở. Thế giới vui
từ mỗi lẻ loi". (Tô Thùy Yên)
Thành phố vệ tinh thứ hai của Tampa là
Clearwater, một thành phố du lịch, nhà cửa mắc mỏ nên dân Việt ít người dám
sống ở đây. Con đường dẫn vào thành phố tuyệt đẹp cũng có một cây cầu dài khác
chạy sát mặt biển băng qua vịnh Tampa, trên đường có những lối rẽ cho ai muốn
câu cá thì ghé vào. Hai bên đường có trồng hai hàng cây cọ trông rất thơ mộng,
con đường chạy thẳng ra vịnh Mexico. Ngày cuối tuần, người ta ở các nơi kéo đến
tắm biển đông nghịt như ở Nha trang bên quê nhà. Lúc đầu chúng tôi cũng ngại ngần
chuyện tắm biển, nhưng sau đó thấy người người thản nhiên xuống tắm, đủ sắc
dân, đủ dạng người, đủ lứa tuổi... nên chúng tôi cũng kéo xuống tắm cho vui.
Té ra biển ở đây rất tuyệt, nước biển trong xanh và phẳng lì chứ không hề có sóng
dữ, nước biển lại ấm áp, chứ không lạnh cóng như biển Cali. Khi đã tắm được một lần là coi như vượt qua rào
cản ngại ngùng, từ đó cứ dăm ba tuần chúng tôi lại kéo đi tắm biển, rất khoan
khoái và thư giản.
Tôi về Tampa đến nay đã được gần hai năm. Không
biết có phải vì đất trời phong thủy vận hợp với mình hay sao, mà từ khi về đây
tôi thấy trong người sảng khoái lắm. Đêm về, lên giường là ngủ một mạch đến
sáng, điều này trước kia chưa hề có nơi tôi. Trong thời gian ở Jacksonville vì
nặng nợ cơm áo gạo tiền, đêm đến tôi trằn trọc mãi thuốc ngủ lúc nào cũng thủ
trên đầu giường, cho nên có thời gian dài tôi mang bệnh anxiety (bịnh lo sợ). Tôi
cũng có đọc nhiều bài viết khuyên người ta nên biết buông xả khi lớn tuổi, phải
tu đạo này hay theo đạo nọ, theo vị Thầy này hay theo vị thiền sư kia. Nhưng
theo tôi tất cả chỉ là vô ích, khi người ta chưa tìm được một hoàn cảnh sống thích
hợp thì khó mà tìm được sự an lạc trong đời thường. Đêm về tôi lắng nghe toàn
thân, nghe nỗi sung sướng khoan khoái lan tỏa khắp người mình, hình như Thiên
đường ở ngay trong lòng mình chứ không phải đâu xa xôi. Cám ơn Nước Mỹ, đã tạo
cho tôi điều kiện tìm thấy hạnh phúc đích thực ngay trong đời thường.
Tôi lại nghĩ lan man sang chuyện khác. Trên
cõi đời này có hàng triệu triệu người mong ước được đến sinh sống trên đất Mỹ.
Đồng thời cũng có triệu triệu người căm ghét nước Mỹ. Tôi còn nhớ biến
cố 911 khủng bố tấn công nước Mỹ, phần lớn loài người đều sững sờ kinh ngạc và
biểu lộ lòng thương xót đến nước Mỹ. Nhưng không phải là tất cả, trong những
giờ phút đầu tiên của biến cố, người Palestine đã đổ ra đường hò reo mừng rỡ
cho thắng lợi của những người tử vì đạo. Có một phái đoàn báo chí một nước Á
Châu lúc đó được mời đến thăm viếng Mỹ. Khi
biến cố 9/11 xảy ra họ đang đứng trong Trung tâm Báo chí, và đã có thái độ hân
hoan vui mừng trong khi đất nước này đang chìm trong đau khổ. Ngay lập tức họ
đã bị trục xuất ra khỏi nước Mỹ và vĩnh viễn những con người này không bao giờ
được phép đặt chân đến Mỹ. Vui mừng trước nỗi đau của đồng loại là hành vi man rợ, cho nên họ
rất xứng đáng nhận lãnh hình phạt này. Nước Mỹ không hề đụng chạm đến đất nước
họ, chỉ vì nước Mỹ giàu mạnh hơn, và dân Mỹ sống sung sướng hơn dân nước họ,
chỉ đơn giản vậy thôi. Nhà văn NNN đã viết một câu rất hay:"... Có những người
không chịu nỗi sự thành công của người khác. Bởi vì họ cứ coi sự thành công của
người khác là sự thất bại của chính mình."
Người Việt cũng vậy, có rất nhiều người mê Mỹ và
cũng có rất nhiều người ghét Mỹ. Từ sau biến cố 1975 người Việt đã tìm mọi cách
để đến Mỹ. Sau
khi phong trào vượt biên chấm dứt người ta tiếp tuc ra đi bằng nhiều cách, hợp
pháp hay bất hợp pháp. Hợp pháp là đi theo con đường bảo lãnh thân nhân, cha
mẹ, vợ con, hôn thê, hôn phu và sau này thêm diện đầu tư. Bất hợp pháp bằng
cách du học du lịch rồi ở lại luôn, hay tìm cách kết hôn giả với người có quốc
tịch. Giả thử có người mất
vài chục ngàn đô cho công việc bất hợp pháp này, thì suy cho cùng họ còn quá
lời. Cái
lời trước mắt là con cái được hấp thụ một nền giáo dục ưu tú nhất thế giới, nếu
còn ở trong nước mà muốn cho con đến Mỹ du học hàng năm phải tốn khoảng 20 ngàn
đô. Còn nữa, món lời lớn nhất không thể tính bằng tiền bởi vì nó vô giá, đó là
được sống trong môi trường xã hội quá lý tưởng, mà người Mỹ đã cố công gầy
dựng từ hồi mới lập quốc cho đến bây giờ.
Một xã hội nề nếp, tất cả mọi đường lối chính sách đều rất minh bạch. Mọi
người đều bình đẳng trước pháp luật, không có giai cấp nào, một thế lực
hay đảng phái nào được đứng ngoài và đứng trên pháp luật. Mọi người sinh ra đời
đều được tôn trọng như nhau, đều có cùng một cơ hội tiến thân như nhau. Cho
nên nếu anh nghèo, anh thất bại, anh học hành ngu dốt, là do anh chứ không phải
do lỗi của xã hội, không hề có cảnh con quan thì được làm quan, con sãi ở chùa
thì quét lá đa. Một xã hội có tính ưu việt vượt trội quá xa những xã hội
khác, tôi không dám kể ra đây nhiều nữa sợ nhiều người chạnh lòng.
Có người Việt chưa hề đặt chân đến nước Mỹ ngày nào, nhưng cũng ghét nước Mỹ
thậm tệ. Hàng ngày họ
xem phim ảnh, thời sự tin tức, họ thấy những cảnh bạo lực ghê rợn cướp của giết
người hay sexy khêu gợi, hay mấy vụ cảnh sát bắn chết người da đen... xem riết
rồi họ đâm ra ghê tởm nước Mỹ, và còn cho rằng những người Việt qua tới Mỹ rồi
đi làm những chuyện xấu xa, là do:" Quít trồng ở Giang Nam thì ngọt, mang
trồng ở Giang Bắc thì chua..." đúng là dạng người ếch ngồi đáy giếng.
Có người cứ mở miệng ra là chửi Mỹ như tạo ra
cho mình một style lạ, hay chứng tỏ ta đây cũng có một thời "chống Mỹ cứu
nước" nhưng thật ra không phải vậy, họ nói một đằng làm một nẻo. Đây là một
trường hợp điển hình, hãy nghe nghệ sĩ Kim Tuyến nhận xét về nghệ
sĩ Bạch Tuyết: "BT thù ghét nước Mỹ nhưng tại sao lại thích đi Mỹ. Cho con
học ở Mỹ rồi lại lấy vợ Mỹ. Phải chăng BT muốn tìm một bãi đáp an toàn sau này
ở Mỹ..."
Trong cộng đồng người Việt tại Mỹ có một hạng người không giống ai. Nếu họ là
người homeless, hay cuộc đời gặp toàn thất bại thì không có gì đáng nói. Đàng
này họ sống trên đất Mỹ đã vài chục năm, làm ăn sinh sống khá thành đạt cũng có
của ăn của để, con cái học hành thành tài. Vậy mà hễ cứ có dịp là họ chửi Mỹ,
nào là làm ra bao nhiêu tiền, bảo hiểm và sở thuế ăn hết, chủ tư bản bóc lột
đến tận xương tủy (câu này sao nghe quen quen!) Có người thấy vậy chướng
mắt bèn nói móc họng: "Nếu ông thấy sống ở Mỹ có quá nhiều điều không ưng
ý, sao
không về Việt Nam sinh sống để khỏi vướng mắt đến những điều
này." Lặng thinh! không nghe câu trả lời, những người này rất xứng đáng
mang cái tên là "ăn cháo đá bát".
Suy cho cùng,
để cảm nhận thật sự nước Mỹ phải có thời gian để cho cái "chất Mỹ" nó
ngấm vào người. Chứ
còn chỉ đi du lịch hay thăm thân nhân vài ba tháng, hay được bảo lãnh qua Mỹ
sống vài năm, thì thật tình chưa biết gì nhiều về nước Mỹ. Những người
đó cảm thấy nước Mỹ sao chán ngắt, vừa buồn hiu vừa lạnh lùng. Đi đâu cảnh vật cũng
từa tựa như nhau, giống y như câu thơ của Nguyên Sa:" Trời trên đất khách
buồn vô hạn. Trăng rất quen mà vẫn chẳng quen.". Thời giờ lúc nào cũng eo
hẹp, cặp mắt cứ láo liên ngó đồng hồ. Không hề có cảnh sáng cà phê cà pháo cả
tiếng đồng hồ, chiều lai rai bia bọt, kiếm người tán gẫu không phải dễ. Cái xứ
gì mà người ta phải ôm đồm đủ thứ nợ: nợ nhà, nợ xe, nợ thuế, nợ bảo hiểm, nợ
thẻ tín dụng... Cho nên có rất nhiều người Việt qua Mỹ một thời gian rồi lại
quay về cố quốc.
Muốn
cái "chất Mỹ" nó ngấm vào người theo tôi nghĩ cũng phải mất cỡ 5 năm.
Khi nào người ta thấy nỗi nhớ nhà nó dịu lại, nhìn cảnh vật chung quanh không
còn thấy buồn như trước. Vào
mùa Đông trời chớm lạnh ra đường thản nhiên vận áo T shirt, điều đó có nghĩa là
không còn sợ lạnh như những năm tháng đầu đến Mỹ. Ra đường gặp ai bất kể lạ hay
quen đều gật đầu chào:" Hello! How are you doing". Nói chuyện với
người Mỹ không còn dùng body language nữa. Ăn uống không còn thuần túy: bún bò
Huế, hủ tíu, mì phở... mà còn thích hamburger, hog dog, pizza, sushi, pasta... Khi
nào cảm thấy vui với cái vui của nước Mỹ và buồn với cái buồn của người Mỹ, là
coi như không còn có thái độ bàng quang như trước kia, là biết con người mình
đã đổi khác. Cuối
cùng một điều quan trọng nhất, là khi ta quay về cố quốc, lòng chợt bàng hoàng
thảng thốt, đất nước không còn giống như trong tâm tưởng nữa rồi, mọi chuyện
đời đều đã thay đổi... và
một ý nghĩa buồn rầu nẩy ra là mong sao sớm trở về nước Mỹ. Như ai đó đã
nói một câu như là chân lý: "Nước
Mỹ không phải là Thiên đường, nhưng là một nơi đáng sống nhất trên cõi đời này".
Ngô Đình Châu

No comments:
Post a Comment