Đây là một mẩu chuyện mà tôi tình cờ chứng kiến ở một cửa hàng rau quả. Xin ghi lại dưới hình thức một bài thơ.
Trên phố chợ vào một sáng thứ bảy
Tôi tình cờ trông thấy một thanh niên
Đứng ngơ ngơ với nét mặt thật hiền
Cười vu vơ như không bình thường mấy
Cậu trẻ đứng bên cạnh hàng rau quả
Đưa mắt nhìn thiên hạ rộn bán mua
Người qua kẻ lại huyên náo cười đùa
Bỗng buột miệng điềm nhiên cậu gạn hỏi
“Hình như ngày mai này là ngày lễ
Mà lễ gì vậy, lễ lớn không anh?”
Người bán hàng cười diễu cợt đáp nhanh
“Dạ ngày mai là lễ anh sinh nhật”
Nghe qua thật buồn cười lẫn thương hại
Anh bán hàng quả khéo óc khôi hài
Đã biết người không tỉnh còn đùa dai
Nhưng cậu trẻ trơ trơ không phiền ngại
Cậu vẫn cứ cười ngây ngô dễ dãi
Ai nói sao thì nói cậu vẫn cười
Vì thế giới của cậu là vô ưu
Lúc nào cũng thấy vui không phiền tóai
Mẩu đối đáp chuyện trò thật ngắn gọn
Nhưng đã gây một ấn tượng sâu xa
Khiến người nghe bất chợt ngộ ra là
Muốn vô ưu phải học người không tỉnh
Người không tỉnh biết gì mà tính tóan
Không buồn dĩ vãng chẳng sợ tương lai
Chẳng sân si danh vọng hay tiền tài
Chỉ có vô ưu Niết bàn hiện tại
Nhưng Vô Ưu không hẳn là hạnh phúc
Vì thực chất một con người trời sinh
Bản ngã vốn là lục dục thất tình
Nếu chỉ vô ưu đời thành vô vị


Cám ơn chị Tố Kim bài thơ chạm tim người đoc, con người sinh bệnh lão là lẽ tự nhiên, nhưng sống mà không còn biết mình hiện hữu nơi đâu thì vô ưu vô tư kia cũng không có giá trị nữa.
ReplyDeleteHồng Thúy
Hồng Thúy ơi, không biết anh thanh niên này bị bệnh gì mà mặt mày cứ ngu ngơ và có vẻ như sợ sệt. Thỉnh thoảng chị cũng còn gặp, lúc nào cũng có bà mẹ già bên cạnh dẫn đi. Thật là tội nghiệp cho mẹ lẫn con.
DeleteTK