Từ cửa sổ trên lầu, nhìn chuyến xe lửa chạy chầm chậm trong màn mưa xám đục,
không thể nào bà Loan không nhớ lại hình ảnh của Khiết – người yêu đầu đời của
bà khi bà còn là một nữ sinh trung học – đang chồm người, một tay vịn vào thành
cửa sổ của toa xe, một tay vẫy vẫy về phía Loan trong khi con tàu đang từ từ
lăn bánh, rời ga xe lửa Đà Lạt. Vừa nhìn theo Khiết, Loan vừa quẹt nước mắt, cố
nén vào lòng nhiều nỗi luyến thương.
Một mình trở lại con đường vắng, Loan cảm nhận được
nỗi buồn và sự lạc lõng của nàng trong thành phố đầy vết chân kỷ niệm của “hai
đứa”. Loan nhớ, những chiều cuối tuần nàng thường lén Bố Mẹ, hẹn hò với Khiết.
Những lúc đi chầm chậm bên nhau dưới hàng thông rợp bóng, Khiết – trong quân phục
sinh viên sĩ quan trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt – thường nói về niềm say mê tha
thiết của chàng đối với những cánh dù lộng gió trong không gian tràn ngập lửa
đạn.
Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tình cảm của
Loan dành cho Khiết khi vui, khi buồn; nhưng hình ảnh của Khiết – khi chàng bất
ngờ trở lại Đà Lạt thăm nàng sau cuộc hành quân đầu đời tại biên giới Lào Việt
– trên thềm nhà của Bố Mẹ vào buổi chiều mưa thì không bao giờ nhạt phai.
Chiều mưa năm đó, sau khi đi học về, nhìn từng giọt
mưa đầu mùa rơi nhè nhẹ bên mái hiên, Loan cảm thấy ray rứt buồn và bâng khuâng
nghĩ đến Khiết! Để xoa dịu niềm nhớ, Loan đàn những tình khúc chợt đến trong
hồn chứ không nhìn bản nhạc. Khi đàn đến phân đoạn thứ hai của tình khúc Thương
Nhau Ngày Mưa của Nguyễn Trung Cang thì hình ảnh buổi chiều tiễn Khiết tại ga
xe lửa Đà Lạt lại hiện về. Loan buồn buồn “ngân nga” nho nhỏ:
“… Như mưa ngày
nào thấm ướt vai anh,
Như mưa ngày
nào khuất lấp sao đêm.
Thương em ngày nào khóc ướt môi mềm…”
Loan vừa “ngân nga”
đến đây, cậu em đến cạnh, nói nhỏ:
-Chị Hai! Có “ông Nhảy
Dù” nào đứng nơi hiên nhà kìa!
Nhìn ra cửa trước, Loan ngạc nhiên thấy một “ông
Nhảy Dù” trong quân phục hoa rừng, “bê–rê” đỏ, đội hơi nghiêng, giày
trận, đang khoanh tay, đứng dưới mưa, mỉm cười, nhìn nàng không rời. Khi nhận
ra Loan đã thấy chàng, Khiết cười thật tươi, lấy “bê–rê” xuống,
rũ nước mưa rồi bước vào phòng khách. Loan ngưng đàn. Sau vài câu thăm hỏi,
Khiết bảo:
-Để anh vào trong chào
hai Bác. Anh trở ra ngay.
Khi Khiết trở lên phòng khách, thấy tóc và quân
phục của Khiết còn điểm nhiều vết nước mưa, Loan đưa tay muốn gạt những hạt mưa
còn vướng trên tóc chàng – như dạo nào nàng đã gạt những hạt mưa long lanh trên
mái tóc chàng khi tiễn chàng đi Sài Gòn trình diện Sư Đoàn Nhảy Dù – nhưng vội
ngưng; vì ngại Bố Mẹ thấy được. Như nhận hiểu hành động của Loan, Khiết nhìn
Loan, cười thật tươi.
Trong đời, Loan quên rất nhiều điều; nhưng chưa bao
giờ Loan có thể quên được hình ảnh hiên ngang và nụ cười rạng rỡ của Khiết vào
buổi chiều mưa năm xưa, khi chàng đứng trên thềm nhà nhìn nàng đàn…
Đang xót xa, nuối tiếc một đời trai ngang dọc của
Khiết và đời sống nhàn nhã của một thiếu nữ được Bố Mẹ cưng chiều, bà Loan thấy
chiếc SUV quen thuộc dừng trước nhà. Lòng rộn ràng vui, bà Loan bước đến cầu
thang. Chợt nhớ quên đeo “mask”, bà Loan vội quay lại
phòng “computer”, lấy “mask” đeo vào, đi xuống lầu.
Thấy Dũng và Diễm – con trai và con gái của Bà và
ông Khiết – cùng hai đứa cháu nội đều đeo masks, bà Loan đùa bằng tiếng Việt:
-Đâu, hai “cục vàng”
của bà Nội đâu?
Thật bất ngờ, Mylene – cháu nội đầu tiên của bà
Loan và ông Khiết – vừa choàng tay qua vai cô em gái vừa đáp:
-Right here, “ba Noi”!
Bà Loan ngạc nhiên nhìn Mylene, hỏi bằng tiếng Anh:
-Làm thế nào cháu hiểu
được bà Nội nói gì mà cháu trả lời?
Mylene phải đáp bằng tiếng Anh:
-Trước khi dịch
Covid–19 xảy ra, Ba Má cháu cho chị em cháu đi học tiếng Việt mỗi sáng chủ
nhật. “Ba Nọi” quên rồi sao?
-Sorry, bà Nội không
nhớ được! Nhưng làm thế nào cháu hiểu được “hai cục vàng” của bà Nội là chị em
của cháu?
-Cháu biết mà. Đối với
người Việt, cái gì mình thích, mình thương, mình quý cũng được ví như vàng như
ngọc. Và cháu hiểu rằng “ba Nọi” thương tụi cháu
nhiều lắm!
Mọi người cười rộ lên. Đang cười, bất ngờ thấy ông
Khiết – với thân người thẳng băng như người máy –mở cửa phòng ngủ, lừng lững
bước ra, nụ cười tắt vội trên môi mọi người. Dù biết ông Khiết sẽ không hiểu
được lời chào hỏi, các con/cháu vẫn thưa:
-Dạ, chào Ba.
-Dạ, thưa Ba.
-Hi, “on Noi”!
-Hello, “on Noi”!
Ông Khiết vẫn lầm lỳ bước đến xa-lông, không nói một lời và trên khuôn
mặt nhăn nheo của ông cũng không gợn tý cảm xúc nào cả! Ông ngồi vào xa-lông,
nhìn mọi người với ánh mắt vô hồn. Dũng hỏi bà Loan:
-Măng! Ba Măng có gì
lạ không?
-Thôi, con! Tuổi này
rồi, chỉ xin “một ngày như mọi ngày” thôi!
Dũng đến ngồi cạnh ông
Khiết:
-Ba khỏe không? Con
đem hai đứa nhỏ về thăm Ba đó.
Ông Khiết gật đầu, tỏ dấu nhận hiểu. Thấy hai đứa
cháu nội kín đáo nhăn mũi vì mùi hôi nồng nặc từ phòng ngủ xông ra, bà Loan nói
nhỏ với Diễm:
-Cảm ơn các con đã đem
hai cháu về thăm và đi chợ mua thức ăn cho Ba Măng. Con đem giùm mọi thứ xuống
bếp cho Măng rồi các con về nghỉ. Tuần sau con đi chợ cho Măng, đừng mua
xà–lách–xon nữa. Măng không thể đứng lâu để lặt từng cọng như hồi trước.
-Con nói Măng hoài mà
Măng không chịu nghe. “Watercress” Măng không cần lặt từng cọng; Măng
chỉ cần cắt ngang phía dưới gốc rồi rửa sạch là được.
-Nếu làm theo cách của
con, nhỡ con sâu hay con giun nằm trong lòng cọng rau làm sao Măng có thể thấy
được?
-Măng ở sạch quá mà
Măng cứ muốn con cháu học về y khoa. Hồi trước tụi con học đại học thì bệnh HIV
– human immunodeficiency virus – hoành hành; bây giờ hai đứa nhỏ học đại học
thì Covid–19 giết cả trên trăm ngàn người tại Mỹ. Nếu tụi con và hai cháu là MD
thì Măng có yên lòng hay không?
-Thôi, con! Ngày đó
còn ước mơ; bây giờ, nếu có ước mơ thì Măng chỉ cầu xin ơn Trên cho các con và
các cháu được bình an thôi; còn “ông Già” – danh từ thân thương gia đình thường
dành cho ông Khiết – và Măng chỉ biết trực diện và chống chọi với tuổi già chứ
còn gì nữa mà ước mơ!
Ngưng một chốc, bà Loan tiếp:
-A, tuần tới con nhớ
mua cho Măng xà phòng rửa chén, chai nhỏ thôi; mua chai lớn, tay Măng yếu, cầm
không nổi, rớt, đổ “tùm lum” Măng dọn không nổi!
-Măng vẫn rửa chén
bằng tay à? Cứ như vậy rồi than đau tay, đau lưng.
-Bác sĩ Gronados bảo
Măng “keep moving” mà! Thêm nữa, rửa chén bằng máy thì Măng cũng phải tráng qua
cho thức ăn trôi đi rồi mới cho vào máy. Máy chạy thì tốn nhiều điện, nhiều
nước!
-Người ta mong có
phương tiện để sử dụng; còn Măng thì cứ tiện tặn từng xu, để làm gì?
-Để khỏi phiền các
con. Các con lo cho “ông Già” và Măng nhiều rồi, Măng không muốn làm phiền các
con thêm.
Im lặng. Diễm chuyển đề tài:
-Người lau dọn nhà
tháng này đến chưa mà nhà hôi quá vậy, Măng?
-Măng nhận thấy, trước
khi họ đến Măng cũng phải dọn dẹp sơ sơ; vì “ông Già” cứ vung vãi, vất mọi thứ
ra đó. Mỗi lần dọn dẹp, lưng và hai đầu gối của Măng đau lắm, Măng chịu không
được! Măng nói họ khi nào Măng cần thì Măng gọi chứ
đừng đến mỗi tháng.
-Thì Măng đừng dọn dẹp
gì cả; cứ để họ làm.
-Họ chỉ lau chùi thôi;
còn “ông Già” ăn, uống cái gì mà Măng không để ý thì ổng đem giấu trong tủ quần
áo; có khi ổng “bỏ đại” vô nhà cầu, hoặc trây quẹt đầy thảm, Măng dọn không
nổi!
-Con nghĩ đã tới lúc
chị em con góp tiền, thuê người đến giúp Măng. Măng nghĩ sao?
-Măng rất lo sợ, ngại
họ biết trong nhà chỉ có một ông già “không biết gì hết” và một bà già “trói gà
không chặt” thì họ sẽ cho người khác biết rồi người đó đến đây cướp!
-Tụi con đã nghĩ đến
điều đó và đã đề nghị Ba Măng nên vào Senior Living…
Diễm chưa dứt câu, bà Loan đã lắc đầu:
-Các con đã đưa Măng
đi xem mấy chỗ rồi; chỗ nào cũng đẹp, đầy đủ tiện nghi, nhưng… kinh khủng quá!
-Cái gì kinh khủng?
-Sự vắng lặng! Vắng
lặng đến… rợn người!
-Biết bao nhiêu người
sống và chấp nhận sự vắng lặng đó chứ đâu phải một mình Măng.
-“Ông Già” và Măng ở
đây, trên đường đi làm về, các con và các em thuận đường, đôi khi ghé thăm. Nếu
Ba Măng dời đến mấy chỗ Senior Living thì trái đường, biết mỗi năm Ba Măng có
thể gặp các con được một lần hay không! Thêm nữa, chỉ có Măng mới có thể vào
Senior Living; còn “ông Già” thì phải vào Assisted Living; mà Măng thì không
bao giờ có thể để “ông Già” vô viện dưỡng lão!
Diễm gắt:
-Măng không thể khẳng
định như vậy được! Đến một lúc nào đó, vì sự sống còn, mình buộc phải hy sinh
nhiều thứ lắm. Măng biết không?
Bà Loan thầm “phục” những người “thông minh!”, làm
nghề tự do, khai gian thuế lợi tức, giấu tiền mặt. Khi về già những người này –
không những được hưởng đầy đủ phúc lộc của chính phủ như housing, food stamps,
Medicaid – còn được chính phủ cho người đến nhà mỗi tuần bao nhiêu giờ để giúp
việc nhà, đưa đi bác sĩ, đi chợ, tắm cho người nào không thể tự tắm được, v.v.
Trong khi đó, những người khai đúng thuế lợi tức, như ông Khiết và Bà, thì
không được tý ân sủng nào của chính phủ mà còn phải mua bảo hiểm sức khỏe
riêng; vì có nhiều khoản chi phí y tế Medicare không chịu trả!
Thấy Mẹ có vẻ tư lự, Dũng đến bên, khuyên:
-Măng đừng quá lo
lắng, okay! Nhà Măng đã có hệ thống báo động – được nối kết trực tiếp với phòng
kiểm soát an ninh của khu vực này – tuần tới con sẽ kêu người gắn “video
camera” nữa thì không tên nào dại vô nhà Măng ăn cướp đâu.
-Cảm ơn con.
-Măng nhớ cẩn thận,
vịn vào thành cầu thang mỗi khi Măng đi lên hoặc đi xuống lầu, nha!
-Ờ, cảm ơn con. Đi
xuống thì không sao; nhưng đi lên là cả một vấn đề!
-Hôm nào tụi con sẽ
dời phòng “computer” xuống tầng dưới cho Măng.
Diễm hỏi:
-Măng còn đi bộ quanh
khu vực này không?
-Khi “ông Già” ngủ
Măng mới dám đi; vì Măng không thể để “ông Già” ở nhà một mình.
-Ủa, vậy thì làm thế
nào trước khi Covid–19 xuất hiện, Măng đi Gym mỗi ngày?
-Lúc đó “ông Già”
không tệ như bây giờ.
Dũng hỏi:
-Tình trạng của “ông
Già” xuống nhanh đến vậy à?
Im lặng. Bà Loan rơm rớm nước mắt; một chốc sau mới đáp:
-Xương sống và não bộ
của “ông Già” bị tổn thương rất nặng. Các Chú, Bác ở tù cùng trại cải tạo với
“ông Già” cho Măng biết là “ông Già” bị cộng sản Việt Nam (csVN) đánh kinh
khủng lắm; vì ổng là sĩ quan Nhảy Dù mà ổng lại khai thật tất cả những lần đơn vị
do ổng chỉ huy giải tỏa căn cứ này, tái chiếm chiến địa kia, tiếp cứu tiền đồn
nọ, v.v. cho nên csVN trả thù! Bác sĩ Gronados khuyên, thương tích thời chiến
tranh cộng với tuổi tác của “ông Già” thì – ngoại trừ trường hợp khẩn cấp –
bệnh gì “ông Già” có thể “live with it” thì nên “live with it”; đừng giải phẫu.
Diễm an ủi:
-Thôi, ít ra “ông Già”
cũng còn đi được; không nằm một chỗ!
Dũng thở dài:
-Chuyện của “ông Già”,
mình không làm gì được nữa rồi! Còn Măng, khoan đi Gym nhưng cố gắng đi bộ,
nha!
-Không đi Gym mà nếu
không đi bộ nữa thì cơ thể của Măng như không còn sức sống. Lưng cứ muốn “cụp”
xuống!
Diễm bảo:
-Măng còn đi được là
may lắm rồi! Biết bao nhiêu người cỡ tuổi Măng hoặc trẻ hơn mà phải chống gậy
để đi kìa!
Bà Loan cúi mặt, nước mắt chảy ngược vào
tim! Nếu sống mà cứ buộc phải thấy/phải so sánh với những điều tiêu cực thì
cuộc sống này còn có ý nghĩa gì nữa hay không?
Trước khi cáo từ Cha Mẹ, Dũng và Diễm hâm
nóng hai tô mì rồi mời Cha Mẹ xuống bếp, ngồi vào bàn. Sau khi để hai ly nước
lọc lên bàn, cạnh gói xôi đậu xanh và quà ăn vặt, Dũng/Diễm và hai cháu từ giã
ông Khiết và bà Loan.
Vì ông Khiết không thể nhớ hoặc nhận biết lúc nào
nên nhai/lúc nào nên nuốt/lúc nào nên ngưng, bà Loan phải lấy kéo cắt mì sợi và
hoành thánh thành từng phần nhỏ để ông Khiết không bị nghẹn. Ông Khiết chỉ gói
xôi đậu xanh trong bao ny–lông nhỏ, tỏ ý muốn ăn. Bà Loan đẩy bao ny–lông nhỏ
về phía chồng. Ông Khiết lấy gói xôi, vất bao ny–lông trên sàn gạch hoa rồi mở
gói xôi, lấy tay bốc, ăn. Bà Loan vội lấy gói xôi từ tay ông Khiết, đem đến bên
bếp, lấy dao và nĩa xắn gói xôi ra từng phần nhỏ rồi đưa lại cho ông Khiết, kèm
theo cái nĩa. Ông Khiết vất cái nĩa xuống sàn nhà!
Đang ăn, bà Loan nhận ra mùi nồng nồng của nước tiểu.
Nhìn sang ghế của ông Khiết, bà Loan ngán ngẫm, buông đũa. Thì ra từ nãy giờ
ham vui vì con cháu về thăm, bà Loan quên theo dõi đồng hồ để đưa ông Khiết vào
nhà tắm đi tiểu! Bà Loan giận, xẵng giọng:
-Đi vô thay đồ!
Ông Khiết ngơ ngác nhìn quanh, không biết “đi vô” là đi
vô đâu! Bà Loan im lặng, đứng lên, nắm tay ông Khiết, dẫn ông vô phòng ngủ
trong khi ông Khiết vừa đi vừa quay lui nhìn gói xôi.
Lấy tấm ny–lông phủ lên tấm khăn trải giường, xong,
bà Loan kéo tay ông Khiết đến, “ấn” nhẹ thân người của ông lên tấm ny–lông. Lúc
này bà Loan mới nhớ là bà đã quên lấy tã cho ông. Bà Loan xoay sang, mở ngăn
tủ, lấy tấm tã rồi xoay lại bên giường. Vừa thấy tấm tã, ông Khiết có vẻ hoảng
hốt, khoát tay:
-Không! Đừng! Đừng!
“Hỏng” chịu đâu!
Đây không phải là lần đầu tiên ông Khiết phản đối
khi phải mang tã. Nhưng đây là lần đầu tiên bà Loan nghe chồng nói một câu thể
hiện được tất cả nỗi sợ hãi của ông. Bà Loan vào nhà tắm, lấy chiếc khăn nhỏ,
thấm nước lạnh, trở ra giường. Không hiểu tại sao thấy chiếc khăn ướt, ông Khiết
lại yên lặng, không chống cự nữa. Nhờ ông Khiết không chống cự, bà Loan nhẹ
nhàng đè ngửa ông ra, cởi chiếc quần khai nồng vất về hướng nhà tắm rồi lấy
chiếc khăn ướt lau phần hạ bộ cho ông. Trong khi bà Loan cảm thấy lưng và tay
chân của bà như muốn rã ra từng mảnh thì gương mặt của ông Khiết trông rất dễ
chịu. Ông Khiết nhìn bà Loan với ánh mắt biết ơn khi bà Loan lấy phấn bột –
loại dùng cho trẻ con – rảy vào phần hạ bộ của ông. Nhưng khi bà Loan vói tay
lấy tấm tã thì ông Khiết lại vùng vằng:
-Đừng! Đừng mà! “Hỏng”
chịu đâu!
Bà Loan biết, trời nóng như thế này mà “đóng” tấm
tã dày cộm vào bộ phận “nhạy cảm” nhất của con người thì làm sao chịu cho nổi;
đó là chưa kể, nhỡ ông Khiết đi tiêu/đi tiểu trong tã mà bà Loan không biết để
thay thì… bà Loan rùng mình, không dám nghĩ tiếp!
Dù hiểu cho sự khó khăn, tội nghiệp của chồng, bà
Loan cũng phải dùng toàn sức lực của Bà để mang cho được tấm tã vào cho ông
Khiết. Có lẽ chẳng còn sức để chống chọi với bà Loan nữa, ông Khiết nằm im, lầm
bầm
-Đừng mà! Đừng mà!
Bà Loan biết thế nào ông Khiết cũng – như mọi lần –
tìm mọi cách cởi tấm tã, vất đâu đó; bà sẽ phải lần theo mùi hôi của tấm tã mà
tìm cho ra, đem bỏ rác!
Vì muộn phiền, bà Loan bị bệnh mất ngủ; mỗi đêm
phải uống thuốc ngủ. Nếu bà Loan dùng đúng liều lượng, ngủ được ngon giấc thì
sáng hôm sau bà phải tắm cho ông Khiết, thay và giặt toàn bộ khăn trải giường
và mở tất cả cửa sổ để mùi hôi thối thoát ra ngoài; vì suốt đêm không ai thay
tã hoặc đưa ông Khiết vào nhà cầu! Nhưng nếu uống thuốc ngủ ít hơn liều lượng
thì bà Loan cứ nằm trăn trở suốt đêm bên cạnh một người bà từng yêu thương –
người hùng của Bà – nhưng nay đã trở thành “gánh nặng” mà Bà không nỡ lìa xa!
Khi nào tâm hồn “lạc” về dĩ vãng, bà Loan cũng tiếc thương, khóc thầm, cầu
nguyện rồi quay sang, vòng tay qua vùng ngực thoi thóp của người chồng đang
miên man trong giấc cô miên vì đòn thù của csVN, quân cướp nước mà lại núp dưới
chiêu bài “giải phóng”!
Sự tủi thân vừa lắng dịu, bà Loan thở dài, đỡ ông Khiết dậy:
-Đi ra ăn cho hết gói
xôi.
Ông Khiết im lặng vịn tay bà Loan, ngồi dậy, đi
theo vợ. Đến bàn ăn nơi bếp, sau khi để ông Khiết ngồi vào chiếc ghế sạch, bà
Loan xoay sang phòng giặt đồ, với dụng ý lấy khăn lau nước tiểu mà lúc nãy ông
Khiết đã thải ra. Vừa xoay người, chân của bà Loan vướng vào bao ny lông – mà
lúc nãy ông Khiết vô tình vất trên sàn nhà – bà Loan trượt chân, té, đầu va vào
nền gạch hoa.
*****
Thiếu phụ da đen đẩy chiếc xe lăn – ông Khiết ngồi bên
trong – theo gia đình, qua khỏi cửa chính phòng khánh tiết của Sugar Land
Assisted Living rồi dừng lại. Bà Loan nhanh tay mở ví, lấy mấy tờ một đồng,
nhét vội vào tay người đẩy xe lăn, nói nhỏ:
-Làm ơn chăm sóc giùm
chồng tôi. Tôi sẽ vào đây mỗi ngày phụ với cô.
Người đẩy xe lăn lắc đầu, trả lại tiền:
-Tôi sẽ chăm sóc ông
Nguyễn. Bà đừng lo. Nhưng ở đây cấm nhân viên nhận bất cứ món quà nào; nếu nhận
quà, nhân viên đó sẽ bị đuổi việc.
Bà Loan thở dài, bước theo gia đình. Ông Khiết nhìn bà
Loan và con cháu bước lên hai chiếc SUV với nét mặt rất điềm nhiên! Nhưng, khi
hai chiếc SUV nổ máy, từ từ rời bãi đậu xe, bà Loan nhìn vào kính chiếu hậu bên
phải, thấy ông Khiết gục xuống, hai tay ôm mặt! Bà Loan hấp tấp nói với Dũng:
-Dũng! Dũng! Con chờ
Măng chút!
Mọi
người trên xe không hiểu chuyện gì xảy ra. Bà Loan vội mở cửa xe, bước
xuống, đi nhanh đến bên ông Khiết. Ông Khiết đưa bàn tay run rẩy ra phía trước
như muốn tìm kiếm một vật thể thân thương nào đó. Bà Loan nắm tay chồng,
nghiêng một bên má lên mái tóc thưa và trắng ngần của chồng, rồi khóc! Diễm đến
cạnh:
-Măng! “Be strong”!
Măng nên nghĩ đến cuộc đời của Măng nữa chứ! Hôm Măng bị té, vào ER --Emergency
Room – chính Măng đã nghe bác sĩ khuyên rằng Măng không nên chăm sóc cho ai
khác, ngoài việc chăm sóc cho chính Măng. Măng nhớ không?
-Biết rồi! Nhưng tội
“ông Già” quá, con ơi!
-Ai cũng biết là tội
“ông Già”! Nhưng cái “tội” này là hậu quả của những cuộc tra tấn dã man do csVN
hành xử tàn độc đối với tù nhân trong các trại cải tạo chứ không phải do ai
khác tạo nên. Người nào muốn “hòa hợp hòa giải”, không nghĩ đến chính trị, quên
đi quá khứ và tội ác của csVN thì đó là quyền của người đó; đừng kêu gọi hoặc
cổ xúy người khác! Chỉ khi nào trong gia đình người đó có người từng là nạn
nhân trực tiếp của csVN thì người đó mới biết thế nào là uất hận!
Biết Diễm cũng đang bị xúc động mạnh trong tình cảnh này, bà Loan năn nỉ:
-Thôi, con! Ai nói gì,
làm gì, kệ người ta…
Bà Loan chưa dứt câu, tiếng người đẩy xe lăn vang lên:
-Rất tiếc, đến giờ cơm
chiều, tôi phải đưa ông Nguyễn vào phòng ăn. Bye!
Bà Loan, các con cùng dâu và rể đứng lặng,
nhìn theo chiếc xe lăn trong khi ông Khiết cố quay lui, nhìn hình dáng những
người thân yêu đang xa dần, xa dần…
Trở lại chiếc SUV, vừa mở cửa, bà Loan nghe dòng
nhạc êm ái, thiết tha từ iPhone của Mylene. Xe rời chỗ đậu được một đoạn ngắn,
bà Loan mới nhận ra đây là tình khúc mà – buổi chiều trước ngày đi trình diện
“bên thắng cuộc” – ông Khiết đã ôm Guitar, vừa “từng tưng” vừa hát nho nhỏ khi
“hai đứa” ngồi bên nhau nơi sân sau:
“Memories light
the corners of my mind
Misty
water–colored memories of the way we were
Scattered
pictures of the smiles we left behind
Smiles we gave
to one another for the way we were…”
Chiều nay, theo giọng Soprano mượt mà của Barbra
Streisand và lời ca ướt lệ trong tình khúc The Way We Were của Barbra
Streisand, bà Loan bùi ngùi tưởng như thấy lại được hình dáng của ông Khiết vào
buổi chiều xưa – khi “ông Nhảy Dù” đứng dưới mưa, khoanh tay, mỉm cười, nhìn
Loan đàn – đang chờn vờn trong bóng hoàng hôn chập chùng!…
ĐIỆP MỸ LINH

No comments:
Post a Comment