Anh chị có hai cháu trai sanh năm một. Lên sáu tuổi, cháu
lớn nhập học và từ đó cháu hay vênh mặt với đứa em, tỏ vẻ ta đây là người có đi
học, thường hỏi điều này, khoe chuyện nọ trong buổi cơm chiều. Hôm ấy, cháu lớn
hỏi anh:
“Ba ơi, the first one,
tiếng Việt mình gọi là gì vậy ba?”
Gia đình anh chị có lệ không được nói
tiếng Anh ở nhà nên hai cháu luôn ‘tra tự điển’ như vậy.
Anh trả lời:
“Là thứ nhứt hay là đầu tiên. Tùy trường
hợp mà mình nói.”
“Còn president tiếng
Việt mình nói sao hả ba?”
“Là tổng thống. Con hỏi chi vậy?”
Ngồi bên kia bàn, chị thầm nghĩ, nếu
cháu hỏi tiếp, “Tại sao gọi là tổng thống” thì khó cắt nghĩa đa. Cũng may, cháu
không hỏi vậy mà khoe:
“Con biết tên của ông tổng… ơ… tổng
thống… ơ… ư… thứ nhứt của mình là gì rồi.”
Không chút nghĩ ngợi, anh vội khen
con:
“Giỏi, con nói cho ba má và em con biết
đi.”
“Tên ông là Washington!”
Cháu nói chữ Washington thiệt to,
gương mặt hớn hở chờ đợi lời khen của cha mẹ rồi bỗng cháu ngơ ngác vì thấy cha
mình chau mày, thoáng nét buồn, trong khi mẹ mình ngồi im lặng. Ðúng vậy,
anh cảm thấy xót xa khi nghe con nói tên vị tổng thống đầu tiên của mình là
Washington. Ðất nước này đã cưu mang gia đình anh chị gần 10 năm nay, vậy mà
anh vẫn xem nó là ‘đất tạm dung.’ Mới
đến thế hệ thứ hai mà đã mất gốc rồi sao? Suy nghĩ như vậy, phải chăng anh là một
kẻ vong ân? Còn ngược lại, anh là một kẻ bội nghĩa với quê hương à?
Ngồi bên kia bàn, chị cũng phân vân,
chưa biết phải giúp anh thế nào đây, bỗng nghe anh hỏi:
“Hai đứa nói cho ba má biết, con là
người Mỹ hay người Việt Nam?”
Cháu nhỏ lanh miệng trả lời trước:
“Việt Nam!”
Cháu lớn lườm thằng em nó một cái, rồi
nói, “Là người Việt Nam như ba má.”
Anh mỉm cười, sung sướng nói:
“Giỏi! Vậy thì ông Washington đâu phải
là tổng thống của mình mà là tổng thống đầu tiên của người Mỹ, phải không?”
Nhìn hai thằng con gật gù, đồng ý với
cha chúng nó, chị thở phào, lòng khoan khoái.
Cơm nước xong, hai cháu phụ cha mẹ
lau bàn ăn rồi ra phòng ngoài xem TV. Trong khi chị dọn dẹp nhà bếp, anh lo rửa
đống chén bát bỗng nghe chị nói:
“Cho anh 20/20 đó nhen!”
Anh cười, nói đùa:
“Rửa chén chưa xong mà đã cho điểm rồi!
Tối nay có âm mưu gì đây, người đẹp?”
“Hứ! Lúc nào cũng tơ tưởng chuyện đó!
Em muốn nói anh giải quyết chuyện ông Washington thiệt là hay.”
“A… chuyện đó anh học từ ông nội của
anh.”
“Sao? Ông nội có dính líu gì đến ông
Washington?”
“Em biết ông nội làm thầy giáo, phải
không?”
“Ừa, thì anh có kể cho em nghe rồi.
Ông nội hồi nhỏ đi chăn trâu, rồi bị bắt đi học thế cho con nhà bá hộ trong
làng, rồi ông làm thầy giáo …”
“Ba kể lại hồi thời Tây đô hộ xứ
mình, học trò học toàn tiếng Pháp, học luôn Sử Ký của Pháp, câu mở đầu của quyển
Sử Ký là ‘Nos ancêtres sont des Gaulois’
nghĩa là ‘Tổ tiên của chúng ta là người Gaulois.’ Người
Pháp rất hãnh diện về nguồn gốc của họ là người xứ Gaule với nền văn minh có
trước người La Mã nữa …”
“Ừ, thì cũng như người Việt mình, ai
cũng vỗ ngực nói mình là dòng dõi con rồng, cháu tiên vậy mà.”
“Ba cũng kể rằng thời ông nội làm thầy
giáo, đa số thầy cô là người Việt, chỉ có ông hiệu trưởng và hai ba thầy cô là
người Pháp. Ông nội dạy học trò Sử Ký Pháp, ông tự ý sửa câu ‘Nos ancêtres sont des Gaulois’ thành
‘Les ancêtres des Français sont des Gaulois’, nghĩa là ‘Tổ tiên của người Pháp là
người Gaulois.’”
“Trời đất! Sao ông nội gan vậy? Người
Pháp thực dân đô hộ xứ mình rất ác nghiệt. Thời đó biết bao người chống Pháp bị
bỏ tù ở Côn Ðảo.”
“Tùy người chứ em, thời nào, xứ nào
cũng có kẻ tốt, người xấu. Ðiều trớ trêu là một ông thầy người Việt tố cáo chuyện
này với ông hiệu trưởng người Pháp nhưng chẳng những ông ta không rầy mà còn
khen ông nội nữa.”
Kể chuyện xưa cho chị nghe đến đó anh
ngước mắt nhìn ra cửa sổ. Bóng tối đã bao trùm cảnh vật, chỉ còn lại một đốm
màu cam của ánh tà dương ở tận chân trời. Anh thấy nó giống như một tia sáng ở
cuối đường hầm, gieo vào lòng anh một thoáng hy vọng.
Không, hai đứa con của anh chị sẽ không mất gốc nếu chúng được anh chị dạy dỗ cẩn thận như ngày hôm nay. Khi chúng có thêm chút trí khôn anh sẽ kể cho chúng nghe chuyện ông bà của chúng đã cố gắng giữ gìn cội nguồn của mình như thế nào. Anh chợt nhớ đến câu tục ngữ của người Mỹ, “Home is where the heart is.” Ðúng rồi, cái gốc của người ly hương không ở đâu xa, nó ở chính trong trái tim của mình. Anh mỉm cười, tràn trề hy vọng.
ĐAD

No comments:
Post a Comment