Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của tổng thống
Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống
trước đó — dù Cộng hòa hay Dân chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân
sự mới. Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định
Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi
lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là
bằng chứng.
Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn
ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm
2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội
bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?
Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà
nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh.
Và phải đánh trước khi quá muộn.
Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc
phỏng vấn trên Fox News với Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người
cần nghe kỹ: khi Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động.
Không chần chừ. Không họi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để
người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.
Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội?
Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ
Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạt nhân? Một chế độ thần quyền đã công
khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng
loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có tên lửa đạn đạo tầm xa, và giờ
lại sắp có đầu đạn hạt nhân để gắn lên đó.
Graham nói thẳng: “Trump không phải
Obama, không phải Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90%
và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng
thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại
làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”
Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy
nghiền ngẫm. Obama ký thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ
giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến
cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ
cần nâng lên 90% nữa thôi — và với công nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời
gian. Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu
không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel
phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạt nhân
Natanz và hàng loạt địa điểm hạt nhân khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100
đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào
căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn
hơn gấp vạn lần.
Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ
từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạt
nhân để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”
Hai tháng trước khi đánh Iran, Trump đã
thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực
lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về
New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở
Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”
Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một
nhà độc tài. Nhưng nếu bạn đọc sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị
tiình vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất
thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của
Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh.
Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt.
Vài giờ. Nghĩ lại đi.
Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta
là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”:
Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện
cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả
hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ
buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.
Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng
nhất, phần mà Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu
nghe:
“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu
mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế
giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”
Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số
đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ
ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã
biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều
nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.
Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu.
Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người
mua. Và đây chính là cái mà Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp
— chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc
Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả:
các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait,
Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu
trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.
Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc
chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc
của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.
Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không
Ai Nói To
nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh
không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ
khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ.
Sáng kiến Vành đai và Con đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới
kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc
Kinh.
Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là
năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của
mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung
Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran,
ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung
Quốc.
Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu
Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào
Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc
cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc
thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển
Đông, không thể thách thức Mỹ. Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc
Kinh.
Và Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không
đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần
bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.
Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm,
nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi
muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.
Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn
một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạt nhân, để Maduro tiếp tục
bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục
bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm
soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.
Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái
giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy
một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế
về năng lượng.
Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng:
Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu
hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại:
ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.
Graham nói : “Donald Trump đang tái lập
lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước.
Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”
Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para
bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói
ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.
Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều
đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn
năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu
rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ.
Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ
khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.
Graham mô tả Trump là “người của hòa
bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười
khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và
cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân
chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng
những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay
đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.
Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người
khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi
không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến
tranh lại buộc phải đánh.
Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo
nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ
Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến
Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc
Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày
nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.
Trump nhìn vào tất cả những điều đó và
nói: không. Không phải dưới thời tôi.
Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.
Giá dầu sẽ hạ, Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.
Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.
TG: Vô Danh

No comments:
Post a Comment