Sau khi hai Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và Nguyễn Thanh
Long lần lượt bị mất chức và đi tù vì tham nhũng và buôn thuốc tây giả, chính
phủ ta đã đưa một người không biết gì về y tế lên làm bộ trưởng.
Đó là bà Đào Hồng Lan, người có khuôn mặt mũm mĩm, xinh ra phết,
vốn là một nhà giáo đã có nhiều đóng góp cho ngành giáo dục nhưng rốt cuộc cũng
chẳng đi đến đâu.
Vừa lên ngôi, bà tân Bộ trưởng đã phát động cuộc thi viết về “ Sự
hy sinh thầm lặng” của ngành y tế. Giải thưởng rất hấp dẫn.
Có nhiều bài viết gửi về. Trong số đó có bài của một em học sinh
lớp 6 bị ném ngay vào thùng rác, giống như dân Facebook vẫn hay nói là “bị loại
từ vòng gửi xe”. Bài viết của em như sau:
Người ta cứ bảo bác sĩ, y tá là lương y như từ mẫu, là những chiến
sĩ thầm lặng, em thấy không đúng. Cả nước đều biết nếu không có phong bì hay tiền
ứng trước viện phí, người bịnh sẽ có nhiều cơ hội bị bỏ nằm nhúc nhích ngoài
hành lang, vừa thở vừa chờ cho tới sáng. Hay ai cần thay băng mà không lòi tiền
bồi dưỡng ra, sẽ được các nhân viên y tế thay mạnh tay còn hơn đô vật…Cho nên
em chỉ thấy những bịnh nhân bình thường như mẹ em mới xứng đáng đoạt danh hiệu
“ sự hy sinh thầm lặng”.
Mẹ em là một cô giáo, ở trong trường thì được chính phủ gọi là kỹ
sư tâm hồn, nhưng lúc mẹ em bị bướu cổ phải đi bịnh viện thì không khác gì một
con chuột đang bị cả hệ thống y tế xúm vô hành hạ.
Mẹ em phải dậy sớm đi vô bệnh viện lúc 3 giờ rưỡi sáng để lấy số
thứ tự. Ba em nằm trên giường cằn nhằn “ Chỉ có ăn trộm mới đi giờ này”.
Em cũng phải đi “ăn trộm” với mẹ em, vì ba em nói chiều nay mắc
nhậu, không giữ em được.
Lấy số xong, mẹ em ngồi chờ tới trưa cũng không thấy đọc tên,
trong khi có nhiều người tới sau thì lại được mấy cô y tá vui vẻ nắm tay dẫn vô
trước. Có một ông ngồi ngủ gục cạnh mẹ em, lâu lâu mở một con mắt ra nói
“Không có người quen giới thiệu, không có tiền khám dịch vụ thì
chị ngủ một giấc đi cho khoẻ tấm thân ngà”.
Tới hồi nghe đọc tên, mẹ em mừng muốn khóc, mẹ chạy lại ô cửa sổ.
Cô y tá, khuôn mặt nghiêm khắc, sau khi điền tên tuổi, giấy tờ xong, nói với mẹ
em “Đóng viện phí rồi tới phòng khám số 6”.
Mẹ em nhẹ nhàng hỏi “ Phòng số 6 ở đâu chị ?”.
Cô y tá nạt “ Ở trong miệng chị chứ ở đâu. Đi ra ngoài mà hỏi”.
Tại đây, sau khi chờ mòn mỏi thêm nữa tiếng nữa, mẹ em được vô gặp
bác sĩ. Ông bác sĩ, mồ hôi đầy trên mặt và nách, chắc tại phải làm việc quá sức.
Nhìn ổng, em không thấy giống bác sĩ chút nào, mà thấy giống mấy người bán keo
dán chuột.
Bác sĩ hỏi “Bệnh sao?”. Mẹ em đang trình bày thì bác sĩ đã ghi xong toa thuốc, ông nói : “ Đi chụp X quang và mua thuốc”.
Mẹ em dẫn em ra ngoài, im lặng đi như một xác chết.
Em hỏi mẹ :“ Sao mình chờ hết buổi sáng mà chỉ được gặp bác sĩ
không tới 3 phút vậy mẹ ?”.
Mẹ thở dài : “Ở đây, bác sĩ là chủ tịch nước. Con đói chưa, ra mẹ mua xôi con ăn rồi mình ghé quầy thuốc tây mua thuốc”. “ Mẹ không đi chụp phim hả mẹ”. “ Không kịp chiều nay đâu con ơi, người ta xếp hàng dài thế kia, để mai mẹ sẽ xin nghỉ dạy thêm một ngày nữa đi chụp”.
Tại quầy bán thuốc tây, cũng lại cảnh xếp hàng và chen lấn. Nhiều
người ngồi luôn xuống đất cho đỡ mỏi chân. Em cũng ngồi nhưng mẹ em thì không.
Chắc mẹ nghĩ trong bệnh viện mẹ vẫn là cô giáo chứ không phải bệnh nhân bướu cổ.
Đứng lâu lắm thì mẹ cũng mua được một loại thuốc, còn hai loại khác người bán bảo
rằng “ngành y tế đang thiếu thuốc, chị ra ngoài chợ đen mà mua”.
Mẹ thất vọng, lảo đảo đi ra như người say nắng. Thời may, có một
bà tiên mập mạp hiện ra trước mặt cứu nguy. Bà tiên móc từ trong áo ngực ra mấy
vỉ thuốc : “Em có hai loại thuốc chị cần nè, chị lấy em để rẻ cho”. Nhưng mẹ em
cám ơn và nắm tay em lôi đi. Mẹ bảo mẹ sợ mua nhầm thuốc giả của mấy con buôn.
Ngồi trên xe buýt về nhà, em thấy suốt ngày hôm nay khủng khiếp
quá.
Bịnh viện đông như kiến. Đông thế nhưng không kiếm ra một nụ cười.
Ai cũng gắt gỏng. Ai cũng lê lết chầu chực để được khám qua loa. Mùi mồ hôi,
mùi mấy người bịnh khiến em cũng muốn bịnh theo luôn. Vậy mà mẹ em vẫn im lặng
chịu đựng. Lúc gần ra về, có cụ già nuôi bệnh, bị móc túi hết tiền, ngồi khóc
lóc thảm thiết, mẹ em lẳng lặng lấy ra cho mấy ngàn, không nói một câu.
Mẹ chỉ đổ quạu khi về tới nhà thấy ba em nằm say xỉn, ói tùm
lum. Dọn đống ói xong, mẹ lại hấp tấp chạy đi mua nước chanh về cho ba uống giải
rượu.
Nhìn theo bóng dáng mẹ chạy đi mua nước chanh, em thấy thương sự hy sinh thầm lặng của mẹ vô cùng, cho nên em viết bài dự thi này. Mong bà Bộ trưởng cho em được giải để em đưa hết tiền lãnh thưởng cho mẹ em trị bịnh bướu cổ. Chứ bịnh viện kiểu này, không có tiền thì chắc mẹ em chỉ có nước sống và trị bịnh bằng niềm tin.
Kính chúc bà Bộ trưởng dồi dào sức khoẻ, ngồi ghế được lâu, suy
nghĩ được gì giúp ích cho dân nghèo bịnh hoạn, chứ đừng như ông Bộ trưởng trước,
mới ngồi chưa nóng đít đã tham nhũng, phải vô khám ngồi bóc lịch mà nước mắt ổng
cá sấu cứ rưng rưng.
Loc Duong

No comments:
Post a Comment