Chuyện tâm linh không những khó lý giải,
nhưng dù sao cũng phải cung kính. Tôi nhớ khi còn ở Hà Nội trước 1954, mỗi khi
có đám ma ngoài đường, không ai bảo ai, từ bé đến lớn, từ người phu kéo xe tay,
đạp xích-lô, đến khách đi đường, đều ngả mũ nón ra chào.
Bây giờ, người đến định cư trên nghĩa
trang, họ vứt xương, sọ, nằm ngổn ngang, họ đục mắt những hình ảnh binh sĩ (Cộng
hòa) trên mộ. Lăng Hoàng Cao Khải ở Hà Đông đã được xếp hạng « di tích », bên
trong biến thành nhà ở, có cầu tiêu, phòng tắm, gần chỗ trước đây để quan tài của
« danh nhân » !
Đ.T.H.
CHUYỆN TÂM LINH KHÓ LÝ GIẢI
Seniors,
Trước khi đọc "Chuyện tâm linh
khó lý giải", tôi kể quý seniors nghe câu chuyện người chết có linh hồn
không?
Sau tháng 4 năm 1975, tôi trình diện
đi học tập cải tạo. Trại tù đầu tiên là ở khu gia binh Long Giao, Long Khánh.
Ở đây chừng hai tháng thì có một người
bạn tù nằm chết ở ngoài sân, lúc bấy giờ chưa có khoá phòng để nhốt tù. Nửa đêm
anh đi tiểu và nằm chết ở tư thế co ro nằm nghiêng, hai chân co lên ngực và hai
tay nhét vào giữa hai đầu gối. Đặc biệt đôi dép lại để ở trên đầu. Vào thời điểm
này các trại tù do bộ đội VC quản lý, trại trưởng nghi ngờ anh em trong tù sát
hại lẫn nhau, phải chờ Bác Sĩ từ Sài Gòn lên khám nghiệm tử thi mới cho chôn.
Anh chết từ lúc nửa đêm đến 5 giờ chiều mới đưọc chôn nên cơ thể anh cứng đơ.
Trưởng trại cho một cái hòm gỗ, khi bỏ xác anh vào nằm ngửa thì không đậy nắp
được vì hai đầu gối nhô lên, bỏ nằm ngang xác anh không lọt vô hòm. Trại tù
không nhang, không đèn, không rượu để bóp cho thân thể mềm lại. Loay hoay mãi
có một anh bạn tù, cấp bậc Đại úy, anh là người có đạo Công Giáo đứng ra van
vái:
- Anh sống khôn thác thiêng, phò hộ
cho chúng tôi đưa thân xác anh đi cho được thanh thản, nhẹ nhàng.
Vái xong anh đến kéo tay chân người bạn
tù xấu số, tay chân nó mềm nhũn ra như người còn sống.
Mấy tên vệ binh mang súng đứng chung
quanh ngạc nhiên, thảng thốt:
- Sao nạ thế nhỉ.
Hồn của anh bạn có lẽ lẩn quất đâu
đó, anh nghe, anh thấy chúng tôi, nhưng chúng tôi chẳng thấy được anh.
Kính mời Quý Seniors xem tiếp câu
"Chuyện tâm linh khó lý giải" của Nguyễn Quang Phúc
Thân mến,
Đồng
CHUYỆN TÂM LINH KHÓ LÝ GIẢI
Nguyễn Quang Phúc
Cách nay 15 năm vì thất bại trong
công việc, tôi phải quay lại nghề cũ: Sửa đồng hồ tại 18 Lê Công Kiều quận 1 để
mưu sinh.
Vào một buổi chiều tối có người đàn
ông lại bán cái bình bằng đồng. Bình vuông vức, cao hơn gang tay chạm trổ rất
tinh xảo nhìn bắt mắt. Tôi quyết định mua cái bình giá vài trăm ngàn (khoản 5
phân vàng thời điểm đó) với ý định sáng mai sẽ bán lại kiếm lời.
Qua hôm sau tôi đem bình đi bán. Anh
Bảo Tâm (tiệm 20 Nguyễn Thái Bình) trả tôi có lời nhưng tôi chưa bán vì hy vọng
sẽ bán được giá cao hơn.
Một lát sau tôi lấy bình ra mời anh
Sơn đầu bạc (chủ tiệm đồ cổ 5 Lê Công Kiều). Sau một lúc xem xét anh Sơn bảo:
- Đây là cái hũ cốt mày xem liệu mà
bán đi.
Tôi ngạc nhiên trả lời:
- Đừng giỡn đại ca, nếu thật thì anh
chứng minh đil
Anh Sơn chỉ tay vào góc bình rồi lặng
lẽ quay đi. Tôi lấy kính nghề đeo vào và bàng hoàng khi thấy ở góc bình có hàng
chữ rất mờ do đã có ai đó cố tình bôi:
Dương Văn Út sanh 1963 ngày mất.....
hưởng dương......
Tôi chết lặng vội cất cái bình vào tủ
miệng lâm râm vái: Anh Út ở tạm đây đi để từ từ tôi tính (dù tôi chưa biết tính
thế nào).
- Đem vào chùa thì tôi không có tiền.
- Đem bán thì vật này không phải để
bán.
- Lén vứt đi thì lý trí muốn làm
nhưng lương tâm không cho phép.
- Đem về nhà ư? Tôi không dám và
không muốn việc đó.
Tôi như người mất hồn làm việc không
nổi, ăn không ngon ngủ không yên hai ba ngày. Mặt không có nổi nụ cười trong
lòng buồn và rối rắm.
Vợ tôi nhận ra sự khác lạ của chồng
nên gặng hỏi mãi. Cuối cùng tôi cũng kể cho vợ nghe sự việc, hai vợ chồng ngao
ngán nhìn nhau vì không có số tiền nhỏ để giải quyết việc nhỏ.
Thời gian đó vợ tôi bán mướn quần áo ở
chợ An Đông sạp 214. Sáng ra đi làm vợ tôi kể cho chị em tiểu thương câu chuyện
của tôi và cô Thủy chủ sạp 214 ra tay giúp đỡ.
Thủy điện thoại cho tôi:
- Anh Phúc, em đã nghe sự việc của
anh. Giờ thì anh hãy đem hũ cốt đến tịnh xá Ngọc Vân (ngay chân cầu vượt Suối
Tiên hướng đi về cầu Sài Gòn) gửi mọi chi phí em lo hết.
Nghe như người chết đuối vớ được
phao. Ngay chiều hôm đó tôi cùng vợ sắm một ít hương hoa và đem hũ cốt đi gửi.
Xong việc trên đường về trong lòng rất
sảng khoái vì dù mất một số tiền nhưng tự an ủi là mình đã làm được một việc tốt.
Quay lại cuộc sống hàng ngày tôi dần
quên việc đó cho đến 6 tháng sau vào một buổi sáng.
Tôi có cuộc điện thoại trên mà hình
hiển thị số nước ngoài gọi đến. Đầu bên kia là giọng nữ Việt
- Chào anh, anh có phải là anh Phúc sửa
đồng hồ không?
- Ok Phúc đây. Chị gọi tôi có việc gì
vậy?
- Dạ tôi nghe anh có mua được hũ cốt.
Không biết anh có biết tên người trong hũ cốt không?
Tim tôi bắt đầu loạn nhịp nhưng vẫn
trấn tĩnh:
- Dương Văn Út ngày sanh.... ngày mất......
hưởng dương.... và tôi hỏi lại chị ta:
- Vì sao chị có số ĐT của tôi và làm
sao chị biết tôi mua hũ cốt
Người phụ nữ đó bỗng nấc lên vừa khóc
vừa nói:
- Dạ tôi là chị ruột của thằng Út
đây. Gia đình tôi định cư ở CANADA từ lâu không may em tôi vắn số. Tôi đã hỏa
táng và gởi cốt về VN theo ý nguyện của em. Tôi gởi vào chùa ở Gò Vấp (ngay
ngôi chùa bị lùm xùm về tro, cốt) không hiểu sao lại thất lạc hũ cốt. Tôi đã cố
tìm kiếm, đăng báo rất nhiều lần nhưng không tìm được. Nay tôi tìm được anh
đúng là người mua hũ cốt chắc là em tôi linh thiêng mách bảo.
Tôi rất là ngạc nhiên và sợ, tay chân
đã ra mồ hôi nhưng vẫn bình tĩnh nói với chị ta:
- Hũ cốt của ông Út tôi đã gởi vào
chùa chị hãy nhờ người thân tới liên hệ nhưng làm sao chị biết tôi mua nhầm hũ
cốt.
Chị ta chậm rãi kể (thì ra sự việc
như vầy).
Khi vợ tôi kể chuyện hũ cốt cho cô Thủy
thì câu chuyện lan truyền ra nên nhiều tiểu thương ở chợ An Đông biết
Tình cờ có một chị tiểu thương du lịch
CANADA rồi gặp chị ông Út trong siêu thị.
Hai bà Tám VN gặp nhau trên đất khách
họ nói với nhau đủ việc trên đời. Vô tình chị ông Út than thở về việc thất lạc
hũ cốt ở VN.
Nghe thế chị tiểu thương bảo: Ở An
Đông tôi có nghe việc người ta mua nhầm hũ cốt để tôi gọi về VN xin số cho chị
rồi chị hỏi thăm thử xem sao? Biết đâu may thầy, phước chủ......
Từ nửa vòng trái đất chỉ một cuộc ĐT
chị ta đã tìm được hũ cốt của em mình sau 2 năm thất lạc.
Từ một người thợ sửa đồng hồ ở lề đường
(lại đang thiếu nợ) 3 năm sau tôi đã trở thành chủ tiệm đồ cổ khá lớn ở Lê Công
Kiều quận 1.
Mỗi lần cô Thủy chủ sạp 214 gặp tôi đều
nói:
- Từ khi anh Phúc mua hũ cốt đến nay
em thấy anh làm ăn rất khá. Thay đổi từng tháng đó anh, có lẽ ông Út phù hộ anh
đó.
Tôi cười và bảo với Thủy:
- Chuyện tâm linh thì khó lý giải
nhưng khi anh mua hũ cốt gởi vào chùa thì ở LCK và chợ An Đông nhiều người biết.
Họ mến việc làm của mình nên họ giúp đỡ làm ăn. Trong cuộc sống mà nhiều người
giúp thì công việc thuận lợi hơn.
Qua câu chuyện này tôi xin nhắn gởi tới
những bạn đang khó khăn hoặc chưa thành công:
- Hãy cố gắng hết sức và luôn sống
đúng lương tâm, đạo đức. Trời không phụ người tốt.
Sài Gòn 2-10-2020

No comments:
Post a Comment