BỞI SỰ BẢO THỦ, HÈN ĐỚN;
TỰ HÀO VỚI CHIẾN THẮNG SAI TRÁI CỦA MÌNH ĐỂ ĂN MÀY DĨ VÃNG
Nếu tôi không phải là
Nguyễn Doãn Đôn thì "thằng ba sọc" nào treo ảnh này lên Facebook như
thế này là tôi ghét cay, ghét đắng và chửi cho "lên bờ xuống ruộng",
mới chịu thôi!
Nhưng trái lại tôi khen
thằng cha này đã có công chụp và đưa tấm hình này lên phơi bày cho Cộng đồng mạng
cùng xem. Vì nó lột tả đúng bản chất tối tăm, lạc hậu, quê mùa của cánh lính Bắc
chúng tôi ngày xưa (trong đó có tôi)!
Vâng, xin thưa, tôi quê
ở Thái Bình-Đặc dân Bắc Kỳ và là một thằng đảng viên CS chính hiệu! Xin thưa,
ngày đó phấn đấu vào cái đảng khốn nạn này là cực khó, không đơn giản như bây
giờ; có khi thử thách phải đổi cả mạng sống mới có được! Cò không thì 3 năm là
Chiến sỹ thi đua chúng nó mới cho vào mon men cái gọi là "cảm tình đảng"...
Mặc dù tôi học giỏi
nhưng tốt nghiệp Phổ thông xong, tôi không được vào Đại học (sau này oánh nhau
xong tôi phải đi đường vòng chày vảy mới vào ĐH được) Ngày đó tuổi trẻ chúng
tôi đều phải lên đường vào Nam xâm lược. Sư đoàn 320 B của chúng tôi có tham
gia trận cuối cùng mà Việt cộng gọi là Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Chiến dịch kết thúc bọn
chúng tôi sống sót được vào Thành phố Sài Gòn tráng lệ và ngắm nhìn những Thiếu
nữ miền Nam óng ả mượt mà; thắt đáy lưng ong với những tà áo trắng tinh khôi
tung bay , giọng nói ngọt ngào, êm ả, nhẹ nhàng, ôi sao mà tuyệt vời đến thế.
Ngoài Bắc tôi chưa bao giờ được nghe những giọng nói trìu mến, thân thương và
đáng yêu của giới kia đến thế.
Cánh quân của chúng tôi
tấn công từ Tây Nguyên xuống Gia Định. Mũi miệng còn đầy bụi màu đất đỏ, như lũ
khỉ trong rừng được đặt chân lên đất của con người trong Thành phố vậy. Chúng
tôi ngỡ ngàng cả ra. Ngây ngô như bò đội nón. Bỗng nhiên được đứng giữaThiên đường...
Sau này năm 1977 tôi
sang Đông Đức du học, tôi thấy trong Siêu thị có bày bán gà làm lông sạch bọc
trong túi bóng, tôi mới ngớ người ra là miền Nam ngày trước họ cũng đã từng có
hàng đông lạnh làm sẵn như thế này rồi.
Bây giờ ngồi nghĩ lại, tự hỏi sao ngày đó mình chai mặt đến thế, không biết xấu hổ là gì.
Phải chăng kiến thức về
Văn chương tôi được học trong thơ Tố Hữu ngày đó đã làm cho tôi ngu suy đần độn,
để tin vào sự tuyên truyền ma mị của CS:
"Cảm ơn Đảng đã
cho ta dòng sữa
Bống ngàn năm chan chứa
ân tình"
Lẽ ra phải viết thế này
mới đúng:
Cảm ơn đảng đã cho ta
chai mặt
Thành lũ khỉ rừng đi
tiêu diệt văn minh ...
Ảnh: Chôm trên mạng
Nguyễn Doãn Đôn
Từng là Đảng viên, Cựu chiến binh Sư 320 B Quân đoàn I

No comments:
Post a Comment