Hôm nay ngày 23/8 dương lịch nhằm ngày 11/7 âm lịch, Đại lễ Vu Lan ở các chùa đã bắt đầu diễn ra cho bá tánh thập phương đến tụng niệm cầu siêu cho thân nhân quá vãng. Vì ngày rằm âm lịch là ngày 27 tây trong tuần, đa số bận đi làm nên hôm nay chùa rất đông đảo người đến dự. Ngoài cúng quãy tụng niệm, sau đó bá tánh còn được ăn "chùa" lấy phước, chỉ những ai muốn mang về thì mới phải trả tiền và sẵn dịp cúng dường luôn.
Ba mươi năm trước, chúng tôi bảo lãnh ba má và đứa em gái còn lại sang đây sum họp gia đình. Sau một thời gian sống ở Úc, ba má tôi ngõ lời với chúng tôi rằng muốn mua hai lô đất để dành cho hậu sự theo lời khuyên của bạn bè đồng hương cũ với châm ngôn là sống có nhà, thác có mộ.
Lúc đó là vào đầu thập niên 90, những người có đầu óc kinh doanh họ đánh hơi rất giỏi, biết thời biết thế, biết rằng dân Á Châu không ai nghĩ tới chuyện chết rồi hỏa táng mà chỉ một ý nghĩ cũ rích duy nhứt là chôn xuống đất để có một nấm mồ sau khi nằm xuống theo tập tục từ ngàn xưa của ông bà. Họ mua những khu đất trống ở ngoại ô xa thành phố thành lập nghĩa trang cho đồng hương Việt, Miên, Hoa, Lào. Dịch vụ bán đất xây mồ lúc đó bán chạy như tôm tươi.
Chị em chúng tôi cũng chìu ý ba má cùng nhau mua hai lô đất rồi xây mộ làm bia để sẵn đó cho ba má chúng tôi yên lòng. Nhưng dần dà về sau thì phong trào chết rồi thiêu gởi tro cốt vô chùa họăc rải tro xuống biển được nhiều người hưởng ứng hơn. Chúng tôi đề cập chuyện này với ba má, đề nghị ba má bán đất mua hai chỗ trong một ngôi chùa nào đó để sớm hôm còn được nghe kinh kệ cho ấm cúng. Lúc đầu ba má không đồng ý vẫn khư khư giữ ý định chôn cất.
Nhưng sau vài lần khi có dịp đi đâu với chúng tôi, ngang qua những nghĩa trang, ba má nhìn thấy những nấm mồ hoang mả lạnh xiêu vẹo đổ nát không ai chăm sóc, có lẽ vì con cái họ đã qua đời và cháu chắt thì không còn ai biết đến, ba má tôi cũng hơi... run trong bụng.
Chúng tôi phân tích cho ba má thấy dù sao chùa chiền cũng ở lòng vòng trong thành phố, gần gũi cho con cháu tới lui nhang khói. Thanh Minh, Vu Lan hay ngày Tết, chúng tôi dễ dàng tạt qua thăm viếng, còn nghĩa trang thì xa xôi quá, không tiện cho chúng tôi cúng bái viếng thăm nhứt là sống trong một xã hội lúc nào cũng bận rộn mưu sinh với bao công ăn việc làm hằng ngày. Lần hồi ba má tôi nghe xuôi tai nên đã bằng lòng mua hai hộc tủ trong chùa tàu Minh Nguyệt Cư Sĩ Lâm để khi trăm tuổi già có một nơi ấm cúng gởi nắm tro tàn.
.png)









Đây là cả một vấn đề phải chọn lựa, chôn hay hỏa thiêu. Trước đây thì tôi cũng nghĩ sẽ chọn chôn, vì không hiểu tại sao chết rồi mà còn sợ lửa đốt, nhưng càng ngày thấy xu hướng hỏa thiêu càng nhiều vì thực tiển hơn - NdP
ReplyDeleteCám ơn anh Phước góp ý.
DeleteĐúng là hồi ở trong nước không nghe ai nói về chuyện chết rồi hoả thiêu, chỉ có một số ít người Miên (Khmer) mới có tục lệ này. Nhưng ngày nay thì từ Âu tới Á đa số chuộng hỏa táng hơn. Tùy theo tôn giáo mà chọn gởi bình tro nơi đâu, chùa hay nhà thờ họặc rải tro sau vườn hay ra biển.
Chết rồi ai cũng như nhau.
Một nắm tro tàn ai thấp cao
TK
Em thấy chọn lựa của chị TK thật đúng đó, chôn bây giờ nhiêu khê lắm, còn rải tro rất tốt, cứ đến bến sông mà mình đã trải tro lâm râm khấn vái, cầu cho hương linh mọi người sớm buông tất cả, sớm về cõi vĩnh cửu bên chân Đức Phật, an lành! ngày Vu Lan làm mắt mình lại cay xè chị nhỉ, cám ơn bài viết rất hay của chị ạ, emNH
ReplyDelete