Monday, June 1, 2026

Cô Bạn Học - Trịnh Sơn Tùng

 

Sau kỳ thi tuyển khá cam go vào lớp đệ thất (tức lớp 6) của trường Hồ Ngọc Cẩn năm 1965, tôi trở thành một học sinh trung học với đồng phục quần xanh, áo trắng. Trường Hồ Ngọc Cẩn của tôi là trường nam trung học công lập của tỉnh Gia Định. Đã là trường “nam” thì dĩ nhiên trong trường toàn đực rựa, chẳng có một bóng hồng nào khác ngoài các vị nữ giáo sư. 

Cuộc đời học trò của tôi trôi qua một cách khá êm thắm cho đến cuối năm lớp 9 (khi đó gọi là lớp “đệ tứ”).Thời điểm này, chúng tôi phải chọn ban cho các lớp 10, 11 và 12 sắp tới. Thật không may cho tôi, cả lớp đều chọn ban B (ban Toán). Một phần vì không muốn xa bạn bè, một phần vì không muốn đổi trường (nếu chọn ban khác, tôi sẽ được chuyển qua trường Võ Trường Toản), tôi đã nhắm mắt chọn đại ban B. Đây là một sự chọn lựa vô cùng sai lầm và tai hại. Tôi chẳng có chút năng khiếu nào về môn Toán nhưng dường như lại vượt trội trong các môn Văn Chương và Sinh Ngữ. Giá lúc ấy tôi chọn ban C (ban Văn Chương và Sinh Ngữ), thì có lẽ cuộc đời tôi đã tươi sáng hơn rất nhiều. Đã phóng lao thì đành phải theo lao. Trong 3 năm cuối của bậc trung học, tôi nỗ lực tối đa để cố theo kịp bạn bè trong lớp, nhưng càng lên cao môn Toán càng quá khó đối với tôi. Và cuối cùng chuyện phải đến đã đến. Kỳ thi Tú Tài 2 năm 1972, tôi không qua nổi.


Sau ngày “ta hỏng Tú Tài” đó, tôi đã phải đến trình diện tại Trung Tâm 3 Tuyển Mộ và Nhập Ngũ. Trong cái rủi có cái may. Nhờ bị cận thị khá nặng, sau khi khám sức khỏe tôi bị “lính chê” và được trở về. Với tờ giấy hoãn dịch vì lý do sức khỏe, tôi quyết định học lại lớp 12, nhưng đổi qua ban A (ban Lý, Hóa và Vạn Vật).


Năm sau tức niên khóa 1972-1973, tôi chọn trường Nguyễn Công Trứ, một trường trung học tư để theo học. Ngôi trường này của tôi tọa lạc tại Tân Định, rất gần ngã tư của 2 đường: Hai Bà Trưng và Hiền Vương (nay là Võ Thị Sáu), đối diện nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi (bây giờ là công viên Lê Văn Tám). Đây là niên học duy nhất của tôi tại một trường trung học tư thục, nhưng đây lại là năm học đầy thương mến và vui nhất trong cuộc đời học sinh của tôi.    


Ngày đầu tiên đến trường Nguyễn Công Trứ, tôi vô cùng thích thú, áo dài trắng khắp nơi trong lớp chẳng cần phải đi đâu xa. Đa số học từ dưới lên nên đều quen biết. Nam và nữ nói chuyện với nhau một cách rất thân tình, cảnh tượng thật ngộ nghĩnh trước mắt một thằng cựu học sinh trường công như tôi.

Lớp tôi nữ đông hơn nam (nữ khoảng 60, nam khoảng 40) và có cả một anh lính Nhảy Dù, một thầy tu (Phật giáo) mà chúng tôi gọi là thầy Truyền, một anh khoảng 25-26 tên Đức. Anh lính Nhảy Dù học được mấy tháng thì biến mất. Thầy Truyền cùng anh Đức học đến cuối và rất tích cực trong các sinh hoạt của lớp như tổ chức tất niên, cùng các chuyến đi: suối Lồ Ồ, núi Bửu Long, suối Tiên, Nghĩa Trang Quân Đội v.v...

Tôi lúc đó 19, hơi lớn hơn lứa tuổi trung bình trong lớp (17-18).

Từ trường công đổi sang trường tư, tôi giống y như lạc vào Thiên Thai vậy, vừa nghe thầy giảng vừa tha hồ ngắm nhìn các cô trong lớp. Lớp tôi người đẹp không phải là ít. Chẳng cần chi đến: Trưng Vương, Gia Long, Lê Văn Duyệt...gì nữa cả, cây nhà lá vườn là dư xài rồi! Này nhé...thì cũng áo dài trắng...thì cũng tóc thề tha thướt khắp nơi! Các cô thuộc loại “thân thiện” thì chỉ một thời gian ngắn sau tôi đã thân và hòa mình vào dòng sinh hoạt chung của lớp. Mỗi ngày gặp các cô, tôi nói chuyện cười giỡn vui lắm, y như anh chị em trong nhà vậy và cảm thấy lớp học trở nên một nơi chốn thân ái.Thế rồi tôi đã trở thành một cậu học sinh trường tư thật sự từ lúc nào mà chính tôi cũng không hay biết. Thành phần "thân thiện" này có Thủy và Hòa, đẹp gái và rất dễ thương.

Sau khi học được một thời gian tôi mới hiểu ra, không phải tất cả các cô đều thân với nam sinh. Vẫn có một số cô (không phải là ít) không bao giờ nói chuyện với con trai, mà tôi đặt tên là nhóm "cục bộ". Còn một số nữa thuộc thành phần "lưng chừng", nghĩa là cũng có nói chuyện với bên nam nhưng chỉ trong trường hợp cần thiết. Trong thành phần “lưng chừng” này có cô bạn Bích Thảo, rất xinh xắn và hát hay như ca sĩ vậy.


Một lớp 12 của trường Nguyễn Công Trứ và thầy Chu 

Ngọc Thủy (giáo sư Vạn Vật) trong buổi liên hoan)


Có nam có nữ làm gì cũng dễ. Tôi vẫn còn nhớ một số sinh hoạt rất vui trước ngày tất niên năm ấy. Anh Đức lên bảng tập cho cả lớp bài Xuân Ca (của Phạm Duy). Anh chia lớp thành bè nam và bè nữ, khi hát riêng khi nhập chung nghe thật là hay. Ngày đi mua đồ để chuẩn bị tất niên thì nam chở nữ, nữ vào chợ mua còn nam ngồi trên xe chờ. Thiệt là dễ thương hết sức!    


Sau khi theo học được khoảng nửa năm, một hôm trong giờ ra chơi tại hành lang trước lớp, tôi nhìn thấy một cô nữ sinh dáng dấp rất thanh tú, mặc áo dài trắng tinh thật đẹp, mang giày đầm, mái tóc dài óng mượt, tô điểm bằng một chiếc kẹp với 4 hoa mai vàng trông rất duyên dáng, vẻ mặt hơi kiêu kỳ. Điều kỳ lạ là vừa nhìn thấy tôi đã "ưa" ngay lập tức. Tôi tự hỏi: “Có phải cô nàng học lớp mình không? Mà sao hồi giờ chưa bao giờ thấy?” Tôi đứng nhìn ngẩn ngơ và ngầm theo dõi thì mừng quá, sau giờ ra chơi nàng đi vào lớp tôi thật. Tôi cẩn thận xác định vị trí của nàng... ở dãy bên kia và dưới tôi 4 bàn, ngồi sát tường. Được rồi, như vậy là chắc ăn rồi. Nhưng mà tại sao tôi chưa hề thấy nàng trước đó? (Ngay cả đến bây giờ tôi cũng vẫn không hiểu!) Cô nữ sinh này giống như từ trên trời rớt xuống. Tuy nhiên sau này tìm hiểu thì hóa ra tôi mới chính là thằng học sinh nhảy vào ngang xương, chứ nàng học ở đó đã lâu lắm rồi, từ dưới lên. Lạ thật!


Một hôm... tôi nhìn thấy một cô nữ sinh dáng dấp rất thanh tú...

 

Từ đó về sau mỗi khi vào lớp, tôi đều quay sang nhìn nàng cười cười một cái rồi mới yên tâm ngồi xuống. Sau này nhiều khi tôi nhìn qua thì cũng là lúc nàng nhìn lại, và "hình như" hơi mỉm cười với tôi nữa. Càng ngày tôi càng "mết" thêm, và tôi để ý thấy cô nàng khá chải chuốt. Áo dài lúc nào cũng trắng tinh, chân luôn luôn mang giày đầm và 4 bông hoa trên tóc cũng đổi màu nữa: vàng, đỏ, hồng.. nhưng với tôi thì hoa vàng trên tóc nàng là đẹp nhất. Tôi cũng xin phụ đề, trong lớp có không ít cô mặc áo dài trắng đã ngả màu và mang guốc. Cuối cùng "mết" quá chịu hết nổi và tôi quyết định là phải "ra tay". Nhưng mà bằng cách nào? Tôi âm thầm suy nghĩ: “Bạn cùng lớp tuy dễ mà khó, đã ra tay thì phải thành công, bằng không đừng làm vì nếu thất bại sẽ xấu hổ lắm, chỉ có nước nghỉ học”. Mà tôi lại không muốn như thế. Suy nghĩ mãi nhưng vẫn chẳng tìm ra cách nào khả thi...

Tuy nhiên cũng may, sau khi tôi để ý nàng không bao lâu thì Tết đến. Cả lớp nhộn nhịp chuẩn bị tất niên, và tôi chợt nảy ra ý kiến: “Tại sao lại không lợi dụng không khí liên hoan vui vẻ, cởi mở của ngày tất niên để tìm đến nàng như một người bạn? Nói chuyện một cách đàng hoàng lịch sự rồi sẽ tùy cơ ứng biến, cùng lắm thì... rút lui trong danh dự!” Nhưng làm sao thì làm vẫn phải có một cái gì cho nàng chứ. Nghĩ vậy tôi bèn ra trước nhà thờ Đức Bà mua một cái thiệp xuân thật đẹp, và viết vào một câu chúc rất dễ thương, còn tên nàng thì để trống.

Ngày tất niên tôi đến lớp, mang theo tấm thiệp. Hôm ấy bà con làm xôm tụ lắm, nào đàn điện, nào trống, nào micro hát hò inh ỏi thật vui. Các cô mặc áo dài đủ màu, và phần văn nghệ có cả nam lẫn nữ nên hay vô cùng. Tôi liếc nhìn người đẹp của tôi thì thấy nàng mặc áo dài tím than, màu áo càng làm nổi bật thêm 4 hoa mai vàng trên tóc, trông xinh ơi là xinh! Tôi nghĩ thầm: "Gớm, sao hôm nay em của anh điệu thế!" Nhưng bên cạnh nàng, bạn bè ngồi kín hết. Thôi thì... đành phải chờ!

Tiệc tất niên kéo dài được một lúc thì bất ngờ bà con yêu cầu tôi hát. Bí quá tôi liều mình hát đại bài "Cờ Bay Trên Thành Phố Quảng Trị" (Cờ bay, cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu....). Ai ngờ bà con hưởng ứng nồng nhiệt, vỗ tay đánh nhịp, đàn bass và trống đập theo nữa nghe rất hùng dũng. Vui thật là vui! Hát xong tôi nhìn qua... Bên cạnh nàng, bạn bè vẫn đông nghẹt! Thôi thì đành chờ đến cuối giờ. Nhưng lỡ nàng về sớm thì sao? Càng nghĩ càng lo, và tôi thầm than khổ!

Và cuối cùng thời cơ cũng đã đến. Một lúc sau hai cô bạn hai bên đồng loạt rút lui. Không để phí một giây, tôi liền đi tới ngồi bên cạnh nàng, và chẳng cần vòng vo gì cả tôi cười duyên rồi nhập đề liền:
- Muốn làm quen với chị đã lâu rồi nhưng không có dịp...
Tôi kín đáo để tấm thiệp trên bàn và nói tiếp:
- Muốn tặng chị cái thiệp này. Viết đầy đủ hết cả rồi... nhưng chẳng biết chị tên gì nên phần tên còn để trống... Nè... thấy “hông”?
Tôi vừa nói vừa mở tấm thiệp cho nàng xem. Nàng liếc qua rồi mỉm cười dò xét:

- Từ sáng đến giờ tặng được mấy người rồi?

Tôi thẳng thắn trả lời:

- Không, chẳng có ai cả.

Nàng nhận thiệp từ tay tôi đọc chăm chú, nét vui hiện rõ trên khuôn mặt, sau đó hỏi tôi:

- Muốn biết tên hả?
Tôi trả lời:
- Ừ, muốn lắm…
Nàng nói nhỏ:
- Tên Chi
- Chi hả?
Tôi hỏi lại, Nàng khẽ gật đầu. Tôi liền nắn nót viết "Chi" thật đẹp vào khoảng trống chừa sẵn trên thiệp, và trao cho nàng. Nàng nhận lấy ngắm nghía một chút rồi cho vào bóp.  
Sau khi biết tên, tôi liền lập tức đổi ngay "chị" thành "Chi", và cũng đồng thời giới thiệu tên tôi. Tôi và Chi sau đó nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Trước khi chia tay, tôi làm ngay một màn hẹn hò:

- Chi nè, từ ngày mai là nghỉ rồi, Tết lại sắp đến… Hôm nào rủ Chi đi chơi được không?

Nàng cúi mặt cười cười:

- Đi chơi hả?... Quen biết gì mà đi.

- Thì như thế này là quen rồi đó. Tên còn biết nữa là.

- Trời ơi, hối hận dễ sợ! Biết vậy giấu đi cho rồi.

- Bạn cùng lớp cả mà. Thôi Chi ơi! Có ai ăn thịt đâu mà sợ…

- Dám? Dám ăn thịt Chi?


Tôi và nàng cùng cười rất vui vẻ. Rồi nàng nhìn tôi:

- Ừ thôi cũng được. Chi cũng chẳng làm gì. Nhưng mà đi đâu?

- Thì đi chợ hoa Nguyễn Huệ, rồi chợ Tết Sài Gòn.

- Thôi ồn ào lắm… Hay chiều mốt Tùng đến đón Chi rồi mình tới Trần Quý Cáp uống nước. Chịu “hông”?

- Chịu quá đi chứ. Nhưng mà nhà Chi ở đâu?

Ngẫm nghĩ một chút rồi Chi hỏi nhỏ:

- Tùng biết Bò Bảy Món Ánh Hồng ở Phú Nhuận không?

- Biết chứ, trên đường Nguyễn Minh Chiếu, kế bên đường rầy xe lửa.

- Trời ơi, dễ sợ! Nói ra là biết liền. Người này ghê lắm đây!

Tôi cười hì hì:

- Phải nói là trúng tủ thì đúng hơn. Gia đình… Không, phải nói là đại gia đình Tùng thì mới đúng, thỉnh thoảng lại kéo nhau đến đó ăn mà.

- Hay quá! Vậy chiều mốt 2 giờ chờ Chi ở cổng xe lửa trước Ánh Hồng nghe.

- Tuân mạng.

Trước khi chấm dứt nàng còn thòng thêm một câu hăm dọa:

- Nhớ đến đúng giờ nghe. Để Chi chờ là khỏi nhìn mặt luôn đó.

- Khỏi lo. Hẹn với người đẹp mà. Ai lại tệ dữ vậy?

Nàng nhìn tôi cười một cách khá thân tình. Phần tôi lòng mừng khấp khởi vì đã có cái hẹn trong tay. 


Hai hôm sau, tôi lái Honda hân hoan đến đón người đẹp của tôi. Chỗ hẹn là một nơi chốn rất quen thuộc. Ngay từ thuở 7-8 tuổi, tôi đã được ba mẹ cùng bà ngoại, cô dì chú bác dẫn đến tiệm Ánh Hồng ăn. Tôi chờ một lát thì nàng đi ra, mặc áo dài hồng trông thật xinh. Ngồi sau lưng tôi dĩ nhiên ban đầu Chi đâu dám ôm eo. Tôi phải cầm tay nàng để lên, và dùng đủ mọi lý lẽ về “an toàn lưu thông” để thuyết phục. Mãi sau nàng mới chịu... nhưng một cách rất rụt rè.  
Tôi cho xe chạy thật chậm trên đường Võ Di Nguy (tức Phan Đình Phùng bây giờ). Thỉnh thoảng có cơn gió ngược chiều thổi bay tóc Chi vào mặt tôi, mùi thơm dịu dàng từ mái tóc nàng làm tôi cảm thấy dễ chịu.

 

Đường Trần Quý Cáp, Sài Gòn

Chi rủ tôi đi uống nước ở đường Trần Quý Cáp, trước trường Tân Văn. Dọc con đường này có hai hàng me cổ thụ rất mát mẻ, dưới gốc cây là các xe nước đá và bàn ghế dành cho khách hàng. Chi và tôi ngồi tại một xe nước đá mà nàng quen thuộc.


Thú thật, từ nhỏ tới lớn tôi chưa hề biết nước xí muội nó là cái gì cả, nhưng nghe nàng giới thiệu tôi cũng uống thử thì thấy ngon thật. Vừa uống tôi vừa khen:

- Nước xí muội ngon ghê, vậy mà hồi nào tới giờ Tùng không biết đó.

- Phải rồi, đây là món uống của người nghèo. Mấy người sang trọng quá mà, lo đi uống ở mấy chỗ như: Brodard, La Pagode, Pôle Nord... không à, thì làm gì mà biết. Tui quê mùa lắm chỉ quanh quẩn ở mấy chỗ “bình dân học vụ như thế này thôi”... Đâu giống như ai đó dân “yé yé”...

- Trời đất, mới mở miệng khen mà đã bị kết án lung tung như thế này! Mấy chỗ Chi vừa nói, thật tình Tùng còn chưa biết mặt mũi nó như thế nào nữa là. Không chừng Chi mới đúng là “yé yé” đó nghe!

Chi cười khanh khách. Rồi nàng nhìn tôi:

- Chọc Tùng cho vui vậy thôi, chứ Chi biết rồi. Hồi đầu năm Tùng xuất hiện là Chi để ý ngay.

- Để ý?... Đã vậy sao?

- Hứ! Đừng vội mừng. Để ý là vì bạn không giống ai thì đúng hơn.

- Hả?

- Chứ gì nữa. Ai cũng học từ lâu rồi, riêng Chi nhập học từ năm đệ tam đó. Mãi đầu năm nay Tùng mới lù lù xuất hiện…

- Học từ năm đệ tam tức là lớp 10…

- Đúng rồi. Bởi vậy.. Nổi ơi là nổi! Đã vậy đi học còn xách cặp táp rất tề chỉnh. Thầy giảng cứ nghệt mặt ra nghe. Giá có con ruồi vo ve trước mặt chắc cũng chẳng biết. Chi gọi Tùng là gì biết không?

- Là gì?

- Anh chàng “cả đẫn”.

- Hả?

- Chứ gì nữa. Nghe nói Tùng từ trường công chuyển qua phải không?

- Ừ.

- Hèn chi. Dân trường công ai cũng giống ai. Da mặt xanh lè nổi gân xanh, tay xách cặp táp thẳng đường đi tới, chung quanh có chuyện gì cũng chẳng cần biết.

- Hình như Chi “kỳ thị” trường công? Tại sao vậy?

- Chẳng biết. Nhưng mà không ưa nổi!

Rồi nàng tiếp liền:

- Tưởng anh chàng cù lần nhưng mà Chi lầm to. Sau khi nhập học được khoảng nửa năm thì bắt đầu “địa” Chi.

- Ủa, Chi cũng biết hả?

- Sao không? Cũng vì vậy mà Chi mới bắt đầu để ý quan sát. Mà nói thật. Khi ấy Chi lại thấy anh chàng không đến nỗi tệ. Mặt mày trông cũng sáng sủa, tướng tá cao ráo. Mà lại có vẻ đứng đắn, ít nói, không lóc chóc như mấy thằng con trai khác trong lớp. Bởi vậy thấy cũng “tội nghiệp”, nên Chi mới thỉnh thoảng mỉm cười đáp lại… Tại tính hay “thương người” đó mà.

Nàng nhìn tôi một cách tinh nghịch:

- Với lại Chi cũng muốn thử xem “ý đồ” của hắn là như thế nào?

Hớp một ngụm nước rồi nàng nói tiếp:

- Ghê lắm! Càng ngày càng làm tới. Có hôm dòm con nhỏ cười tình tới mấy lần. Tui đâu có ngán, cũng “kên” lại để xem còn dám giở trò gì nữa không. Ai dè gan dễ sợ. Hôm tất niên bạn bè đầy hết mà xăm xăm đến chỗ người ta ngồi làm quen, chẳng coi thiên hạ ra gì hết trơn đó.

Tôi cười xòa:

- Cũng run lắm chứ nhưng không làm gan thì làm sao quen được Chi.

- Quen làm chi vậy? Không quen cũng đâu có sao?

Chi nhìn tôi cười hóm hỉnh rồi nói tiếp:

- Cũng may cho Tùng đó. Chi đã định ra về nhưng rồi Hạnh hát bài “Bao Giờ Biết Tương Tư” hay quá nên nán lại.

- Biết rồi, Hạnh “ù” đánh trống đó mà. Cám ơn Hạnh. Mà có lẽ đó cũng là cái duyên.

- Duyên gì?... Ai có duyên với ai chứ?

Nàng vừa cười vừa liếc tôi một cái thật dài, cùng lúc chìa ra một tấm thiệp:

- Nói vậy chứ lỡ quen rồi thì Chi cũng phải cư xử cho phải phép. Tặng Tùng nè. Thiệp này Chi tự làm đó.


Tôi nhận tấm thiệp mà trong lòng vô cùng cảm động. Miệng thì cà rỡn và đôi khi hơi “cà chớn”, nhưng rõ ràng là Chi nghĩ đến tôi nhiều lắm. Nàng đã phải suy tính, trình bày và góp nhặt vật liệu để kết thành tấm thiệp, biết bao nhiêu công khó. Còn câu chúc đầy ý tình nữa, đây là lần đầu tiên tôi thấy được nét chữ mềm mại của nàng. Tôi mân mê tấm thiệp mà lòng tràn trề hạnh phúc.  


Buổi chiều thật êm ả, tôi tiếp tục tận hưởng thời gian còn lại bên nàng. Giọng nói cô bạn tôi nghe sao ngọt ngào và truyền cảm quá. Tôi buột miệng:

- Giọng nói Chi nghe hay quá, hao hao giống giọng cô Phan Tùy của Đài Truyền Hình số 9.

- Ủa vậy sao? Chi cũng ái mộ cô ấy lắm.

- Chi cũng biết cô ấy hở?

- Sao không? Người đẹp truyền hình mà.

- Chi sinh ra ở ngoài Bắc hả?

- Ừ, ở tỉnh Hà Đông. Nhưng được 1-2 tháng thì đã vào Nam rồi. Chi sinh năm 1954 mà.

- Như vậy là nhỏ hơn Tùng 1 tuổi. Tùng cũng đâu khác gì Chi, được vỏn vẹn 8-9 tháng thì di cư. Tùng sinh ra ở nơi quê mùa chứ không được nơi chốn sang trọng như Chi đâu.

Vẫn cái kiểu “cà chớn” cố hữu, nàng cười khúc khích:

- Biết rồi khỏi cần giới thiệu.   


Thỉnh thoảng có cơn gió mát thổi đến, bầu không khí càng thêm phần dịu dàng và tình tứ. Những chiếc lá me vàng rơi lả tả trên tóc nàng theo cơn gió, chẳng khác chi confetti trong một ngày hội hoa đăng. Tôi đưa tay nhặt lá me và vuốt tóc cho Chi, trong lòng không khỏi có chút rung động khi chạm mái tóc mềm mại của nàng. Cô bạn tôi không phản đối, ngoan ngoãn ngồi yên trong khi tôi làm công việc “galant” ấy.     


Trong suốt buổi chiều hôm đó tôi nói chuyện rất đứng đắn, không hề buông lời tán tỉnh. Vì tôi tin rằng một khi đã mến nhau rồi tình cảm sẽ tự nhiên theo sau, và tình cảm nên để nó đến một cách tự nhiên thì hay hơn. Mà quả thật vậy, sau khi uống nước xong chúng tôi trở nên thân nhau hơn thấy rõ, lên xe Chi tự động ôm eo tôi và ôm chặt hơn lần đi nhiều. Trong khi nói chuyện, những lúc tương đắc quá có khi nàng còn tựa cằm vào vai tôi nữa.

-----

Hường vừa cười vừa thân mật vỗ vai tôi:

- Ông cặp với con Chi bao lâu rồi? Sao mà giấu kỹ thế! Hôm qua tôi thấy ông chở nó trên đường Phan Đình Phùng. Ngạc nhiên lắm, nhưng tôi không muốn quấy rầy hai người nên chỉ lặng lẽ chạy theo thôi. Cô nàng ôm eo ông và đầu còn tựa vai nữa, trông tình ơi là tình.

Nam xen vào:

- Tôi bắt gặp mấy lần. Cô nàng Chi không lên xe ở chỗ gửi xe đâu, mà chờ trên đường Hiền Vương gần ngã tư. Ông tới là ngồi lên xe liền và Hường nói đúng đó, lên xe nó ôm eo ông có khi tay kia còn bá vai nữa, lâm ly lắm.

Tôi cười hì hì:

- Mấy ông hay thiệt, giấu kỹ như thế mà rốt cuộc cũng bị lòi chành…

Hoàng cười khoái chí:

- Con Chi nổi tiếng là khó, chẳng bao giờ thèm nói chuyện với đám con trai trong lớp. Có người còn cho là nó kiêu kỳ nữa. Ai dè bị ông thộp cổ, đã quá!


Đến đây Liệu mới chậm rãi lên tiếng:

- Hoàng nói đúng. Chi là người đẹp hàng đầu trong lớp, nhưng khó lắm, rất cục bộ, chỉ nói chuyện với mấy đứa bạn ngồi gần thôi, bọn con trai trong lớp thì miễn. Ông Tùng mới vào sau nên không biết. Nam nữ trong lớp thường thân nhau lắm nhưng chỉ ở mức tình bạn thôi. Chẳng thằng nào cặp được đứa con gái nào trong lớp bao giờ. Ông là người đầu tiên phá lệ đó. Tôi học ở đây đã 3 năm rồi mà, nên rành lắm.

Hường cười hề hề:

- Không ngờ, thật không ngờ. Không thèm nói chuyện với con trai trong lớp, nhưng rồi cuối cùng lại cặp ngay với ông Tùng. Đúng là cô nàng này thuộc loại không làm thì thôi, đã làm thì phải làm ra trò. “Lù đù vác cái lu mà chạy” đó.

Liệu phụ họa:

- Không, phải nói “tẩm ngẩm mà đấm chết voi” mới đúng.

Cả bọn cười ha hả. Rồi Nam thân mật vỗ vai tôi:    

- Hồi đầu năm biết ông từ trường công chuyển qua, tôi cho là cù lần lắm, chỉ biết học thôi. Ai dè, bây giờ tôi mới biết dân trường công bay bướm như vậy chứ.

Hoàng cười khoái chí:

- Và ông Tùng là người phá lệ. Mới vào học có nửa năm chứ mấy, mà đã “cuỗm” ngay một người đẹp trong lớp.


Lúc này là giờ ra chơi, đám tôi mấy thằng đàn đúm trò chuyện inh ỏi thật vui. Thật sự thì tôi đã có cặp với hai cô bạn thuở đầu đời Dung và Phụng trước đó rồi nên mới vững vàng mà tiến tới với Chi như thế, nhưng chuyện này tôi chưa hề kể cho ai. Chi tính tình kín đáo và tôi thì cũng chẳng khác chi cô bạn. Khi toan tính để thực hiện một ý định nào đó tôi thường suy nghĩ một mình, chẳng hề bàn tính với ai. Thế nên tôi và Chi quen nhau từ trước khi nghỉ Tết, vậy mà đến nay trở lại học đã cả chục ngày rồi đám bạn thân của tôi mới khám phá ra. Mấy người bạn này của tôi dễ thương lắm, mỗi người một vẻ. Có lẽ tôi cũng nên giới thiệu đôi nét về đám bạn này của tôi:


Hường là người bạn thân nhất của tôi. Ngày nhập học tụi tôi vô tình chọn ngồi kế nhau rồi cuối cùng trở nên thân, và cũng tình cờ lại là hai thằng cao nhất lớp. Tôi cao 1m70 nhưng Hường cao lắm, tới 1m80 nên đứng bên cạnh hắn, tôi trông chẳng khác chi một thằng lùn. Hường trắng trẻo, đẹp trai, tính tình hiền hòa, ba mất sớm và sống nhờ mẹ. Nhà anh bạn này nằm trên đường Dương Công Trừng, Thị Nghè, kế bên cây cầu sắt. Tôi vẫn còn nhớ những buổi chiều ngồi hóng gió cùng người bạn thân mến này, bên con rạch cạnh nhà.


Liệu mập mạp, vui tính và rất tháo vát. Nhà anh bạn này ở Xóm Mới, tôi nhớ từ chợ Gò Vấp phải chạy thêm một quãng khá xa nữa mới đến. Nhà Liệu giống như đồng quê vậy, có ao vườn rất mát mắt. Có lần đám tụi tôi cả chục mạng kéo đến nhà, và được hắn đãi ăn thỏa thê. Nhà Liệu có ao nuôi cá tra rất lớn, một bên bờ là chuồng heo. Cá nuôi nên rất ham ăn, vừa thả câu đã dính ngay một con rất lớn cỡ 3-4 ký. Liệu rất nhà nghề, cắt bỏ bộ đồ lòng và chỉ thoáng sau con cá đã được làm sạch, và cắt từng khứa rất hấp dẫn. Sau đó cả bọn xúm vào rửa rau (phần lớn là cây nhà lá vườn), nấu nước, chuẩn bị gia vị. Con cá nấu được 1 nồi canh chua to tướng như nồi phở, và cả bọn được một bữa vừa no nê vừa vui. Sau này tôi kể chuyện với người lớn, thì bị cho là quá ẩu tả, quá dơ dáy… cá tra mới câu lên mà dám ăn ngay! Có lẽ không sai, nhưng có khi nhờ ẩu tả như thế mà mới hưởng được mọi cái thú ở đời. Và có khi nhờ ẩu tả mà mới sống lâu, vì tôi vẫn thường nghe câu nói “ở  sống lâu, ở sạch chết sớm” mà!


Nam bị teo chân trái nhưng vẫn đi lại khá dễ dàng, chỉ có điều hơi khập khiễng. Chân phải bình thường nên anh chàng vẫn lái xe ào ào chẳng thua ai. Nhờ bị teo một chân như thế nên hắn được miễn dịch vĩnh viễn. Nam thường tỏ ra bằng lòng với cái chân không bình thường của mình, thậm chí còn cho rằng hắn may mắn có nó để khỏi phải quan tâm đến việc lính tráng! Trong lớp Nam ngồi ngay sau lưng tôi.


Hoàng ở trên đường Lê Quang Định, khá gần Gò Vấp. Anh bạn này tính tình hào phóng và rất tốt bụng. Hoàng có biệt tài làm nước mắm ớt, ngon không ai bằng nên hễ có ăn uống thì không thể nào thiếu hắn.

Sau đám bạn chí thiết của tôi thì đến các cô bạn trong nhóm “thân thiện”. Hôm ấy tôi bị mấy cô chận ở cầu thang và chọc tưng bừng. Cả chục cô xúm vào, mỗi cô một câu:           
- Chi ơi! Tùng đây nè!
- Trời ơi! Lén lút đi chơi với nhau từ hồi nào vậy? 
- Trời ơi! Đi chơi với người đẹp tình quá ta ơi!

- Chu choa! Bây giờ “hoa đã có chủ” rồi…
Và rồi vì chuyện tình “lén lút” của tôi với Chi, mấy cô gọi tôi là Kissinger. Đây là ông Bộ Trưởng Ngoại Giao của Mỹ thời Hòa Đàm Ba Lê (Paris). Ông Kissinger cũng đeo kính cận như tôi và chuyên môn "đánh du kích", tức là chuyên môn thỏa hiệp lén với VC. Biệt danh “Kissinger” này sau đó lan truyền ra cả lớp, đến cả cô bạn Chi của tôi cũng biết nữa!


Nhóm “thân thiện” này hễ có sinh nhật là mời tôi với Hường (chỉ mời 2 đứa tôi thôi). Có khi tại một quán cà phê nào đó gần trường, có khi tại nhà. Luôn luôn học xong là cả bọn rủ nhau đi thẳng. Tôi vẫn còn nhớ lần đến nhà Ngọt dự sinh nhật cô. Ngọt không đẹp, vừa lùn vừa hơi mập, nhưng tính tình dễ thương và ngọt ngào như cái tên của cô vậy. Ngọt giỏi lắm, chúng tôi đến nhà thì đồ ăn đã sẵn sàng hết cả rồi, chỉ cần dọn ra thôi: nào chả giò, nào cà ri, gỏi cuốn, gỏi gà... lung tung. Vì tan học xong là đi liền nên tất cả các cô đều còn mặc áo dài, cả một nhà toàn áo dài trắng trông rất đẹp mắt... trừ 2 thằng đực rựa là tôi và Hường!


Mỗi tuần Chi có 2 buổi chiều học thêm Lý Hóa ở trường Tân Văn. Đây là cơ hội để tôi đến đón và gặp nàng thêm nữa, ngoài buổi sáng ở Nguyễn Công Trứ. Sau khi gặp nhau, chúng tôi luôn dành khá nhiều thì giờ để vừa uống nước vừa đàm đạo trước khi ra về. Đề tài trao đổi thường là về văn học nghệ thuật, và nơi chốn dĩ nhiên là tại xe nước đá quen thuộc trên đường Trần Quý Cáp, trước trường Chi học.     

Các xe nước đá trước trường Tân Văn (trên đường Trần 

Quý Cáp)

 

Hôm ấy vừa kêu nước xong, Chi trao cho tôi một tập nhạc với tựa đề “Em Tôi” và nói:

- Tặng Tùng đó. Trong này có cả bài “Ngàn Thu Áo Tím” mà Tùng thích đó.


Tôi nâng niu tập nhạc trong tay. Tờ bìa trình bày thật đẹp và đặc biệt nhất là tập nhạc thoang thoảng mùi hương quen thuộc của Chi, mùi hương gây cho tôi một cảm xúc lạ kỳ. “Có lẽ là để đáp lễ tập nhạc Ngàn Thu Áo Tím mà mình tặng cô nàng tuần trước đây”, tôi thầm nghĩ. Giọng Chi nhỏ nhẹ:

- Chi thích bài “Em Tôi” lắm. Bài này Sĩ Phú hát hay và truyền cảm vô cùng, không ai qua mặt nổi.

- Phải rồi. Giọng nam trầm ấm như Sĩ Phú diễn tả mới thích hợp. Em Tôi cũng là bài ruột của Tùng đó.

- Vậy sao?

- Ừ. Thích đến độ tìm hiểu cả tác giả luôn đó.

- Chi chỉ biết tác giả là Lê Trạch Lựu thôi.

- Ông Lê Trạch Lựu có người yêu ở trong nước trước khi qua Pháp du học. Nghe nói trong những giây phút nhớ nhung người yêu ngút ngàn, ông đã cảm tác ra bài Em Tôi. Hình như ông chỉ có một bài duy nhất ấy thôi.

- Tội nghiệp và cảm động quá.

- Những nhạc sĩ chỉ cho ra một nhạc phẩm duy nhất thường là tác phẩm để đời, vì là tâm sự thật của họ.

- Chi đồng ý. Khác hẳn với loại nhạc thương mại.

Trầm ngâm một lúc rồi Chi ngước nhìn tôi:

- Tùng có hay đọc truyện không?

- Thích lắm chứ. Chi thường đọc truyện của ai?

- Nhiều lắm: Duyên Anh, Nhã Ca, Mường Mán, Võ Hà Anh, Dung Sài Gòn…

- Chi có đọc truyện của Đinh Tiến Luyện không?

- Có chứ. Thích nhất là cuốn “Anh Chi Yêu Dấu”.

- Trời! Tùng cũng mới đọc xong cuốn đó tháng trước.

- Hay quá phải không?

- Ừ, tác giả viết rất thật và hơi bạo.

- Bạo chỗ nào?

- Nhân vật nam: Huy có lẽ đã trên dưới 20 tuổi, trong khi nhân vật nữ: Anh Chi chỉ mới khoảng 13-14 tức là tuổi nhi đồng… Và lúc nhân vật nam nói chuyện với sơ giám thị, anh ta nói ngang lắm… thậm chí anh ta còn nói sắp giết người. Đoạn này có vẻ hơi xa thực tế, nhưng đọc thấy đã lắm.    

- Con gái 13-14 tuổi biết yêu thiếu gì. Còn nhân vật nam bạo dạn, ngang tàng như vậy mà Chi lại thích đó. Như thế mới là đàn ông.    

- Hoàn toàn đồng ý với Chi. Phần kết tác giả cho nhân vật nữ tử nạn máy bay, kể cũng là một kết thúc ổn thỏa.

- Cái kiểu không trọn vẹn như vậy mới nhớ đến nhau hoài.

- Giống như kiểu truyện tình TTKH phải không?

- Cha! Biết luôn cả thơ TTKH nữa hả?

- Sao không. Mấy bài thơ nổi tiếng quá mà. Bà TTKH phải vĩnh biệt người yêu, mà bà gọi là “người ấy” để đi lấy một ông chồng lớn tuổi. Thơ của bà ra đời từ năm 1937 lựng đó.

- Đúng rồi, từ thời cha mẹ tụi mình.

- Mà Chi nè. Hỏi Chi cái này.

- Hỏi gì?

- Nếu Chi là TTKH, thì Chi muốn Tùng là “người ấy” hay “chồng già”?

- Dĩ nhiên là “người ấy”.

- Ôi, ai cũng thích làm “người ấy”. Tùng thì lại chỉ khoái làm “chồng già” của TTKH thôi.

- Gì nữa đây? Chưa già đã giở thói.

- Làm chồng của TTKH là chắc ăn nhất. Có gì bằng có được người đẹp trong tay? Phải thực tế một chút chứ. “Chồng già vợ trẻ là tiên” mà.

- Dễ ghét!

Chi nguýt tôi một cái thật dài. Tôi cười hề hề:

- Chứ làm “người ấy” thì được cái gì? Chỉ được cái thất tình.

Rồi tôi ngâm nga giọng giễu cợt:

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi – Thở dài trong lúc thấy tôi vui – Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ – Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi! ”… Thấy chưa? Người ấy của Chi suốt ngày chỉ có than với thở, làm chuyện “ruồi bu”. Cuối cùng chẳng được cái giải rút gì cả, có tiếng mà không có miếng. Chẳng thà làm chồng già đã hơn, ôm nguyên mâm cỗ.

Đến đây không còn chịu nổi, nàng cho tôi một cái nhéo thật đau vào mạng mỡ:

- Chồng già hả? Nè chồng già!

Vừa nói nàng vừa liên tiếp bồi thêm vài cái nữa. Sau một lúc bị nàng “tra tấn” như thế, tôi giả vờ chịu thua:

- Thôi, thôi tha cho Tùng… không dám làm chồng già nữa đâu.

- Chứ làm gì?

- Làm chồng trẻ.

- Chồng trẻ?

- Ờ, chồng trẻ của “TTKH Chi”.

- Trời ơi! Giỡn mặt quá rồi mà… Tui cho phép hồi nào vậy chứ?

Vừa nói nàng vừa nhéo mạnh thêm nữa. Cảm giác bị con gái nhéo nó lạ lắm. Vừa đau vừa “đê mê”! Ai đã từng “được” người yêu nhéo, có lẽ sẽ hiểu một cách thấm thía điều tôi muốn diễn tả. Phải chăng đây là cái “thú đau thương” mà tôi thường nghe nói?


Tôi và nàng sau đó cùng cười rất vui vẻ. Tôi ưa lắm những buổi chiều như thế này. Gió mát hiu hiu thổi, không gian chung quanh hai đứa tôi vừa lãng mạn vừa mang đầy nét thi vị. Tôi say sưa đàm đạo cùng người con gái trước mặt, trong một tà áo dài trắng tinh và mái tóc đen huyền thật đẹp, với vài bông hoa vàng trên tóc. Trông nàng xinh quá. Tôi say đắm trong cái không khí vừa tình tứ vừa văn học ấy. Giọng nói dịu dàng, truyền cảm của Chi vẫn đều đều bên tai tôi, nghe mà như ai rót mật vào hồn.


Rồi thì niên học cũng phải chấm dứt. Chúng tôi đành giã từ thầy cô, bạn bè và trường Nguyễn Công Trứ, để vùi đầu vào bài vở chuẩn bị cho kỳ thi Tú Tài 2. Ai giã từ ai thì tôi không biết, chứ tôi và Chi thì vẫn “lo nhiệm vụ nhưng không hề xa cách”. Mỗi tuần chúng tôi vẫn gặp nhau 2-3 lần, có khi đi ăn đi uống nước, có khi chở nhau chạy tuốt ra khu Bình Triệu gần nhà tôi hóng gió rồi mới về nhà gạo bài tiếp. Trước ngày thi, Chi hứa sẽ “thưởng” cho tôi nếu thi đậu, nhưng giữ bí mật không cho biết là gì.


Khóa 1 kỳ thi Tú Tài 2 năm 1973 ấy, tôi thi ở trung tâm Đạt Đức (trường trung học tư thục Đạt Đức), còn Chi thi tại trung tâm Lê Văn Duyệt (trường nữ trung học Lê Văn Duyệt). Những ngày thi đó tôi vô cùng bận rộn, ra khỏi trung tâm là vội vã chạy như bay đến trường Lê Văn Duyệt để đón nàng. Bận rộn nhưng mà vui, vì có gặp được nàng thì đầu óc mới sảng khoái để mà thi tiếp!    


Buổi sáng sau ngày thi, tôi cùng Chi đi ăn rồi về nhà tôi chơi, đây là lần đầu tiên nàng biết nhà tôi. Buổi sáng hôm ấy nàng mặc một chiếc áo dài tơ màu xanh lá cây nhạt, trông thật dịu hiền. Về đến nhà chẳng có ai ngoài mấy cô em nhỏ của tôi, và bà giúp việc ở nhà trong. Tại phòng khách, tôi và nàng thì thầm bên nhau được một lát thì bác Hà đến. Bác Hà là một giáo viên, bạn đồng nghiệp của mẹ tôi. Không có mẹ ở nhà nên tôi và Chi phải thay mặt người tiếp bác. Bác Hà có cô cháu ruột cũng cùng thi Tú Tài 2 ngày hôm trước, nên trò chuyện cùng chúng tôi rất tương đắc về chuyện thi cử. Sau vài câu chuyện, bác nhìn tôi và Chi một cách rất thiện cảm:

- Đẹp đôi quá! Hai cháu học chung lớp à.

Giọng Chi nhỏ nhẹ:

- Dạ thưa phải.

- Cháu có giọng nói quý phái quá. Chắc người Hà Nội hở? Bác cũng là dân Hà Nội đây.

- Dạ không. Cháu sinh ra ở tỉnh Hà Đông. Nghe ba má cháu nói vậy.

- Thế hở? Thảo nào. Thành phố Hà Nội nằm trong tỉnh Hà Đông, giống như thủ đô Sài Gòn nằm trong tỉnh Gia Định vậy. Nên giọng Hà Nội và Hà Đông cũng chẳng khác gì nhau.

- Dạ phải. Ba má cháu cũng nói như thế.

Bác Hà lại nhìn hai đứa tôi:

- Bạn cùng lớp. Quý quá! Nhưng con đường còn dài lắm, còn phải thêm mấy năm đại học nữa rồi có tính gì thêm thì mới được. Hai cháu cố giữ gìn nhá. Bác sẽ cầu nguyện cho hai đứa.

Rồi bác không nén được tiếng thở dài:

- Tình đầu đẹp lắm nhưng cũng mong manh vô cùng, giống như bác đây…

Chi nắm tay bác:

- Sao ạ? Chẳng lẽ bác…

- Ừ, ngày xưa thời trung học ở Hà Nội, bác cũng có một người bạn trai… Chuyện này bác chưa kể cho ai, kể cả mẹ cháu Tùng.

Tôi vô cùng ngạc nhiên:

- Ngay cả mẹ cháu, bác cũng chưa kể? Hân hạnh cho cháu và Chi quá!

- Ừ bác cũng đâu định kể đâu. Nhưng nhìn hai cháu quấn quít bên nhau như thế này, bác thấy thương quá. Bác như nhìn thấy lại hình ảnh ngày xưa của tụi bác, nên không còn kềm lòng được nữa, đành phải trút ra thôi. Tâm sự đã gần 20 chục năm rồi đấy.

Chi lên tiếng:

- Gần 20 năm… Thế mà bác chưa quên được.

- Thấy vậy chứ nhanh lắm, tưởng như mới ngày hôm qua thôi, cháu ạ.


Ngưng một chút rồi bác nói tiếp:

- Ngày đó tụi bác cũng như tụi cháu thôi, như hình với bóng vậy. Ôi thôi! Dệt biết bao nhiêu mộng đẹp, tính toán đủ thứ cho tương lai… Nhưng rồi đến ngày di cư năm 1954. Gia đình bác xuống tàu vào Nam, trong khi gia đình anh ấy cứ nấn ná cứ chần chờ mãi, cuối cùng kẹt lại. Thế là lạc mất nhau từ ngày đó. Sau này bác chẳng có tin tức thêm gì về anh ấy nữa.

- Sau năm 1954, miền Bắc và miền Nam vẫn có thể liên lạc với nhau qua bưu thiếp mà bác?

- Cháu Tùng nói phải, nhưng bưu thiếp cũng chẳng có luôn.

- Như vậy là hoàn toàn mất liên lạc… Còn bác trai thì như thế nào ạ? Bác gặp bác ấy bao lâu sau?

Bác Hà vỗ vai tôi:

- Bác và bác trai lập gia đình trong Nam. Bác ấy tử tế lắm, chẳng có gì để chê trách, nhưng tình cảm con người nó lạ lắm. Bác sống với bác trai có lẽ nặng về nghĩa thôi, còn tình thì hình như vẫn dành cho người bạn bác ngày xưa. Bác trai mất đã gần 5 năm rồi, vậy mà bác vẫn ngại nói ra tâm sự của mình đấy… Nhưng hai cháu là đặc biệt, bác có cảm nhận như thế.

Chi giọng đầy cảm xúc:

- Nghe kể mà cháu thấy thương bác quá.

Bác cười buồn nhìn Chi:

- Chuyện như vậy nên có dám kể cho ai bao giờ đâu. Hai cháu là duy nhất đấy. Nhớ đừng kể cho ai nhé.

Giọng tôi chắc nịch:

- Cháu hứa. Cám ơn bác đã tâm sự cùng chúng cháu.

- Hai cháu cố gắng gìn giữ cho nhau nhé. Đừng để giống bác…

Dứt lời, bác Hà nhìn tôi và Chi thật lâu. Tôi thấy mắt bác long lanh và cả Chi nữa, mắt nàng dường như vương chút ngấn lệ. Tôi suy nghĩ rất nhiều về điều này. Chẳng lẽ cả hai người nữ khả ái này đều có linh tính thấy một sự chẳng lành?


Rồi đến ngày xem kết quả. Tôi đậu nhưng Chi, Hường và nhiều người bạn khác trong lớp... rớt! Tôi cũng làm bộ an ủi Chi nhưng trong lòng khoái chí lắm, vì có gì sung sướng hơn khi mình đậu mà nàng rớt! Tôi chợt thấy tội nghiệp cho thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên: "Ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu!"… Tôi suy nghĩ không sai. Sau khi tôi thi đậu Tú Tài 2, Chi dễ thương cực kỳ và chiều chuộng tôi thấy rõ.


Tôi vẫn nhớ rất rõ ràng lần chúng tôi gặp lại sau ngày có kết quả. Hôm ấy chúng tôi đến ăn sáng tại một cái quán ở cư xá Lữ Gia. Đây là một căn nhà bình thường nhưng có sân xi măng rất rộng, dưới bóng cây mát mẻ. Chủ nhà biến nơi này thành một cái quán bán thức ăn và nước uống. Chi là người khám phá ra, còn tôi chỉ là một kẻ ngoan ngoãn theo đúng tinh thần “nàng bảo đi đâu thì đi đó”. Quán không đông nên trò chuyện rất thoải mái, do vậy ngoài Trần Quý Cáp tụi tôi cũng thỉnh thoảng đến đây ăn và uống nước.


Sau khi an tọa tôi mới thảnh thơi quan sát cô bạn. Nàng xinh tươi quá trong tà áo dài hồng, màu áo tôi ưa thích. Tôi không rành về cách trang điểm của phái nữ, khi ấy tôi chỉ thấy khuôn mặt nàng sáng hơn, cặp mắt đen và gợi cảm hơn và nhất là đôi môi mọng ướt, thật khiêu gợi. Tôi nhìn đăm đăm, và thật tình chỉ muốn cắn nhè nhẹ lên đôi môi nàng rồi ra sao thì ra! Chi như hiểu ý, nàng ngượng ngùng nguýt tôi:

- Làm gì mà dòm người ta lom lom vậy. Bộ có dính lọ nghẹ hả?

- Không, Chi xinh quá. Không nịnh đâu.

- Cám ơn nghe. Còn gì nữa không?

Tôi chợt chú ý đến đôi hàng mi nàng:

- Trên lông mi của Chi có dính cái gì đen đen vậy? Có cần Tùng phủi cho không?
Nàng nghiêng đầu làm duyên và cười cười "mắng yêu":

- Thuốc để chải lông mi cho nó cong đó... Đúng là con trai, chẳng biết gì hết à!  

Tôi nhìn kỹ thì thấy hai hàng lông mi của nàng hôm ấy đẹp thật, đen tuyền và cong vút, trông rất gợi cảm. Tôi bèn đi ngay một màn nịnh đầm:

- Ừ trông đẹp thiệt. Hôm nay thấy Chi đẹp lắm, đẹp hơn mọi ngày nhưng nãy giờ chẳng biết vì sao... À, thì ra là thế. Cặp mắt như thế này mà…

Vẻ mặt trông “hả hê” thấy rõ, nhưng cô nàng vẫn giả vờ:

- Thôi được rồi, cám ơn. Hết tiền lẻ rồi.

- Ủa, mà Chi làm sao hay vậy?

- Hỏi làm chi? Đàn ông con trai mà tò mò tọc mạch.


Nàng dành cho tôi một cái liếc rất duyên dáng. Cái liếc càng làm cho đôi mắt nàng trông đáng yêu hơn nữa. Rồi nàng cười:

- Đây chỉ là bài học vỡ lòng thôi. Từ từ rồi Chi dạy thêm cho, nhiều lắm, học cả đời cũng chẳng hết.

- Sung sướng quá, được làm học trò cô giáo Chi.

- Không sướng đâu. Học dở là cho quỳ gối đó.

Tôi lém lỉnh:

- Được “quỳ gối” nữa hả. Đã quá! “Quỳ” cả đời cũng không sao.

Chi ửng hồng đôi má:

- Quỳ thật đó, chứ không phải quỳ theo kiểu đen tối như Tùng nghĩ đâu. Thiệt đúng là đồ quỷ mà!


Tôi cười ha hả trong khi nàng liên tục nhéo tôi thật đau. Ngưng một chút để uống nước rồi tôi nghe tiếng Chi nũng nịu:

- Sau này có con rồi Tùng vẫn muốn Chi mặc áo dài hả?

- Đương nhiên. Mặc suốt đời.

- Con cái đùm đề như thế mà…

- Thì Tùng bế.

- Còn tã, còn sữa?

- Thì Tùng mang.

- Chi chỉ lo mặc áo dài để làm kiểng… để Tùng ngắm thôi hả?

- Đúng thế.

- Hứ!


Chi vừa cười vừa tựa đầu vào vai tôi. Lần đầu tiên nghe người bạn gái bàn chuyện xây dựng tương lai, tôi không khỏi thấy xao xuyến và trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Trong bầu không khí chan hòa yêu thương như thế, tôi hỏi nàng:

- Mấy đứa bạn nói rạp Mini Rex đang chiếu phim “Summer of 42” hay lắm. Hôm nào tụi mình đi nghe.

- Ừ phim đó hay lắm. Mới thi xong Chi cũng muốn giải trí một chút. Hay trưa mai mình đi. Tùng có kẹt gì không?

- Không. Trưa mai 1 giờ nghe?

Nàng khẽ gật đầu. Tôi vừa sung sướng vừa ngạc nhiên vì không ngờ nàng chấp nhận một cách dễ dãi như thế. Trước đó tôi đã năm lần bảy lượt mời nàng đi xi nê nhưng đều bị từ chối.


Mini Rex là một rạp xi nê nhỏ tại trung tâm Sài Gòn, bên cạnh rạp Rex. Tuy nhỏ nhưng mới và ấm cúng, rất thích hợp cho các cặp tình nhân. Cuốn phim thật hay nhưng đặc biệt hơn cả... Buổi trưa hôm đó trong rạp xi nê, lần đầu tiên tôi được nàng... cho hôn, và cũng lần đầu tiên tôi được ôm nàng một cách trọn vẹn cùng tận hưởng mùi hương tóc của nàng. Phải chăng đây là “phần thưởng” mà nàng dành cho tôi như đã hứa trước ngày thi?


Khoảng 1 tháng sau, Chi, Hường, Thủy, Hòa, Bích Thảo, Liệu, Nam, Hoàng, Ngọt, Hạnh cùng nhiều người bạn khác trong lớp tôi cũng đều đậu trong kỳ thi Tú Tài 2, khóa 2 năm ấy (1973). Và tất cả chúng tôi đều tiếp tục học lên đại học. Tôi học Đại Học Khoa Học. Chi theo Đại Học Văn Khoa. Hường, Thủy, Hòa, Bích Thảo, Ngọt, Liệu, Nam, Hoàng, Hạnh lại chọn Đại Học Luật Khoa.


Lên đại học rồi tôi và Chi vẫn tiếp tục chơi với nhau. Có lần nàng rủ tôi đến xem văn nghệ bỏ túi tại câu lạc bộ của Đại Học Văn Khoa. Câu lạc bộ này trông cũ và rất tầm thường nhưng ca sĩ thì toàn thứ thiệt, nghe nói Khánh Ly, Trịnh Công Sơn cũng đã từng đến hát ở đó.

Hôm ấy có Hải Lý và Từ Dung & Từ Công Phụng. Hải Lý để tóc tém, mặc áo dài vàng với cổ áo kiểu bà Ngô Đình Nhu, dĩ nhiên rất trẻ và đẹp. Từ Dung cũng để tóc dài như Khánh Ly và Lê Uyên (nhưng khác kiểu), và mặc áo dài hoa màu hồng. Từ Dung đẹp lắm, duyên dáng và hát hay nữa. Nữ ca sĩ thời đó có cái dễ thương là khi đi trình diễn luôn luôn mặc áo dài. Từ Công Phụng mặc áo sơ mi dài tay, cài khuy măng sét hẳn hoi và thắt cà vạt, trông rất lịch sự.

Tôi và Chi vừa thưởng thức các màn trình diễn vừa cùng nhau bàn luận thật vui. Tôi bảo nàng:

- Từ Công Phụng trông trí thức quá. Hình như ông tốt nghiệp Quốc Gia Hành Chánh.

- Không phải đâu Tùng ơi. Từ Công Phụng học Đại Học Luật Khoa và có bằng Cử Nhân Luật đó.

- Vậy hả?

- Ừ, ông không học Quốc Gia Hành Chánh bao giờ đâu. Tùng lầm rồi đó.

- Chắc Tùng lầm thật. Nhưng trường nào thì cũng đều là đại học cả và như vậy mới xứng với Từ Dung chứ. Từ Dung xinh ghê Chi hở?

- Chứ sao? Đã từng đoạt giải Á Hậu, người đẹp nổi tiếng mà. Từ Dung còn là con gái Hoàng Đạo đó. Tùng biết không?

Tôi ngạc nhiên:

- Ủa vậy sao? Hoàng Đạo trong Tự Lực Văn Đoàn và là tác giả truyện “Con Đường Sáng”.

- Đúng rồi. Truyện này của ông có trong chương trình Giảng Văn luôn đó.

- Ngày xưa khi đọc truyện Con Đường Sáng của ông Hoàng Đạo, thằng nào trong lớp Tùng cũng mơ được là anh chàng Duy trong truyện…

Chi cười khanh khách:

- Còn đám con gái trong lớp Chi lại muốn làm cô Thơ.

- Vậy sao? Vui quá! Bây giờ Tùng mới biết đó.

Tôi và nàng cùng cười một cách rất hồn nhiên. Buổi xem văn nghệ hôm đó thật vui. Có thể nói là một đêm vui nhớ đời.

Đêm văn nghệ thật tuyệt vời nhưng ai đâu ngờ… chỉ sau đó ít tháng chuyện tình hai đứa tôi bị đứt đoạn… Nguyên do cũng vì sự nông nổi của tôi…


Như đã nói, thời còn học Nguyễn Công Trứ, Chi rất khép kín, không bao giờ nói chuyện với đám con trai trong lớp. Vậy mà sau này trên đại đọc nàng quen rất rộng, rất thường khi tôi thấy nàng đứng nói chuyện với cả đám con trai trong trường. Khi tôi đến đón nàng tại Trung Tâm Văn Hóa Pháp cũng như thế. Tôi cảm thấy không vui. Tôi không muốn nàng thay đổi. Nếu nàng giao thiệp một cách rộng rãi như vậy thì nàng không còn là Chi của tôi nữa. Tôi nói lên sự phiền muộn của tôi thì nàng phật ý. Tôi vẫn nhớ như in buổi tối hôm ấy trong sân trường Đại Học Văn Khoa. Sau một màn tranh luận gay gắt về vấn đề này, nàng giận dữ:

- Ừa tui như vậy đó. Chịu thì chịu không chịu thì thôi!

Tôi không chút nhượng bộ:

- Nếu vậy thì thôi. Đường ai nấy đi.

- Càng tốt! Tui đâu có cần.

Tôi hùng hổ bỏ đi và nàng cũng thế. Từ đêm hôm đó tôi và Chi không còn gặp nhau thêm lần nào nữa…


Bình tâm suy xét thì chuyện đáng tiếc này xảy ra 100% do lỗi nơi tôi, do sự ấu trĩ của tôi... Với thời gian tất cả đều thay đổi, ngay chính bản thân tôi cũng vậy. Thế nên tôi đâu thể bắt Chi phải mãi mãi như ngày xưa. Tôi phải chấp nhận sự thay đổi và suy nghĩ một cách phóng khoáng: “Nàng có nhiều bạn khác phái cũng có sao đâu, miễn sao tôi vẫn là người yêu duy nhất, vẫn là số 1 trong tim nàng là đủ rồi”. Cách suy nghĩ như vậy mới là kẻ cả, mới là đàn ông. Nếu khi ấy tôi chịu suy nghĩ thoáng như thế thì không những tôi không mất Chi, mà biết đâu chừng còn được nàng thương, được nàng nể nang thêm nữa. Giá vài ngày sau tôi được soi sáng, biết mình có lỗi thì vẫn còn kịp, vì bạn nàng tôi quen biết khá nhiều, và chắc chắc họ sẽ sẵn lòng làm nhịp cầu nối hàn gắn cho tôi và nàng. Nhưng sự thể đã không bao giờ diễn tiến như thế…


Sau này tôi qua Úc định cư, còn Chi trôi dạt phương nào tôi không biết. Tôi không có được chút tin tức gì về nàng từ sau ngày uyên ương gãy cánh đó. Gặp lại nàng thì chưa bao giờ, nhưng hình ảnh đôi mắt long lanh của bác Hà và đôi mắt sũng nước của Chi trong lần gặp gỡ tại nhà tôi năm xưa, vẫn rất rõ nét trong tâm trí tôi. Dường như đàn bà con gái có trực giác rất bén nhạy, nó báo trước một chuyện chẳng lành mà mãi sau này mới ứng nghiệm…


Có lần Từ Công Phụng sang Úc trình diễn. Ông đi cùng bà vợ mới. Trong giờ giải lao, khi hai vợ chồng ông đứng nói chuyện với khán giả, tôi lặng lẽ quan sát. Bà vợ sau của ông không phải là ca sĩ, trông cũng hiền lành, nhưng sao tôi vẫn thích hình ảnh Từ Dung đi bên cạnh Từ Công Phụng hơn. Tôi rất tiếc, và cũng rất thắc mắc không hiểu tại sao đôi uyên ương mà tôi vô cùng hâm mộ này lại nửa đường gãy gánh. Giây phút ấy tôi không khỏi chạnh lòng nhớ đến Chi, đến buổi tối xem văn nghệ tại câu lạc bộ của Đại Học Văn Khoa năm xưa, khi Từ Dung, Từ Công Phụng, Chi và tôi đều còn rất trẻ… Và ao ước có nàng bên cạnh, để giải đáp hộ tôi những thắc mắc về người nghệ sĩ đang đứng trước mặt.


Hiện tại nàng ra sao? Có còn trên đời hay đã đi vào miên viễn? Tôi hoàn toàn không biết. Tôi chỉ biết một điều... Mùa xuân năm ấy, mùa xuân tôi và nàng lần đầu quen biết và rồi yêu nhau... Mùa xuân ấy đã xa lắm rồi, đã 50 năm, nhưng dư âm và hương vị sao vẫn còn rất rõ nét trong tôi. Và tôi vẫn cảm thấy mình còn thiếu nàng một món nợ... một lời tạ lỗi chân thành từ tận đáy lòng tôi. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được những ngày xuân đó và... Chi, người con gái đã đến với tôi, cho tôi những giây phút thật thân ái, thật ngọt ngào vào thời mới lớn, thời hoa niên đầy mộng mơ...
Chi, một người con gái rất yêu văn chương và nghệ thuật... Và cũng rất đáng yêu nữa...

Tôi đi tìm lại một mùa xuân

Mùa xuân xưa cũ qua mất rồi
Mùa xuân đã rơi vào dĩ vãng
Mà xuân nay vẫn còn dư hương

Tôi đi tìm lại một mùa xuân

Người xưa không biết lạc phương nào

Không biết khi xuân về trên áo

Màu xanh năm đó còn xanh không?...

Tôi Đi Tìm Lại Một Mùa Xuân - Đoàn Nguyên)


Trịnh Sơn Tùng

(cựu sv ĐHKHSG)

No comments:

Post a Comment