Saturday, May 30, 2026

Hồ Chí Minh Và Di Sản Độc Tài

 

Hôm nay, nhân kỷ niệm 136 năm ngày sinh Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản Việt Nam lại dồn hết sức lực để tôn vinh ông ta như “cha già dân tộc”, “vị lãnh tụ vĩ đại”, người đã mang lại độc lập và tự do cho dân tộc. Nhưng đằng sau lớp sơn son thếp vàng ấy là một thực tế phũ phàng: di sản chính trị mà Hồ Chí Minh để lại không phải là tự do, mà là một hệ thống độc tài toàn trị đã biến hàng chục triệu người Việt thành những “nô lệ hiện đại” dưới ách cai trị của một đảng duy nhất, kéo dài gần một thế kỷ.


Hồ Chí Minh không phải là nhà dân tộc chủ nghĩa thuần túy như tuyên truyền vẫn ca ngợi. Ông ta là người cộng sản quốc tế, được huấn luyện bởi Quốc tế Cộng sản (Comintern) và trung thành với lý thuyết Marx-Lenin. Từ những năm 1920, ông ta đã chọn con đường cách mạng vô sản thay vì con đường dân chủ tự do mà nhiều sĩ phu Việt Nam đương thời theo đuổi. Khi nắm quyền sau Cách mạng Tháng Tám 1945, ông ta nhanh chóng thiết lập nền độc tài kiểu Bolshevik: thanh trừng đối thủ (Việt Quốc, Việt Cách), cải cách ruộng đất man rợ gây nên cái chết của hàng trăm nghìn người vô tội, và xây dựng một nhà nước đảng trị thay vì nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân.

Di sản lớn nhất của Hồ Chí Minh chính là mô hình độc đảng toàn trị – một cỗ máy quyền lực không có đối trọng, không có tam quyền phân lập, không có tự do ngôn luận và báo chí. Hiến pháp 1946 do ông ký ban hành còn mang màu sắc dân chủ hình thức, nhưng ngay sau đó, mọi quyền lực thực tế đều tập trung vào đảng cộng sản. Sau năm 1975, mô hình ấy được áp dụng toàn quốc, đẩy đất nước vào thảm họa kinh tế-xã hội: kinh tế kế hoạch hóa, hợp tác hóa nông nghiệp, công nghiệp nặng nặng nề, nạn đói, thuyền nhân, và hàng triệu người phải bỏ quê hương chạy trốn. Đến nay, dù có Đổi Mới từ 1986, bản chất quyền lực vẫn không thay đổi: Đảng lãnh đạo tuyệt đối, Nhà nước là công cụ của Đảng, và Nhân dân chỉ là đối tượng để cai trị, tuyên truyền và khai thác.

Gần một thế kỷ sau khi Hồ Chí Minh trở thành biểu tượng, người dân Việt Nam vẫn sống trong tình trạng nô lệ tinh thần và chính trị:

* Nô lệ tư tưởng: Giáo dục và truyền thông bị kiểm soát chặt chẽ. Lịch sử bị bóp méo, Hồ Chí Minh được thần thánh hóa, trong khi những tiếng nói đòi dân chủ, nhân quyền bị quy là “thế lực thù địch”. Bất kỳ ai chỉ trích Đảng đều có nguy cơ bị bắt, bị tù, bị “học tập cải tạo” dưới hình thức mới.

* Nô lệ kinh tế: Đất đai thuộc sở hữu toàn dân (thực chất là thuộc Đảng và các nhóm lợi ích). Doanh nghiệp nhà nước thống trị những lĩnh vực then chốt, tham nhũng tràn lan, khoảng cách giàu nghèo cực lớn. Người dân làm ra của cải nhưng không thực sự làm chủ vận mệnh kinh tế của mình.

* Nô lệ chính trị: Không có bầu cử tự do, không có đối lập chính trị hợp pháp. Quốc hội chỉ là “con dấu” của Bộ Chính trị. Các quyền cơ bản – tự do ngôn luận, hội họp, tôn giáo, lập hội – bị hiến định trên giấy nhưng bị tước đoạt trên thực tế.


Những người ủng hộ Hồ Chí Minh thường viện dẫn “độc lập dân tộc” để biện minh. Nhưng độc lập mà không có tự do thì chỉ là sự thay thế chủ nghĩa thực dân cũ bằng chủ nghĩa thực dân mới của Đảng. Dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi ách Pháp-Nhật, nhưng lại rơi vào ách cai trị nội sinh khắc nghiệt hơn: một đảng tự cho mình sứ mệnh “lãnh đạo” vĩnh viễn, không cho phép nhân dân chọn lựa. Kết quả là Việt Nam hôm nay vẫn thuộc nhóm các nước kém tự do nhất thế giới theo các chỉ số Freedom House, Economist Intelligence Unit, hay Transparency International.

Di sản Hồ Chí Minh không chỉ là cá nhân ông ta, mà là hệ thống tư tưởng và tổ chức mà ông kiến tạo. Hệ thống ấy đã chứng minh qua thực tiễn: nó không thể tạo ra một xã hội thịnh vượng, công bằng và tự do thực sự. Những thành tựu kinh tế gần đây, nếu có, là nhờ sức sống mãnh liệt của nhân dân và một phần nới lỏng kiểm soát kinh tế, chứ không phải nhờ bản chất của chế độ. Ngược lại, chính bản chất độc tài đang kìm hãm tiềm năng thực sự của dân tộc.


136 năm sau ngày sinh của Hồ Chí Minh, đã đến lúc người Việt cần nhìn nhận ông một cách tỉnh táo, không bị cảm tính và tuyên truyền chi phối. Một nhà lãnh tụ thực sự vĩ đại phải để lại di sản giải phóng con người, chứ không phải xiềng xích mới tinh vi hơn. Nhân dân Việt Nam xứng đáng được sống tự do, có quyền làm chủ vận mệnh của mình, chứ không phải tiếp tục là “nô lệ” dưới danh nghĩa “dân chủ tập trung” và “đảng lãnh đạo”.

Tương lai của dân tộc không nằm ở việc tiếp tục thờ cúng một di sản đã lỗi thời, mà ở việc dũng cảm vượt qua nó để xây dựng một Việt Nam thực sự dân chủ, pháp quyền và thịnh vượng. Đó mới là món quà xứng đáng nhất dành cho thế hệ mai sau – những người không muốn sống nô lệ thêm một thế kỷ nữa.


fb NguyenVanDai

(1) Hồ Chí Minh và di sản độc tài: Biến Nhân dân... - Nhật Ký Yêu Nước | Facebook 

No comments:

Post a Comment