Thursday, August 8, 2013

Truyện Dài : Về Phương Trời Cũ (Chương 9)

Chương 9

Ngày đi ngày lại, những buổi học trôi qua thật nhanh tưởng chừng như tên lao vun vút. Và một buổi sáng nọ, nắng hồng chợt oi ả, nghe đâu đây ra rả tiếng ve sầu, trên cành phượng vĩ cũng bâng khuâng, trong nắng hạ những bông hoa đầu mùa ngập ngừng hé nở báo hiệu một mùa biệt ly.

Hoa phượng, loài hoa được mệnh danh là hoa học trò, từ thuở nào đã đi vào thơ vào nhạc, đã mang đến cho đời học trò biết bao là kỷ niệm buồn vui, đánh dấu một thuở vàng son hoa bướm, một thuở vô tư cắp sách đến trường.  Đối với Như Kim, hoa phượng đã cho cô một ký ức êm đềm thời thơ ấu xa xưa dưới mái trường dòng của các bà Soeurs áo trắng.  Ngày xưa đó, ngồi trong lớp mà cứ dõi mắt nhìn chừng ra sân xem có bao nhiêu bông hoa rụng và cứ thầm vái van cho chóng đến giờ tan lớp để chạy u ra thật nhanh tranh cùng lũ bạn nhặt cho thật nhiều.  Hoa phượng đối với bọn trẻ có rất nhiều cách chơi, thí dụ như chơi bong bóng(vò vò cho dập rồi thổi phồng lên và đập cho nổ bốp), hoặc chơi móc ngoéo đá gà hay chơi nhà chòi bán quán, đám cưới, cúng đình v. v… Thế nên hoa phượng nhặt bao nhiêu cũng không thấy đủ, bao nhiêu cũng không thấy chán, càng nhặt càng mê mẩn quên thôi quên về.



“Rồi chiều nay hè trở về đây, phượng thắm rơi phượng thắm rơi đầy” (Mùa chia tay, rất tiếc không nhớ tên nhạc sĩ) tan tác trên sân, cũng màu rực rỡ năm xưa nhưng cô không còn muốn nhặt nữa để chơi đùa.  Nhớ lúc cô vào học chưa lâu, có lần chàng đã nói với cô rằng những cây phượng ở trường này là của Frère, do chính Frère trồng lấy, sang năm đến mùa hoa nở Frère sẽ tặng hết cho cô rồi Frère đi.  Cô đã nghe sầu từ dạo đó, thầm mong cho hoa đừng nở để cô đừng mất Frère.  Nhưng có ai níu được áo thời gian, bây giờ thì mùa đã sang và hoa cũng vừa bừng mắt dậy sau một giấc ngủ dài.  Nhìn hoa khoe sắc vươn mình, cô nghe lòng ủ rủ héo hon.  Mùa phượng đến cho mắt cô sầu, cho môi chàng héo hắt, cho thuyền tách bến chia xa đôi đời.


Một ngày lễ đầu tháng năm, chàng hẹn cô ở một ngôi chùa xa thành phố, nơi mà có lần chàng đã đưa học sinh đến du ngoạn.  Lần đó, trông thấy cô chàng đã vẫy tay gọi vào nhưng cô chẳng dám vì ngại tiếng xấu xa từ lũ bạn bè.  Dư luận chỉ xôn xao một thời, giờ đây thì đã im hơi lặng tiếng.  Chuyện  tình giữa ông thầy dòng và cô nàng nữ sinh bây giờ thì cũng quen thuộc nhàm chán như bao chuyện tình kim cổ đông tây, như Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài hay Roméo Juliette chẳng hạn, chẳng còn là một đề tài hào hứng ly kỳ nữa để dị nghị dèm pha.  Hình như ai cũng nhận thấy rằng cây đã bén rễ, tình đã bén duyên thì có chặt  cũng không đứt , có bứt cũng không rời, hoặc có nói gì thì nói cũng không làm cho họ hết yêu nhau.  Mấy anh bạn đã từng đeo đuổi cô trước kia cũng chẳng biết làm sao hơn là đổi hờn làm vui, miễn cưỡng nhường bước cho ông thầy cho trọn tình trọn nghĩa.



Bây giờ thì cô với chàng ngồi đây, dưới gốc một cây đa già cổ thụ, nhìn ra chân trời nắng đẹp xa xa bàn chuyện tương lai mai này.  Nơi này là phần đất trống phía sau chùa không người lai vãng.  Trước mặt là một thửa ruộng trải dài, mạ non vừa lên độ gang tay, mềm mại xanh rì, gờn gợn trong cơn gió đồng hiu hiu.  Tựa đầu vào ngực chàng yên bình, cô dõi mắt nhìn theo một con cò trắng vừa từ dưới nước bay vút lên.  Trời xanh mây trắng bềnh bồng, lòng cô lâng lâng phiêu diểu như cánh cò tung bay.

Mân mê tóc cô trong tay đùa nghịch, chàng cất tiếng hỏi:
        - Em có biết hôm nay là ngày gì không?
Cô gật đầu nói một hơi ra vẻ rành rẽ lắm:
        - Biết chớ anh, hôm nay là ngày lễ Lao Động. Bởi vậy mình mới được nghỉ mà hẹn nhau đến nơi này.  Ngày gì không biết chớ còn những ngày lễ thì bọn học trò như tụi em đây đều không quên, không bỏ sót.  Bà Trưng, bà Triệu hay Lê Lợi Lê Lai gì tụi em cũng nhớ vanh vách và ghi ơn hết mình, còn hơn cả tổ quốc ghi ơn.
Chàng cười lên ha hả:
        - Vì được nghỉ học đó à ? Sao mà lười dữ vậy cưng ?  Hôm nay đúng là ngày lễ Lao Động nhưng đồng thời nó còn là một ngày quan trọng đáng nhớ đối với anh, đó là ngày sinh của em, em không nhớ sao?
- À há, phải rồi, hôm nay là sinh nhựt của em mà em đâu có nhớ.  Mà thật ra em thấy cũng không cần nhớ làm gì vì ngày sinh của mình đâu phải do mình chọn lựa.  Nhưng sao anh biết và nhớ ngày sinh của em chi vậy ?
        - Anh xem học bạ của em trên văn phòng.  Anh đã biết ngày sinh của em từ khi em mới vào học rồi kìa.  Và anh đã ghi nhớ trong lòng vì nếu không có ngày này thì hôm nay anh làm sao có được em trong vòng tay như thế này.  Nếu em chào đời vào một ngày khác thì có lẽ chúng mình đã chẳng gặp nhau và anh sẽ mãi mãi là một con tằm chỉ biết nhả tơ kéo sợi, gói trọn cuộc đời trong cái kén nhà tu.  Em có biết lúc em mở mắt chào đời thì anh đã rời khỏi gia đình đi vào tu viện.  Từ đó anh như một con chiên con bị đẩy lùa vào đàn, vào một cuộc sống tập thể đầy quy luật khắt khe, tuổi thơ anh không có lấy một ngày hạnh phúc, cực khổ trăm bề, thiếu thốn đủ mọi mặt, từ vật chất đến tình thương.  Gần hai mươi năm qua, anh chỉ biết làm rạng danh Chúa, phụng sự nhà dòng mà chẳng nghĩ gì đến bản thân, cũng không biết chi đến xã hội và thế giới bên ngoài.  Nhưng bây giờ thì anh nhận thấy sự hy sinh của anh không thể kéo dài hơn nữa cho một lý tưởng mơ hồ, một hạnh phúc ảo tưởng.  Anh phải nghĩ đến anh, nghĩ đến việc chuyển hướng cuộc đời cho anh từ đây.
Ngừng lại một chút, chàng lại tiếp :
          - Hết niên học anh sẽ về Sàigòn viết thơ sang tòa thánh La Mã xin hoàn tục.  Sau đó anh sẽ tìm việc làm, xin dạy ở một trường tư nào đó hoặc có thể sẽ thi hành quân dịch như bao người trai trẻ khác trong lúc chờ em trưởng thành.  Bây giờ em còn quá trẻ, mới mười bảy thôi, anh không muốn cướp vội đi thời con gái tươi đẹp của em như một đóa hoa xuân vừa chớm nở, anh cũng không muốn ràng buộc em vào vòng hôn nhân quá sớm sợ sau này em sẽ tiếc rẻ oán trách anh.  Vã lại sau khi ra dòng rồi, anh chỉ là một kẻ trắng tay, không cửa không nhà nên anh phải tạo cho mình một chút công danh sự nghiệp với đời, anh phải làm nên một chút gì rồi mới có thể về nói chuyện cưới xin.
          - Nhưng ra dòng rồi anh sẽ ở đâu ?  Người ta nói “vạn sự khởi đầu nan”.  Cái “nan” của anh là phải có nơi ăn chốn ở trước tiên rồi mới có thể tính tới chuyện “khởi đầu”.  Em không muốn anh đi lang thang lỡ gặp cô nào, người ta giựt mất anh của em thì em biết đi đâu mà đòi lại.
Cô lo lắng hỏi chàng, giọng nửa đùa nửa thật.  Chàng cười, tát nhẹ vào má cô bảo:
          - Đừng nghĩ bậy. Anh không có đồng xu dính túi, ai mà thèm thương anh.  Mà dù có đi nữa thì anh cũng không màng, anh chỉ thương mình em thôi, tình đầu cũng là tình cuối, em đừng lo anh đổi dạ thay lòng, hãy lo em kìa.  Năm sau đi học lại, bọn con trai theo tán tỉnh dụ dỗ coi chừng quên mất anh bây giờ.  Còn anh, anh già rồi, không ai dụ được anh đâu.
Cô dãy nãy kêu lên:
          - Anh nghĩ xấu cho em, em giận cho coi, bộ anh tưởng em là con nít dễ dụ lắm hay sao ?
          - Thì con nít chớ gì, em mà người lớn với ai.
Cũng câu nói ngày nào trong một cuộc picnic ở Phú Tâm hôm nay chàng nhắc lại để trêu cô.

        - Cho rồi đòi, nhận rồi trả.  Thật anh khổ với em hết sức mà không biết sao anh vẫn cứ phải thương em. Chắc cũng tại duyên với nợ.  Duyên nợ từ kiếp trước rồi chớ không phải kiếp này thôi cho nên mới ngày đầu vào lớp, khi điểm danh tới em, anh đã phải dừng lại ngẩn ngơ không biết đã quen từ bao giờ, có phải thế không hở em?
Chàng siết cô vào lòng, cúi xuống đặt vào trán cô một nụ hôn dài thương yêu.  Cô  lan man nghĩ ngợi, chợt nhớ ra chuyện lạc quyên hôm xưa, cô bật cười hỏi :
          - Anh có biết trước khi vào La Salle học, em và anh đã gặp nhau một lần rồi, đố anh nhớ ?
Chàng ngẩn người nhíu mày suy nghĩ giây lát rồi quả quyết đáp:
          - Thì chắc là từ tiền kiếp chớ gì.  Cái cảm tưởng đó chắc chắn là không sai đâu đối với anh.
          - Có thể nói là vậy nhưng thật sự chúng mình đã gặp qua một lần rồi, chính em cũng mới nhớ lại đây thôi, trong kỳ lạc quyên cứu trợ đồng bào nạn nhân chiến cuộc vừa rồi.  Hồi đó, em đi quyên tiền cho trường cũ của em, thấy ông thầy tu đứng lớ ngớ giữa chợ đời, em tưởng bở lẹ làng chạy đến nhưng chưa kịp mở miệng thì anh đã khoác tay nói: “Frère hỏng có tiền”.  Em sượng sùng quay đi mà trong bụng rất ấm ức, ông Frère gì mà không biết làm việc thiện, không biết thương người, không có tiền sao lại đi chợ.
Chàng cười lên khanh khách gật đầu :
          - Anh nhớ ra chuyện này rồi.  Thì ra cô nữ sinh năm xưa là em đó à ?  Ông Frère đi chợ chơi không được sao, cần gì phải có tiền.  Lúc em quay đi rồi, anh chợt nghĩ lại chắc cô bé này không tin là mình không có tiền đâu vì thường ai cũng cho là mấy ông Frères rất giàu nhưng thôi kệ, cô ta muốn nghĩ sao thì nghĩ, mình đã không có tiền thì phải biết làm sao.  Em biết không, giàu đây là nói chung cho nhà dòng chớ riêng cá nhân các Frères thì không có quyền giữ tiền trong túi.  Một tu sĩ chân chính là phải khấn giữ ba điều, đó là:  nghèo khó, khiết trinh và vâng lời.  Chỉ có đức “vâng lời” là khó mà giữ được vì có nhiều chuyện sai quấy hoặc có những luật lệ vô lý mà nhà dòng bắt mình phải tuân theo thì làm sao tuân hành cho được.  Chẳng hạn như luật kiểm thảo và đấu tố tội nhau, tức là mỗi ngày, dù có làm lỗi hay không, ai ai cũng phải tìm cho ra một lỗi lầm để tự thú.  Và mỗi thứ sáu thì tuần tự mỗi người, ai ai cũng phải quỳ gối trước mặt Bề trên và các sư huynh đệ để họ “vạch lá tìm sâu” chỉ chọc tội mình. 
Nhưng nào có phải tội lỗi tày trời gì cho cam, chỉ là những chuyện vặt vãnh thường tình trong cuộc sống hằng ngày khó lòng mà tránh được, thí dụ như vô tình đề cập đến vấn đề ăn uống hay lỡ miệng chỉ trích một người nào, hoặc bất đồng ý kiến cãi vã với nhau vài câu.  Kẻ bề trên thì cũng là người, cũng làm lỗi như ai nhưng lại được ngoại lệ phây phây, chẳng những không cần phải tự khai, cũng không bị ai vấn tội mà còn được cái quyền phán xét người khác.  Đó là một lề luật hết sức bất công và phi lý quá đáng đã mặc nhiên chà đạp danh dự và tự ái con người một cách tàn tệ khiến cho nhiều tu sĩ đã sinh lòng bất mãn bỏ đạo về đời mà mãi cho đến mấy năm gần đây nhà dòng mới nhận thức được để mà cải thiện bãi bỏ đi.  Còn “nghèo khó” thì anh đã chấp nhận khó nghèo, không giữ tiền làm của riêng trừ khi thật cần  thiết.  “Khiết trinh” thì anh cũng đã giữ mình trinh khiết, thân xác và tâm hồn cho Chúa và giờ đây cho người mà Chúa đã dắt đến trao anh.

Nhìn chàng, cô mĩm cười hả hê, ánh mắt no đầy hạnh phúc, muốn nói với chàng một lời cảm ơn nhưng thấy thừa thãi, muốn nói một câu đền đáp nhưng nghĩ không cần. Cô kéo tay chàng vào tay mình ấp ủ nghe thương yêu dạt dào.  Bàn tay này cô đã nghe thương từ những buổi đầu vào lớp, khi nhìn chàng cầm mẫu phấn đưa lên, rướng rướng tay áo dòng vói viết trên bảng cao.  Bàn tay này không ngờ có ngày cô đã được cầm lấy, có ngày sẽ thuộc về riêng cô.  Cánh tay này rồi sẽ đưa cô vào mộng và sẽ dìu cô đi suốt cuộc đời.
Ngồi im lặng nhìn nhau ngắm trời ngắm đất một hồi, cô chợt hỏi:
          - Hồi đó anh nghĩ sao mà anh bỏ nhà đi tu vậy ?
Chàng thở dài nhìn xa xôi như nhìn vào trong xa vắng đời mình, bâng khuâng nói:
         - Anh cũng không biết, có lẽ là do số mệnh như anh đã từng nói với em.  Anh sinh ra trong một gia đình rất đông anh em.  Ba anh là một đại điền chủ giàu nức tiếng trong làng, ruộng lúa mênh mông cò bay thẳng cánh.  Tuy rất giàu đất đai tiền của nhưng ông lại không mấy giàu lòng thương con.  Ông là một người cha nghiêm khắc và độc đoán độc hành, không mấy khi tỏ tình thương với con cái. Có lẽ vì vậy mà trước anh đã có hai bà chị đi tu, đi theo tiếng gọi của Chúa, tìm tình thương nơi người cha thiêng liêng tinh thần.  Năm anh mười hai tuổi, một bà chị đã mớm vào đầu anh ý nghĩ đó, hỏi anh muốn đi tu không. Lúc ấy anh còn quá nhỏ, chưa có một ý niệm gì về cuộc đời nhưng không hiểu sao anh lại nói “đi thì đi”.  Chỉ một câu ngắn ngủi đó thôi mà anh đã đi mãi cho đến bây giờ.  Em thấy có phải là số mệnh hay không ? Thôi bây giờ mình trở lại chuyện hiện tại nghe em.  Lúc nãy em hỏi anh ra dòng rồi sẽ ở đâu mà anh chưa trả lời.  Có lẽ anh sẽ xin tá túc ở nhà bà chị cả trong thời gian đầu, chừng có việc làm chắc chắn rồi sẽ tính sau. Em đừng lo cho anh, đời anh như du mục từ thuở nhỏ đã quen rồi, sống sao mà không được, chỉ có em là như tiểu thơ mới cần phải lo.
Cô được dịp nũng nịu hỏi đùa :
          - Liệu có lo cho em được như ba má em không đó ?  Em dở lắm, không làm nên tích sự gì và cũng không tự lo cho mình được đâu nhé.
Chàng trả lời ngay, giọng chắc nịch :
          - “Dư sức qua cầu”, một mình ba em còn lo nổi tới sáu người trong gia đình huống chi anh chỉ có mình em. Yên chí đi cưng, dù anh không tài ba lỗi lạc gì nhưng dám chắc là không để em khổ sở đâu, em đừng lo sợ.
Cô lắc đầu cười bảo :
          - Em chỉ hỏi đùa anh vậy thôi chớ em đã từng nói với anh rằng em chẳng lo ngại gì cho tương lai. Tình yêu của anh là tất cả, những yếu tố khác chỉ là phụ thuộc mà thôi đành rằng yêu nhau  không thể chỉ uống nước lã mà sống. Ý em muốn nói, mai sau nếu chúng mình có được một cuộc sống khá giả thì tốt, không được thì thôi em  cũng sẽ biết đủ mà an phận thủ thường chớ không ham  hố trèo cao đâu vì giàu nghèo cũng là phần số của mình anh à.
Chàng siết tay cô cảm động :
          - Em biết nghĩ vậy thì anh mừng. Trường đời một mai anh có vấp ngã thất bại anh sẽ không tủi hổ, anh cũng được an ủi phần nào nhờ em.  Chờ anh em nhé, với tình yêu của em thôi thúc, anh sẽ cố gắng sớm trở về.

Mặt trời đang đứng bóng đúng ngọ.  Nắng hạ hừng hừng oi bức xui bầy ve sầu không hẹn mà cùng ra rả kêu vang nhắc cô một thực tại não nề.  Cuối tháng này niên học đã mãn chàng sẽ phải ra đi.  Rồi đây, kẻ chân mây người cuối nẻo, xa biết đến bao giờ.  Cô đã lo sợ rồi từ lâu cái ngày ấy, cái ngày phải xa cách chàng, như một người mắc bệnh nan y đã lo sợ cái chết, cái ngày phải về bên kia thế giới, vĩnh viễn xa lìa người thân, đau khổ vô cùng nhưng không làm sao tránh được.  Nhưng đời có chia ly thì mới có sum họp.  Hợp tan là lẽ tuần hoàn, là sự lưu luân trong đất trời  vũ trụ.  Nước có ra sông ra biển thì mưa lại về nguồn, máu lại về tim, con người dù cho có đi hết một vòng trái đất thì cũng lại trở về nơi khởi điểm mà thôi.
                                
******************************

Tiếng chuông báo hiệu giờ chơi vừa reo vang. Cả lớp thở phào như thoát nạn, ai nấy đều ào ào đứng dậy chạy tuôn ra cửa như muốn trốn chạy cái không khí nặng nề chán nản của hai giờ Vạn vật khô khan vừa qua.
Trúc vươn vai trút đi cơn uể oải, thở ra một hơi dài khoan khoái rồi hướng về Mai, Lan và Kim nói :
          - Chúa ơi chán là chán!  Cũng may chỉ còn ba tuần nữa là bãi trường rồi.  Tuần sau thi học kỳ hai xong tao khỏi thèm học bài nữa đi.  Thôi đi ra ngoài lẹ lên, tao có chuyện muốn nói với tụi bây nè.
Mai giả vờ sốt sắng hỏi trêu:
          - Mày mà cũng có chuyện nữa à ?  Chuyện gì thế, chuyện mày lên xe hoa theo  chồng phải không ?
Trúc bũi môi “xí” một tiếng dài nhằng, giọng khinh thị :
          - Mày lên xe hoa thì có.  Ai thèm lên xe hoa bây giờ cho uổng phí xuân xanh.  “Đường mây rộng thênh thang” chớ bộ.  Tội gì mà chui đầu vào gông mặc tình cho ai lôi ai kéo.
Cả bọn cùng cười kéo nhau ra sân.  Lan hỏi phăng tới :
          - Chà, chắc mày có mộng cao lắm thì phải ?  Cũng hay.  Nhưng mày nói vậy có nghĩa là ai có chồng rồi kể như đời tàn, như chim lồng cá chậu mất hết tự do hay sao ?
Trúc nhún vai :
          - Không hẳn như vậy nhưng nhiều ràng buộc phiền toái lắm.  Tao thì tao không thích bị gò bó khi còn có thể bay nhảy tung hoành.
Kim bỗng buột miệng nói :
          - Đó là vì mày chưa bị tiếng sét ái tình, chớ nếu mày đã yêu ai rồi thì mày sẽ thích được ràng buộc vì người đó, không chừng mày còn tự ràng buộc mày nữa là khác. 
Trúc chật chật lưỡi nheo mắt nhìn cô cười thích thú :
          - Chà sao mà kinh nghiệm thế em cưng.  Như vậy là mày không chối là mày đã yêu và đã được yêu, có phải không ?
Biết mình nói hớ, cô mĩm cười chống chế lấy lệ :
          - Tầm bậy, tao chỉ nói theo tâm trạng của con Mai.
Trúc thừa thắng xông lên, tấn công tới tấp :
          - Bậy sao được. Tâm trạng của con Mai cũng là tâm trạng của mày.  Đừng giấu tao Kim ơi ! Không có chuyện gì mà qua mắt tao được cả.  Trước kia mày nói chuyện của mày như đống lửa đã tắt nhưng tao đâu có tin.  Tao biết rằng lửa ấy không tắt thật sự mà còn cháy ngầm âm ỉ bên trong, đó mới chính là thứ lửa nóng thật sự để nung đúc cho một tình yêu thành hình.  Bây giờ thì mày là một con cá đang nhởn nhơ trong biển tình, một con bướm đang tung tăng trong vườn hạnh phúc, có đúng hay không ?  Cứ nhìn mày tươi như hoa không còn ủ rũ như lúc trước nữa là biết ngay mày đã mãn nguyện lắm rồi.
Cô mỉm cười thú nhận bằng câu nói :
          - Tao không ngờ mày cũng sâu sắc tế nhị lắm Trúc à.  Một mai nếu ai chinh phục được trái tim mày thì người đó cũng nên tự hào hãnh diện lắm lắm.  Mày là một người con gái hội đủ hai tính chất cương và nhu, cứng rắn cũng xong mà dịu dàng cũng được.  Cuộc đời của mày mai sau chắc sẽ thành công dễ dàng chớ không như tao chỉ được cái yếu mềm mau nước mắt, chuyện gì cũng đem tình cảm ra mà thua thiệt, chẳng lợi lộc bổ ích vào đâu.
Trúc lườm cô với đuôi mắt thật dài :
          - Mày định âm mưu gì mà nịnh nọt tâng bốc tao dữ vậy ?  Bộ mày tưởng chỉ có mày mới là sâu sắc thôi à ? Tao ở gần mày bấy lâu nay nên không nhiều thì ít cũng ảnh hưởng mày phần nào chớ bộ.  Nhưng thật ra chỉ vì mày là người trong cuộc nên quáng mắt không sáng như tao là kẻ bàng quang bên ngoài. Mà cuộc tình của mày quả là đốt giai đoạn đó nghe Kim. Tao nhận thấy lúc sau này, từ hôm sau Tết trở vào, mày với Frère “tình trong như đã” mà mặt ngoài cũng chẳng ngại chẳng e.
Mai và Lan cười sặc sụa trước câu nói “trật đường rầy” của Trúc.  Lan bảo :
          - Bãi trường đến nơi rồi, người cũng đã sắp sửa ra đi, còn e còn ngại cái nỗi gì nữa.  Lúc trước thiên hạ làm rùm beng, “thiên la điạ võng” bủa vây tứ phía, tao tưởng mày không chống đỡ nổi nên đã khuyên mày bỏ cuộc nhưng không ngờ ông trời cũng chìu mày, rốt cuộc đã cho mày được toạn nguyện như ý. Chúc mừng mày nghe Kim.
Cô cười thẹn phân trần :
          - Không đốt giai đoạn sao được. Một niên học ngắn ngủi, chỉ có chín tháng như chín tháng cưu mang, không nhanh không vội thì làm sao cây tình đơm hoa kết trái kịp mùa chia tay. Chuyện của tao thì kể như tạm xong còn chuyện của mày đâu, tụi tao đang nóng lòng muốn biết đây.

Trúc chợt thở dài, một sự việc chưa từng thấy ở Trúc, ở con bạn mà thường khi chỉ  thấy vô tư cười đùa làm cả bọn phải tròn mắt ngạc nhiên.
          - Hôm qua ba má tao bàn với nhau là hè này sẽ đưa chị em tao đi Sàigòn ở luôn đó cho tiện việc học. Vì ba tao là công chức của chính phủ cứ phải đổi tới đổi lui nên con cái cứ phải dời trường theo cha mẹ ăn học chẳng yên. Thế nên, sẵn dịp năm tới anh chị tao phải vào đại học Sàigòn, ba má tao quyết định tập trung chị em tao về đó cho ở yên một chỗ để có thể học hành đến nơi đến chốn.  Tao muốn ở lại học với tụi bây thêm hai năm nữa cho xong tú tài nhưng khổ nỗi năm sau ba tao lại có lệnh thuyên chuyển, tao ở lại một mình cũng không tiện nên đành phải theo anh chị tao thôi.  Thật tình tao không muốn xa tụi bây chút nào nhưng hoàn cảnh bắt buộc biết làm sao hơn, thôi thì đành phải nói với tụi bây một lời từ giã.  Từ giã nhau rồi biết bao giờ mình mới gặp lại vì từ đây mỗi đứa một đường, một hướng đi riêng, tao không biết có còn cơ hội để trở lại nơi này thăm tụi bây, những con bạn hiền hòa thân mến khó quên trong đời.

Giọng Trúc u buồn làm ba đứa bùi ngùi cúi mặt. Âm vang của những bài ca tháng hạ, những lời hát tạ từ ảo não như loáng thoáng đâu đây trong tâm tưởng của mỗi người.  Thầy đã sắp sửa ra đi, bạn bè rồi  cũng sẽ rời bỏ ngôi trường này, người thương, người mến rồi đây xa lìa tất cả.  “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn” (bài hát Nỗi buồn hoa phượng của nhạc sĩ Thanh Sơn) phải chăng là vì thế!  Nỗi buồn ấy phải chăng là nỗi buồn truyền kiếp mà đời học sinh mấy ai tránh được bao giờ ?!



Một buổi sáng nắng hồng chợt oi ả
Nghe đâu đây ra rả tiếng ve sầu
Trên cành, nàng phượng vĩ cũng bâng khuâng
Trong nắng hạ, hoa ngập ngừng hé nở

Hoa rạng rỡ mà lòng buồn da diết
Sắp xa rồi những buổi học bên nhau
Nhớ hôm nao còn bỡ ngỡ câu chào
Mà thoáng chốc giờ chia ly đã điểm

Tan trường rồi chỉ còn là kỷ niệm
Lưu bút nào ghi hết nỗi thân thương
Còn đâu nữa lớp học với sân trường
Bạn hởi biết có chăng ngày tái ngộ ?!

Wednesday, August 7, 2013

Long Hổ Hội - Người Phương Nam

Chuyện Vui - Nhân Vật Thật


Ngày Đẹp trời nghĩa là gì?

Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nhau. Gần sáng, Holmes lay bạn dậy và hỏi: 

- Watson, nhìn xem, anh thấy cái gì? 
- Tôi thấy rất nhiều sao. 
- Vậy theo anh, điều này có nghĩa là gì? 
- Nghĩa là chúng ta sẽ có một ngày đẹp trời. Còn anh? 
- Theo tôi, điều này có nghĩa là ai đó đã đánh cắp cái lều của chúng ta.


Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp: 

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

Balzac bói chữ

Honoré de Balzac rất thích bói chữ. Ông vẫn tự cho mình có tài về khoản này.

Một hôm, một bà cụ đưa cho ông xem một cuốn vở đã cũ và nhờ ông đoán giúp tính tình, số phận của cậu học trò đó. 
Honoré de Balzac chăm chú xem cuốn vở, lật đi lật lại hồi lâu rồi nhận xét:

- Xin lỗi bà, dầu điều này có làm bà phiền lòng, tôi cũng buộc phải nói thẳng ra rằng, đứa bé này cẩu thả, đần độn. Sau này may mắn lắm nó cũng chỉ làm nổi một chức thầy ký tỉnh lẻ là cùng. 
Khi Balzac ngừng lời, bà cụ chậm rãi nói:
- Ông Balzac ạ, lẽ nào ông lại không nhận ra bà giáo cũ và cuốn vở của ông? 

Không gặp những con lừa


Nhà vật lý người Anh William Thomson (1824-1907) có lần phải hoãn một buổi lên lớp. Ông thông báo lên bảng như sau:

"Professor Thomson will not meet his classes today" 
(Hôm nay giáo sư Thomson sẽ không gặp sinh viên)
Nhóm sinh viên tinh nghịch đã xóa chữ "c" trong từ classes, từ này trở thành "lasses" (những tình nhân) và câu trên trở thành : "Hôm nay giáo sư Thomson sẽ không gặp những tình nhân của mình". 
Hôm sau, khi lên lớp thấy những ánh mắt cười ranh mãnh và dòng chữ đùa tếu ấy, nhà vật lý thiên tài không mảy may bối rối mà còn thản nhiên bước tới bảng xóa thêm chữ "l" ở từ "lasses", rồi xách cặp ra về. Dòng chữ trên bảng lại trở thành : "Hôm nay giáo sư Thomson sẽ không gặp những con lừa" (từ" asses": những con lừa) 
                   

Tuesday, August 6, 2013

A Beautiful Sight

Mời xem thế giới Lòai Chim Cánh Cụt (Penguins)

http://www.youtube.com/watch_popupv=SkY03n0_sD8&vq=medium

Sưu tầm trên mạng

Bạn - Người Phương Nam


Cung Nô Bộc: theo khoa tử vi là Anh Em và Bạn Bè

Monday, August 5, 2013

Lời Hẹn Ước


Được sống và được yêu thương đó là những điều kì diệu nhất mà con người có được. Hãy quý trọng những gì bạn đang có, đừng để đến khi không còn nắm giữ được nó, bạn sẽ thấy hối tiếc. Câu chuyện tình buồn, nhưng nó lại nhắc cho ta lý do vì sao ta phải sống... để được yêu thương!

Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện. Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.

Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ vì cùng trong một hoàn cảnh nên dù chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đã có cảm giác quen thuộc như hai người bạn đã quen từ lâu.

Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc, rồi chiều xuống ngắm cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập hạnh phúc và hy vọng, họ không còn cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống nữa...

Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh tình của họ đã trở nên rất nguy kịch, không còn khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ còn đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về cho gia đình.

Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn viết thư cho nhau để duy trì liên lạc.

Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần kề. Họ nhìn vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...

Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề vơi cạn. Từng dòng từng chữ đối với họ đáng quý biết chừng nào, họ động viên nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai, những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...

Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh tình của cô gái trong phút chốc trở nên nguy kịch, và cô đã lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng cô vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện:

"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hãy đừng sợ nhé! Hãy đừng lo lắng, đừng sợ hãi! Bởi vì vẫn còn có anh luôn ở bên em, vẫn còn rất nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những chặng đường khó khăn này. Hãy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên đường, chúng mình sẽ không bao giờ xa rời...".

Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô òa khóc. Bà biết cô đã ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đã dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".

Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con. Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này thì con đã đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đã có một lời hẹn ước với một người con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hãy thay con tiếp tục gửi những lá thư này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh ấy biết con còn khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ còn tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống...".

Nhìn những dòng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đã theo địa chỉ trên lá thư tìm đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nhìn tấm ảnh đó đứng bất động tê dại.

Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để lại, nó đã mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó còn có một người con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi một bức thư đi cho cô gái đó...".

Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở òa khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào lòng, nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như đúng lời hẹn ước...".


Sưu tầm

Sunday, August 4, 2013

Hai Mặt Đồng Xu

 
 
Cô bé và cậu bé là hàng xóm từ thuở nhỏ. Trò chơi thuở bé của hai đứa trẻ là chạy ra bờ sông nghịch, lấy đất nặn thành hình búp bê. Khi khuôn mặt cậu bé nhem nhuốc đầy buồn đất, cô bé sẽ khẽ dùng tay áo quẹt đi những vết bẩn trên mặt cậu. Và cậu bé sẽ nhoẻn miệng cười cảm ơn cô bé. Lúc đó, khuôn mặt của hai đứa trẻ trông còn đáng yêu hơn cả những con búp bê mà chúng nặn ra.

Cô bé vốn hay khóc nhè. Một con sâu nhỏ cũng có thể làm cô bé khóc thét vì sợ hãi. Những lúc đó, cậu bé sẽ dẫm chết con sâu, rồi làm ra vẻ người lớn dỗ dành cô bạn nhỏ.

Cô bé vẫn thút thít không ngừng. Cậu bé không biết nên làm thế nào, rút từ trong túi quần ra một đồng xu nhỏ mà khi đứng đợi cô bé đã nhặt được trên đường. Cậu bé đặt đồng xu nằm trong lòng bàn tay để trước mặt cô bé.

“Em xem này, đây là đồng xu anh nhặt được trên đường lúc nãy. Hai mặt của nó không giống nhau đâu. Bây giờ anh tung nó lên, nếu lúc rơi xuống nó vẫn là mặt này, thì em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia thì anh sẽ khóc cùng với em có được không?”.

Cô bé dụi mắt, nhìn đồng bạc sáng loáng trước mặt lạ lẫm hiếu kỳ, rồi ngước lên nhìn cậu bé gật đầu mếu máo. Cậu bé khẽ tung đồng xu vào không trung. Đồng xu lật mấy lần, rồi trở lại lòng bàn tay cậu bé. Cô bé tò mò vội gỡ những ngón tay bụ bẫm của cậu bé. Vẫn là mặt lúc nãy của đồng xu. Hai đứa trẻ nhoẻn miệng cười thật to. Cô bé không khóc nữa. Chúng chạy ra bờ sông nặn búp bê bằng đất.


Tuổi thơ của hai đứa trẻ trôi qua trên những cánh đồng bát ngát, những buổi đi bắt chuồn chuồn bên bờ ao và thả thuyền giấy trên con kênh nhỏ. Cả hai cùng bước vào tiểu học. Những lúc không có người bạn thời thơ ấu bên cạnh, cô bé vẫn thường bị những đứa bé trai cùng lớp trêu đùa bắt nạt. Cô bé khóc nhè cả quãng đường về nhà. Đợi đến khi cậu bé về, đồng tiền xu ngày trước lại xoay vòng trên không trung để quyết định tất cả. Hai đứa trẻ lại nhoẻn miệng cười rồi đi tìm trò chơi thuở bé.


Thời gian lại trôi nhanh qua những bài hát đồng dao thuở học trò. Hai đứa trẻ học lên trung học. Cậu bé cho dù ham chơi đến đâu cũng vẫn có thể tính ra những đáp số chính xác nhờ công thức được học. Thầy giáo luôn khen cậu là một học sinh thông minh.

Còn cô bé, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể hiểu được rằng, khi X và Y có quan hệ, Y và Z có quan hệ, thì X và Z nhất thiết phải có mối quan hệ nào đó.

Sau mỗi lần trả bài kiểm tra, cô bé lại nằm bò ra bàn và khóc, nước mắt rơi ướt nhòe cả khung điểm kém. Cậu bé lại rút đồng xu từ trong túi ra và tung vào không trung. Vẫn quy định cũ. Cô bé không khóc nữa, ngoan ngoãn ngồi nghe cậu bé giảng giải những chỗ không hiểu, những công thức toán học, những định luật vật lý mà cô không nắm vững. Điểm số của cô không còn thấp dưới 5.

Thời gian lại trôi theo những tháng ngày bận rộn, những kỳ thi cuối cấp. Khoảng trời đại học mở ra trước mắt hai người bạn. Cuộc sống thời đại học an nhàn tự tại. Tuổi thanh xuân với những tình cảm lứa đôi ngây thơ trong sáng in dấu từng góc sân trường.

Chàng trai và cô gái kết thành một đôi kim đồng ngọc nữ trong sự ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người. Tình yêu chân thành và bình lặng trong từng khoảnh khắc. Cô gái vẫn hay mau nước mắt. Và chàng trai vẫn luôn giữ đồng xu thuở bé bên mình.

Trong một trận đấu bóng chuyền của trường, chàng trai tham gia cùng vài người bạn. Cô gái đứng trên hàng ghế khán giả, cầm áo khoác cho anh và không quên reo hò cổ vũ. Cuối trận đấu, chàng trai cảm thấy khá mệt, mồ hôi vã ra trên trán. Anh lảo đảo bước về phía khán đài. Mọi thứ trước mắt bất chợt trở nên mơ hồ như qua một làn khói ảo.

Khi còn chưa bước được tới trước mặt người yêu dấu, anh cảm thấy một luồng khí nóng trào qua lồng ngực. Rồi máu từ mũi chảy xuống. Chàng trai ngã xuống trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái cùng sự ngạc nhiên của bao người đứng đó.

Bác sĩ cho biết chàng trai bị ung thư máu. Trái tim cô gái vốn nhỏ bé mềm yếu lại như vỡ ra từng mảnh. Khi lần đầu tiên đến thăm anh trong bệnh viện, khi lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thân thương của anh nhợt nhạt mệt mỏi, cô không nén nổi xúc động, ôm lấy anh và òa khóc. Những giọt nước mắt rớt vội trên bờ môi anh, ấm áp và mặn chát.

Anh cố gắng với tay lấy từ dưới gối đồng xu mà năn nỉ mãi bác sĩ mới cho giữ lại.

“Em nhìn này, đây là cái gì?”.
http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/f4/2010_cent_reverse.jpg/220px-2010_cent_reverse.jpg

Cô gái lấy tay quệt nước mắt, nhìn đồng xu thân thương. “Vẫn quy tắc cũ nhé. Nếu là mặt này, em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia, anh sẽ khóc cùng em có được không?”.

Cô nhìn người con trai thân yêu đang nằm đó. Anh đang cố gắng dỗ dành cô. Bao năm rồi vẫn vậy, anh chưa từng dửng dưng trước giọt nước mắt của cô. Và cô cũng chưa từng lắc đầu mỗi khi anh lấy đồng xu nhỏ ra.

Chàng trai run rẩy tung đồng xu lên không trung. Đồng xu lại xoay vòng lóe sáng rồi rơi xuống lòng bàn tay anh. Vẫn là mặt “không được khóc nữa”. Chàng trai cố gắng mỉm cười kéo cô gái vào lòng dỗ dành như thời thơ ấu. Nước mắt anh chảy xuôi theo nụ cười.

Đám tang anh, mọi người đến dự trong bao đau buồn và tiếc nuối. Cô tiễn anh không một giọt nước mắt. Mọi người nghĩ cô thật cứng rắn. Nhưng họ không biết, trái tim cô đang vỡ vụn. Và nước mắt cô không thể rơi cho anh được nữa.

Ba mẹ anh gửi cho cô một chiếc hộp nhỏ nói là món quà cuối cùng của anh muốn dành tặng cô. Cô run rẩy mở chiếc hộp của anh. Bên trong là một tờ giấy nhỏ với dòng chữ:

“Đừng khóc nữa người mà anh yêu suốt đời”, và một đồng tiền xu sáng bóng.

Đồng tiền xu quen thuộc đã theo hai người từ thời thơ ấu. Cô cầm đồng tiền lên, lần đầu tiên mới nhìn kỹ nó. Nước mắt cô chợt trào ra. Đồng tiền xu rơi xuống đất xoay vòng lóe sáng. Hai mặt của nó vốn dĩ không hề khác nhau…

Nguồn: Hai mặt đồng xu

http://www.herbalworldcenter.com/phanrang/images/HaiQuan-VNCH-HQ-15-TuanDuongHam-WHEC-PhamNguLao-1.jpg  Lính thủy sưu tầm

Saturday, August 3, 2013

Summertime - PPS

Mời quý vị thưởng thức PPS mùa hè và một bản nhạc vui nhộn.

http://xa.yimg.com/kq/groups/27464119/1423433380/name/1-Seasons-Summertime.pps

Sưu tầm trên mạng

Con Người Gồm Bốn Lọai


Kẻ chẳng biết gì mà không tự biết mình không biết gì, anh ta là thằng điên – Hãy tránh xa!
Kẻ không biết gì và tự biết mình không biết gì, anh ta là người chất phác – Hãy dạy anh ta!
Kẻ biết mà không biết mình biết, anh ta đang ngủ mê -- Hãy đánh thức anh dậy!
Kẻ biết và tự biết mình biết, anh ta là một kẻ khôn ngoan – Hãy theo anh ta!

Men are four:

He who knows not and knows not he knows not, he is a fool – Shun him!
He who knows not and knows he knows not, he is simple – Teach him!
He who knows and knows not he knows, he is asleep – Wake him!
He who knows and knows he knows, he is wise – Follow him! 


Sưu tầm

Friday, August 2, 2013

Một Thánh Lễ Đáng Giá Bao Nhiêu ?



GIÁ TRỊ CỦA MỘT THÁNH LỄ MISA

Nữ tu MARY VERONICA MURPHY

Xin hãy cùng đọc một chứng từ có thật, hết sức giản dị đơn sơ, nhưng lại quá độc đáo bất ngờ, để rồi cùng có được diệu cảm về Thánh Lễ...  

Cha Stanislaus là Linh Mục Hội Dòng Thánh Tâm Chúa. Ngài có một người anh làm Linh Mục Dòng Tên. Thân phụ của hai anh em này là Đại Úy kiểm lâm trong một thị trấn nhỏ của Luxemburg. Ông rất sùng đạo, vẫn đi Lễ và rước Lễ hàng ngày.
Khi nói chuyện với cha Stanislaus về thời thơ ấu của ngài, tôi nói: “Cha thật có phúc được nuôi dưỡng trong một gia đình Công Giáo đạo đức, đã có công cống hiến cho đời hai vị Linh Mục.”

Ngài đáp: “Vâng, đúng thế, nhưng không phải mọi sự đều trôi chảy như vậy từ đầu cả đâu ! Khi chúng tôi còn bé, cha tôi đã bỏ đạo, và mặc dù mẹ tôi còn đọc kinh cầu nguyện nhưng trong gia đình không một ai đi Lễ, kể cả Chúa Nhật, thể theo ý muốn của cha tôi.

Tôi nói: “Trời đất ơi ! Cha làm tôi ngỡ ngàng quá chừng. Chuyện hiếm có như vậy mà có thể xảy ra thật ư ? Vậy chứ ơn gọi làm Linh Mục từ đâu mà ra ?”

Ngài nói: “Một hôm, sau khi cha tôi đến thăm một tiệm bán thịt gần nhà thì ông đã đột nhiên thay đổi ý kiến. Câu chuyện xảy ra chiều hôm đó tại nhà hàng bàn thịt này là nguyên nhân hoán cải của cha tôi.” Tôi đáp: “Một tiệm bán thịt ! Một ơn hoán cải trong một tiệm bán thịt ! Chuyện gì đã xảy ra vậy ?”

Cha Stanislaus nói: “Ồ, đầu đuôi câu chuyện xảy ra như thế này. Cha tôi và ông chủ tiệm là một đôi bạn thân từ hồi còn bé. Khi hai người đang say sưa chuyện vãn như mọi lần thì một bà già lọm khọm bước vào.
Ông chủ tiệm ngưng nói chuyện và bước tới hỏi xem bà cụ cần gì. Bà nói bà đến xin ông một chút thịt nhưng bà không có tiền. Cha tôi chú ý lắng nghe câu chuyện bi hài giữa bà cụ và ông chủ tiệm.
Ông chủ tiệm nói: “Bà cần một chút thịt ư ? Nhưng tôi cần biết bà có thể trả cho tôi bao nhiêu tiền cái đã."
Bà cụ đáp: “Rất tiếc là tôi không có đồng xu nào cả… nhưng tôi sắp đi Lễ đây, và nếu ông muốn thì tôi sẽ dâng Thánh Lễ theo ý chỉ của ông.”

Ông chủ tiệm và cha tôi đều là người tốt bụng (nhưng cả hai đều coi thường tôn giáo, nhất là Thánh Lễ Misa và Giáo Hội Công Giáo ) cho nên cả hai đều muốn đùa giỡn chút chơi với câu trả lời của bà già lẩm cẩm.
Ông chủ tiệm bèn nói: “Được rồi ! Đây là một miếng giấy nhá” và ông viết mấy chữ ‘Tôi đi xem lễ và dâng lễ theo ý chỉ của ông…’ rồi đưa cho bà cụ ông nói: “Cụ đi xem lễ đi và cầu nguyện theo ý chỉ của tôi nhá. Khi về, bà sẽ đưa cho tôi miếng giấy này và chúng ta sẽ xem một Thánh Lễ đáng giá bao nhiêu ký thịt.”

Bà cụ tươi cười ra đi cầm theo tờ giấy. Bà biết Chúa nhân lành sẽ giúp đỡ bà. Khoảng một giờ sau, bà trở lại tiệm bán thịt. Khi nhìn thấy bà ông chủ tiệm liền nói: “Đâu, tờ giấy đâu, bà đưa cho tôi đi và chúng ta sẽ xem Thánh Lễ của bà dâng cho tôi đáng giá bao nhiêu tiền nhá !”

Bà đưa tờ giấy cho ông, ông đặt tờ giấy lên bàn cân phía tay mặt. Trên bàn cân phía trái ông để một khúc xương nhỏ, nhưng mảnh giấy có vẻ nặng hơn miếng xương của ông. Vậy là ông lấy miếng xương ra và đặt vào bàn cân bên trái một miếng thịt nhỏ. Nhưng bàn cân bên mặt vẫn nặng hơn. Ông bèn lấy một miếng thịt lớn hơn đặt trên bàn cân trái, tuy nhiên bàn cân mặt vẫn không nhúc nhích.

Đến lúc này thì cả hai ông đều cảm thấy xấu hổ vì sự nhạo báng của mình, nhưng ông chủ tiệm vẫn còn muốn tiếp tục trò chơi của ông. Ông bèn đặt một tảng thịt thật nặng lên bàn cân trái, nhưng bàn cân mặt vẫn đứng yên bất động. Ông nghĩ chắc cái cân bị trục trặc kỹ thuật thế nào đó chứ không lẽ… Ông lấy miếng giấy ra khỏi bàn cân bên mặt xem sao, tức thì bàn cân bên trái xẹp ngay xuống dưới sức nặng của tảng thịt lớn.

Ông chủ liền lấy cả hai thứ ra khỏi bàn cân, để kiểm soát kỹ lại xem cân có bị trục trặc gì không… rồi ông cân một vài thứ khác như ông vẫn làm từ trước tới nay, thì thấy cái cân hoàn hảo và rất chính xác. Sau cùng ông chủ đảo ngược hai thứ trên bàn cân: ông đặt tờ giấy lên phía bên trái và tảng thịt lên phía bên mặt. Tuy nhiên tờ giấy vẫn nặng ký hơn tảng thịt rất nhiều.
Bực mình, ông nhẹ nhàng nói với bà cụ: “Bà cụ ơi, bây giờ bà muốn gì nào… tôi có phải đưa cho cụ cả một cái đùi cừu chăng ?”

Bỗng chốc, cả ông hàng thịt lẫn viên đại úy đều nhận ra rằng Thánh Lễ Misa thật là vô giá. Ngay lúc đó, cả hai đều được ơn soi sáng để hiểu biết rằng không thể tính được một Thánh Lễ đáng giá bao nhiêu tiền.

Ông hàng thịt đã hoàn toàn hoán cải vì chuyện vừa xảy ra, và ông hứa sẽ cung cấp thịt hàng ngày miễn phí cho bà cụ. Ông giữ lời hứa. Tiếng đồn lan ra các vùng lân cận, dân nghèo khác cũng đến lãnh phần thịt hàng ngày của họ. Rồi lòng quảng đại của ông được các vùng khác biết đến. Thiên hạ cũng nói rằng phẩm chất thịt của tiệm ông rất ngon nên số doanh thu của ông tăng nhanh hơn bao giờ hết.

Cha tôi, tức ông đại úy, ngay hôm sau đã đi Nhà Thờ xem Lễ, và ông được ban cho một thánh sủng khác. Ông được ơn nhận biết Chúa Giêsu đích thực hiện diện trong Mầu Nhiệm Thánh Thể, và ngày hôm sau nữa, cả nhà chúng tôi kéo nhau đi xem Lễ hàng ngày. Trong nhà chúng tôi không khí đã đổi khác không như trước nữa.

Hạnh phúc chúng tôi được ban cho thật là vĩ đại, khôn tả xiết, và chúng tôi bắt đầu kính mến Chúa và thương yêu nhau hơn bao giờ hết. Gia đình chúng tôi bỗng trở nên một Tiểu Thiên Đàng, và tôi tin chắc rằng cha mẹ tôi đang chờ chúng tôi đến gặp các ngài trên đó!

Trích bài viết của Sr. MARY VERONICA MURPHY
Bản dịch của Louis LÊ XUÂN MAI

Sưu tầm

Thương Về Bạn Cũ - Người Phương Nam


Thursday, August 1, 2013

Cũng Vẫn Là Một Chuyện Tình




Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng trên 60 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn.

Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng, ông đã hiểu đầu đuôi câu chuyện. Trong 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau và dường như chẳng bao giờ quyết định gì cho đúng đắn. Họ chịu đựng nhau đến bây giờ là vì các con. Bây giờ con cái của họ đã lớn, đã có gia đình riêng, nên hai vợ chồng già không còn điều gì lo lắng nữa. Họ muốn được tự do sau những năm tháng dài không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn. Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này là điều không dễ vì tình sâu nghiã nặng.

Vừa ký xong giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: “Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi thành thật xin lỗi”.
“Không sao, tôi hiểu.”, ông chồng già đáp lại.
Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị mời hai vợ chồng một bữa cơm tối. Người vợ trả lời: “Sao lại không? Dù ly hôn, ta vẫn sẽ là bạn cơ mà”.
Bên bàn ăn, bầu không khí im lặng, nặng nề đến khó thở.
Món ăn đầu tiên được mang ra là món gà quay. Người chồng lập tức gắp một miếng đùi gà cho vợ: “Bà ăn đi, đây là món bà ưa thích.” Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ “vẫn còn cơ hội cho họ hàn gắn lại”. Không ngờ người vợ cau mày, đáp lại: “Đây là vấn đề. Ông luôn chủ quan quá nên không bao giờ hiểu được tư tưởng của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà chừng nào à?”

Điều người vợ không nhìn thấy được là trong bao nhiêu chung sống, người chồng luôn luôn cố gắng làm vui lòng bà, dù là người thiếu nhận xét hay khéo léo. Bà không biết là đùi gà là món yêu thích nhất của ông, cũng như ông không biết bà ghét đùi gà. Dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất theo khẩu vị của ông, nhường những thứ tốt nhất cho bà, bà chưa bao giờ cảm nhận được là ông hiểu bà.

Đêm hôm đó, cả hai ông bà đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng nỗi nhớ nhung nữa. Ông hiểu rằng ông yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn van bà quay trở lại làm vợ chồng. Ông muốn xin lỗi, muốn nói “Anh yêu em” thật nhiều. Ông nhấc điện thoại lên và bấm số của bà. Tiếng chuông reo không ngừng, nhưng bà không nhấc. Ông lại cố gắng bấm máy, suốt tối.

Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xẩy ra trong những năm tháng sống cùng nhau. Sau 40 năm, ông ấy vẫn chẳng hiểu bà. Bà vẫn yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống tẻ nhạt như thế nữa.

Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không thèm trả lời, dẫu biết rằng người gọi là ông. Bà tự nghĩ: “Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi. Mình quyết định ly hôn mà. Bây giờ đâm lao thì phải theo lao, nếu không mất mặt lắm”. Chuông điện thoại vẫn cứ reo rồi bà quyết định tháo dây điện thoại ra. Trong khi đầu bận suy nghĩ rối bời , bà quên bẵng đi là ông bị đau tim…

Sáng hôm sau, bà nhận được tin ông qua đời. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn nhà của ông, để nhìn thấy thân thể ông trên chiếc divan, tay vẫn giữ chặt máy điện thoại. Ông buồn bã, thất vọng suốt đêm khi bà không cho cơ hội tỏ nỗi lòng và tim ông đã buông suôi. Bà đau đớn vì hối hận. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lấy tâm khảm bà.

Khi thanh toán tài sản của ông, bà tìm thấy trong ngăn kéo một hợp đồng bảo hiểm ông ta đã mua cho bà, từ ngày họ cưới nhau. Kèm vào đó, là một lá thư: “Gửi người vợ thân yêu của anh. Lúc em đọc lá thư này, chắc hẳn anh không còn trên cõi đời này nữa. Anh đã mua bảo hiểm này cho em, anh hy vọng nó có thể giúp anh thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Đến khi anh không còn ở bên cạnh để chăm sóc cho em nữa thì mong số tiền này có thể giúp anh tiếp tục đùm bọc cho em. Đó là điều anh ước nguyện sẽ được làm suốt cuộc đời anh. Anh sẽ mãi mãi bên em và yêu em thật nhiều”.

Nước mắt bà tuôn chảy hai hàng. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói vạn lời xin lỗi, muốn nói ngàn lời yêu thương nhưng ông không còn nghe được nữa.

Sưu tầm

Chiếc Cầu Thủy Tinh Độc Nhứt Vô Nhị ở Trung Quốc

Không phải ai cũng có đủ can đảm để bước đi trên chiếc cầu làm bằng thủy tinh trong suốt được gắn ở vách núi Tianmen (Trung Quốc) có độ cao 1.430m

Chiếc cầu này có chiều dài tổng cộng là 60m.  Bề rộng của chiếc cầu vào khoảng gần 1m.  Chiếc cầu được làm bằng những tấm thủy tinh dày khoảng 6,4cm.

Trước khi đi trên cây cầu này,  du khách được yêu cầu phải dùng một mảnh vải để bọc giầy. Việc làm này nhằm làm cho mặt cầu luôn sạch không bị vướng bụi bẩn, giúp du khách có thể nhìn rõ quang cảnh phía dưới cây cầu. Tuy nhiên, không phải ai cũng giữ được bình tĩnh để thưởng ngoạn cảnh đẹp của vùng núi Tianmem khi đi trên cây cầu độc nhất vô nhị này.

Hình ảnh chiếc cầu làm bằng thủy tinh trong suốt ở Trung Quốc:


Không phải du khách nào cũng đủ can đảm như cô gái này


Chiếc cầu này được gắn vào vách núi ở độ cao hơn 1.400m


Du khách có thể vừa đi cầu vừa ngắm cảnh phía dưới chân mình


Chiếc cầu này dài khoảng 60m



Chiếc cầu độc nhất vô nhị ở Trung Quốc
Sưu tầm