Dân tộc nào cũng có cái hay, cái đẹp nhưng cũng có những cái xấu, cái chưa hợp lý… Vấn đề quan trọng là biết hư thì sửa, biết xấu thì làm cho đỡ xấu và tiến tới làm cho đẹp hơn.
Người nước
ngoài nhìn ta
1. Cần cù lao động
song dễ thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng.
2. Thông minh,
sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.
3. Khéo léo, song
không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).
4. Vừa thực tế, vừa
mơ mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.
5. Ham học hỏi, có
khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học “đến đầu đến đuôi” nên kiến thức
không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra, học tập không phải là mục tiêu tự thân của
mỗi người Việt Nam (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công
ăn việc làm, ít vì chí khí, đam mê)
6. Xởi lởi, chiều
khách, song không bền.
7. Tiết kiệm, song
nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời).
8. Có tinh thần
đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh, trường
hợp khó khăn, bần hàn. Còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh
thần này rất ít xuất hiện.
9. Yêu hòa bình,
nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt
vặt, đánh mất đại cục.
10. Thích tụ tập,
nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh (Cùng một việc, một người làm
thì tốt, ba người làm thì kém, bảy người làm thì hỏng).
Ta tự nhìn ta
1. “Giờ cao su”:
Nhìn chung, ý thức giờ giấc của người Việt Nam rất kém. Nhiều bạn đi du học ở
các nước phát triển lúc đầu rất hay bị bỡ ngỡ. Họ dễ bị trễ tàu, lỗi hẹn nhưng
dần dần họ cũng khắc phục được. Ðến khi về nước họ lại khó chịu với “giờ cao su”
của chúng ta.
2. Thiếu tự tin và
óc phê phán: Ðây cũng là nhược điểm của văn hoá phương Ðông có lối sống khép
kín. Nhiều bạn sinh viên năm thứ ba, thứ tư Ðại học mà vẫn ngại phát biểu ý kiến
hoặc trình bày vấn đề trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ,
đi học chỉ biết “chép chính tả”. Kiểu giáo dục thụ động luôn tỉ lệ thuận với sức
ì của tư duy và tỉ lệ nghịch với óc phê phán (critical thinking) của thanh
niên.
3. Bệnh hình thức:
Có bạn trong cơ quan hay công ty mình làm việc đang chẳng đâu vào đâu thì lại
đi học master. Có bạn tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm cũng đi học
master. Tư duy nặng về “điểm chác”, bằng cấp rất phổ biến. Không xác định tư tưởng
học để làm việc mà học để lấy bằng. Người Mỹ có quan điểm: to learn is to
change. Còn chúng ta ra sức theo học rất nhiều lớp học nhưng rốt cuộc cách làm
việc không thay đổi gì cả, điều khác là chúng ta có thêm mấy cái bằng bổ sung
vào hồ sơ cá nhân.
4. Không tiết kiệm:
hay tâm lí thích tiêu xài phung phí. Ðây là virus đang rất phổ biến và rất dễ
lây lan trong giới trẻ. Họ quan tâm đặc biệt đến quảng cáo, thích xem các loại tem
nhãn quần áo, nhận xét, đánh giá người khác qua tài sản, thấy thèm muốn, thán
phục nếu ai đó có nhiều quần áo, xe, điện thoại, nhà…”xịn” hoặc tiêu xài sang
hơn mình. Chúng ta đang tiêu dùng nhiều hơn chúng ta kiếm được.
5. Thiếu trách nhiệm
cá nhân, thừa trách nhiệm tập thể: Nói chung trong những người bình thường,
chúng ta thường hay đùn đẩy trách nhiệm, bất kỳ việc gì chuyển được sang cho
người khác cũng đều thấy nhẹ cả người. Khi xảy ra sai phạm đó sẽ là lỗi chung của
cả tập thể chứ không của riêng cá nhân nào. “Sẵn sàng” nhận cả “phần” không phải
của mình…
6. Thể lực kém: xuất
phát từ nhiều nguyên nhân như chế độ dinh dưỡng, chương trình học quá tải, học
lệch, tâm lí lười vận động… Và hậu quả là khi làm việc với các đồng nghiệp nước
ngoài, mặc dù rất cố gắng nhưng người Việt trẻ vẫn rất hay bị hụt hơi và cảm thấy
khó có thể theo được cường độ làm việc của họ.
7. Thiếu thực tế:
Ông Kim Woo Choong – Chủ tịch Công ty Deawoo viết: “tuổi trẻ không có ước mơ
thì không phải là tuổi trẻ… lịch sử thuộc về những người biết ước mơ”. Nhưng đó
là những ước mơ hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Chúng ta thường hay suy
nghĩ viển vông, thiếu suy nghĩ thực tế và chưa có suy nghĩ học là để làm việc.
8. Tinh thần hợp
tác làm việc theo team work còn hạn chế. Thế kỷ 21 là thế kỷ làm việc theo nhóm
vì tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội ngay cả văn học và nghệ thuật, một
cá nhân cũng không thể đảm đương được. Mạnh ai nấy sống…
9. Tác phong công
nghiệp: Ðây là điểm rất quan trọng, có thể bao hàm một vài điểm đã nêu trước. Một
nhà xã hội học Mỹ nói về nguồn gốc của cách làm việc tiểu nông như sau: “Anh
nông dân sau khi gieo lúa xong có thể nhậu lai rai, ngủ dài dài và chờ đến thời
điểm nhổ cỏ, bón phân mới làm tiếp. Mà việc này có làm muộn vài ngày cũng chẳng
sao, không ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. Nhưng một người công nhân đứng
máy luôn luôn phải đúng giờ, có thao tác chính xác tuyệt đối và tinh thần kỷ luật
cao. Một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tác hại đến cả dây chuyền.”
10. Thích đi trên
lối đi có sẵn, không thích tự mình mở ra một lối đi mới cho riêng mình.
Anh Phước chuyển
No comments:
Post a Comment