Mãi đến năm 14 tuổi,
tôi mới biết rằng mình có 1 dì Út khá giả, khá đẹp và khá...nghiêm khắc. Chị em
tôi thường gọi là dì Út chứ tên thật của dì là Dần. Má tôi có 3 chị em và mồ
côi từ nhỏ.Tên của 3 chị em được đặt theo tuổi của mỗi người. Má tôi tên Hợi,
dì kế tên Tý và dì Út tên Dần.
Nhưng dì không thích
ai gọi dì bằng cái tên này cả. Đám trẻ con chúng tôi lỡ gọi tên tộc của dì sẽ
bị la rầy và cho là “hỗn”. Còn người lớn thì đã có một cái tên gọi dành cho dì
đi kèm với tên cửa tiệm may của dì nghe thanh lịch hơn nhiều: cô Út Đông Thạnh.
Má tôi nói ngày xưa, con nhà nghèo ít có ai được mang tên đẹp, phần cho dễ nhớ
phần để dễ nuôi không bị “ông bà” quở phạt nên cứ lấy tên của 12 con giáp
hoặc lấy tên nào xấu xấu đặt cho con là... chắc ăn nhất. Đứa nhỏ sẽ ăn
no, chóng lớn và khỏe mạnh cùi cụi.
Những năm tuổi thơ
trước đó của tôi, ít thấy dì xuất hiện, dù dì ở cùng tỉnh, không biết vì lúc đó
tôi còn quá nhỏ nên quên hay vì công việc làm ăn, dì ít tới lui nên tôi không
để ý.
Má tôi mỗi khi nhắc
đến Dì Út vẫn thường hay nói: “Đàn bà tuổi Dần “cao số” lắm, tính tình lại khó
khăn, dữ dằn nữa, nên cũng khó lấy chồng vì mạng Cọp mà, dì Út tụi bây cũng
vậy”. Nhà tôi có đứa em trai cũng tuổi Dần nhưng má tôi lại không lo vì
cho rằng con trai tuổi Dần (con Cọp) cũng như tuổi Thìn (con Rồng) là tốt lắm.
Chắc nhờ vậy mà gia đình tôi có đủ cả hai ông Cọp và Rồng chăng?
Làm đàn bà cũng khổ,
không phải chỉ riêng má tôi nói vậy mà thiên hạ ai cũng cho rằng: “Đàn bà tuổi
Dần, mạng lớn, khắc chồng, hai ba đời chồng chứ chẳng chơi,” hoặc “ưng mấy
người tuổi Dần dễ chết yểu lắm”. Cho nên đàn bà con gái ai lỡ tuổi Dần cứ phải
giấu tuổi thật của mình nếu không muốn bị... ế ẩm.
Trong khi đó, đàn ông
tuổi Dần lại được quí, quí lắm, sau này chắc sẽ phải làm quan to, đứng đầu
thiên hạ, bởi con cọp là chúa tể sơn lâm mà. Ngày xưa, khi vũ trụ còn huyền bí,
con người chưa chinh phục được thiên nhiên, bắt thiên nhiên phải phục vụ mình
như ngày nay, người ta không dám kêu Cọp bằng con mà phải kêu bằng ông,
thậm chí, còn lập đền, lập miếu thờ cọp nữa kìa.
Dì Út là một phụ nữ có
nhan sắc, sống một mình lại siêng năng làm việc nên ở tuổi 30 dì đã có nhà, có
tiệm và nhiều bạn bè quen biết. Không rõ có phải cái tuổi Dần nó vận vào người
đã tạo cho dì một tính khí cứng rắn, đôi khi quá “ương ngạnh” (nói theo lời của
má tôi) hay không, nhưng thật tình mà nói, dì rất hiếm khi chịu thua hoặc
nhượng bộ ai trong những cuộc tranh cãi hay quyết định điều gì, trong công việc
làm ăn hoặc ngay cả trong vấn đề tình cảm.
Tôi nhớ lần đầu tiên
gặp và biết rằng mình có một bà dì khá đặc biệt trong một hoàn cảnh thật hi
hữu. Đi cùng má vào thăm dì trong... bót cảnh sát. Người ta bảo dì bị bắt giữ
vì đã nổi ghen, xông tới gây gổ và xô xát với người bạn trai lâu năm của dì khi
biết mình bị lừa dối và bắt gặp người này đang đi với một phụ nữ khác. Kết quả
là người đàn ông phải vào nhà thương vì bị đứt một bên tai và dì vào bót cảnh sát
với một vết thương trên trán.
Sau chuyện đó, tim dì
“đóng băng” với “bọn đàn ông” mà dì cho rằng toàn là thứ giả dối lừa đảo, bạc
tình..... Hơn 2 tuần cùng má đi thăm nuôi, tôi đã quen với gương mặt lạnh, ít
cười, đôi môi thường mím chặt, chỉ có đôi mắt đen to và hàng mi rậm dài là sinh
động của dì. Chắc dì cũng cảm động khi thấy mẹ con tôi ngày nào cũng xách cơm
vào thăm nên sau khi được trở về nhà, dì bắt đầu lui tới nhà tôi thường hơn,
thỉnh thoảng mua quà bánh cho chị em tôi nữa, khiến chúng tôi thêm quí mến dì.
Dì khá đẹp và là chủ
một cửa tiêm may lớn ở Biên Hòa nên cũng rất theo thời trang. Mỗi khi đến tiệm
dì, tôi thích ngắm tấm hình bán thân thật to của dì treo trên tường, dì đứng
nghiêng người, mặc áo dài màu xanh rêu, có kết những chiếc lá nho nhỏ bằng vải
kim tuyến màu nhủ vàng, tay tựa hờ sau gáy, mắt ngước nhìn về phía xa xăm trông
không khác gì hình các tài tử đóng phim.Tấm hình này khiến lòng ngưỡng mộ của tôi
với dì càng gia tăng hơn. Tết năm đó, dì dắt tôi lên SàiGòn mua vải đặt cắt may
một bộ “đồ tây” theo mẫu trong catalogue đàng hoàng khiến con bé mới 14 tuổi
lần đầu được diện như Tây cứ đứng ngẩn ngơ trước bộ áo đẹp đẽ, sang trọng mà
tưởng như người trong mộng. Má tôi trách: “Nó còn lớn nữa, mày may làm chi
ba cái đồ mắc tiền.” Dì gạt ngang: “Chị để tui lo, mốt bây giờ là phải mặc như
vậy đó”. Rồi dì mua thêm một bộ áo tắm nói là để cho tôi đi Vũng Tàu chơi với
dì và những cô thợ may trong tiệm. Tôi vui mừng và nghĩ rằng mình thật may mắn.
Cho đến hôm đi Vũng Tàu thì tôi mới thấy “thần tượng” dì Út của mình bị tan vỡ.
Hôm đó, tôi bị cảm ho, người cứ uể oải nên nói với dì là không đi được. Không
ngờ, Dì nổi giận đùng đùng mắng cho tôi 1 trận và đòi tôi phải trả lại bộ áo
tắm “Không đi thì để tao cho người khác”. Tôi vừa ngạc nhiên vừa... đau khổ,
năn nỉ dì để dành lần sau con đi, nhưng dì nhất định không đổi ý. Tôi đành trả
áo lại cho dì mà lòng... ấm ức không thể tả. Dì giận tôi cả tháng và nói sẽ
không cho tôi đi đâu với dì nữa. Tính dì là như thế đó, khi vui thì làm gì, nói
gì cũng được nhưng ai làm nghịch ý dì thì dì nhớ và nhắc đi nhắc lại... cả đời.
Nhiều lúc, dì lấn lướt
cả má tôi nữa nhưng thấy má dù là vai chị lớn nhưng vẫn luôn chịu “lép vế”
trước cô em tuổi Dần của mình. Dì không lập gia đình, sống cả đời thanh xuân
của dì với cửa tiệm may. Suốt ngày ở tiệm, về tới nhà dì lại tiếp tục quần quật
một mình dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, không thuê mướn một người nào phụ giúp vì
không tin ai và cũng không thấy ai làm vừa ý dì. Đôi khi má tôi gợi ý dì Út nên
nhận một đứa con nuôi hoặc một đứa cháu, con của dì Tý (dì cũng đông con như má
tôi nhưng nghèo và chật vật hơn) về ở chung để có người hủ hỉ, chăm sóc khi đau
yếu nhưng dì Út cũng gạt đi và nói: “Tui sống một mình quen rồi”.
Dì rất cẩn thận và tin
tưởng rằng tự mình có thể đương đầu với mọi tình huống cho đến sau năm 79, dì
bị cướp giả dạng là nhân viên công ty điện lực xin vào nhà để ghi số đồng hồ
điện, dùng cây kéo cắt vải may áo của dì để trên bàn đâm vào cổ dì một nhát và
bỏ đi sau khi không tìm được tiền bạc gì trong nhà. Lần đó dì thoát chết trong
đường tơ kẻ tóc nhờ mũi kéo chỉ lệch một chút về phía bên trái yết hầu nên đã cứu
được. Chú Mười Điều, y tá của phường kể lại lúc đó chú đi ngang trước nhà thấy
dì nằm dưới đất ngay bậc thềm cửa,một tay giữ cây kéo còn cắm trong cổ, một tay
đưa ra ngoài song cửa sắt ngoắc ngoắc. Chú nói: “Bà này bữa nay giỡn kiểu gì kỳ
vậy ta!” Lúc bước tới sát cửa thấy cảnh tượng... hãi hùng đó, chú vội chạy kêu
xích lô chở dì vào nhà thương rồi chạy tới nhà báo cho má tôi biết. Lần nữa tôi
lại được đi cùng với má tôi đến thăm dì trong một hoàn cảnh trớ trêu hơn. Cổ dì
quấn băng kín mít và đôi mắt thì đỏ ngầu vì máu bầm dồn lên hết phần tròng
trắng, má tôi phải luộc mấy cái trứng đem vào bảo tôi lăn trên mí mắt dì để cho
tan máu bầm. Mà hay thật chỉ 2 ngày sau là mắt dì trở lại bình thường. Khi bắt
đầu nói chuyện được, Dì nói với má tôi: “Sức mấy nó lấy được tiền của tui!” Vì
dì giấu kỹ lắm, gói trong một cái bọc cột ba bốn lớp ni lông nhét trên cây xà
ngang đặt tuốt trên nóc nhà nên không ai có thể tìm ra được. Nằm nhà thương
được 2 ngày, vì sợ không qua khỏi nên dì mới chỉ chỗ và căn dặn má tôi lỡ dì có
chết đi thì lấy tiền ở đó ra mà lo liệu cho dì.
Má con tôi hàng ngày
vào nhà thương thăm nuôi cho đến khi dì được trở về nhà thì tôi được cử vào nhà
dì ngủ mỗi tối sau khi đi làm về để săn sóc và trông chừng dì. Mấy tuần đầu tôi
rất sợ vì cái không khí im vắng, lạnh lẽo ở nhà dì khác hẳn với bầu không khí
lúc nào cũng nhộn nhịp, đông đúc ở gia đình tôi, tôi chỉ biết tự an ủi là mình
chỉ ở vào buổi tối thôi mà. Tôi “đến rồi đi” với dì như vậy cũng hơn nửa năm
trời cho tới lúc dì chịu cầm chiếc nhẫn xoàn của má tôi để đổi mấy cây vàng cho
2 chị em tôi vượt biên.
Bao nhiêu năm trôi
qua, giờ dì đã 84 tuổi, vẫn minh mẩn, vẫn sống một mình và mở cửa hàng tạp hóa
ngay tại nhà để hưu trí, nghe nói càng lớn tuổi dì càng khó tính và kỹ lưỡng
hơn. Mãi cho đến năm ngoái, vì già yếu và bị té ngã mấy lần phải vào nhà thương
nên dì mới chịu về ở chung với gia đình đứa cháu, con của dì Tý, để có người
chăm sóc.
Bây giờ, sống cách xa
dì hơn nửa vòng trái đất nhưng mỗi khi nghe nói đến tuổi Dần và những hệ lụy
của tuổi này là tôi nhớ ngay đến dì và những kinh nghiệm với dì lúc còn ở quê
nhà. Không biết tuổi Dần nào cũng có cùng số phận như dì Út, dì Dần của tôi
không: cao số, khó khăn và suốt đời đơn độc?./.
Tưởng Dung

No comments:
Post a Comment